Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hôm nay Giang Sơ cảm thấy Cố Tĩnh Vãn có gì đó trông rất khác, nhất là lúc cô bất chợt đứng phắt dậy đi thẳng vào phòng ăn, sự nghi hoặc của Giang Sơ dâng đến đỉnh.
Cố Tĩnh Vãn ngồi xuống, mặt không cảm xúc. Đối diện với cô là Tần Tô Kỳ đang ăn rất ngon miệng.
Mì sợi lươn và tiểu long bao cỡ ngón tay, đây là đặc sản của Thâm Quyến, khi nếm vào chẳng khác gì vị nhà nấu.
Tần Tô Kỳ thích lắm, nhưng cô ấy đã ăn sáng ở Vịnh Nông Thủy nên ăn không nhiều. Cô ấy chống cằm:
“À, anh cả bảo tối nay chị bận, dặn em đừng có đến đây làm phiền.”
Cô hiếu kỳ:
“Chị bận chuyện gì thế? Có thể cho em biết được không?”
“…”
Anh ấy đúng là không lúc nào thôi gây áp lực cho cô.
Cố Tĩnh Vãn lặng lẽ hít một hơi, chậm rãi thả ra:
“Tối nay…”
Cô khẽ nhíu mày, như sực nhớ ra điều gì. Bàn tay cầm đũa siết đến trắng bệch:
“Tô Kỳ, mai em về Luân Đôn phải không?”
Bị giọng điệu gấp gáp làm cho ngẩn người, Tần Tô Kỳ gật đầu.
Vậy thì sau ngày mai, cả Bán Sơn chẳng phải lại giống tháng trước chỉ còn cô và Tần Bác Lễ sao. Tuy còn có Giang Sơ, nhưng cô vẫn cứ thấy… rất nguy hiểm.
“Em có thể…” Cố Tĩnh Vãn cắn môi, “đi muộn vài ngày không?”
Mắt cô chợt sáng lên:
“Hoặc là chị với Giang Sơ sẽ đi theo em sang Luân Đôn. Dù sao thì ở đây chị cũng rảnh. Sang đó, chị trang điểm cho em rồi tiện thể bầu bạn luôn.”
Tần Tô Kỳ dĩ nhiên là vô cùng mừng rỡ. Cô ấy gật đầu đồng ý với ý kiến đó của cô.
“Anh cả mua cho em căn hộ ở Chelsea, bên cạnh sông Thames với Công viên Hyde. Ở Anh anh ấy còn có rất nhiều căn nhà nữa. Lúc đó em dẫn chị đi chơi, chị muốn ở đó bao lâu cũng được!”
Giải được một khúc mắc còn vướng trong lòng nên tâm trạng Cố Tĩnh Vãn lập tức thấy nhẹ nhõm hẳn.
Bản hợp đồng cô đã ký với Tần Bác Lễ, nếu vi phạm sẽ bồi thường gấp mười lần số tiền lên đến năm trăm triệu đô Hồng Kông, số tiền khổng lồ ấy thì cô đào đâu ra. Nếu như con đường này bít thì mình đi đường khác: sau này cứ theo Tần Tô Kỳ. Em ấy sang Hồng Kông thì cô đi theo; em ấy về Luân Đôn thì cô cùng đi.
Rồi cái bản hợp đồng một năm này cũng sẽ trôi qua nhanh thôi.
Nhưng vẫn còn một chuyện nữa.
Buổi trưa, ba cô gái ai về phòng nấy để ngủ trưa.
Kiểu điệu cố ý trêu:
“Thất tình rồi hả?”
Trúng phóc.
Cố Tĩnh Vãn mím môi không nói. Chỉ còn nghe thấy tiếng thở nhẹ. Cô chưa từng kể chuyện tình cảm của bản thân mình cho anh trai nghe, thế nhưng anh ấy vẫn luôn nhạy như vậy.
“Đời người có ai mà suôn sẻ mãi đâu. Tình cảm cũng thế. Em phải có can đảm buông tay.”
Giờ này lẽ ra anh ấy đang rất bận, vậy mà giọng anh ấy điềm đạm rất hiếm thấy.
“Chuyện này có gì ghê gớm đâu. Ban đầu thì em sẽ thấy buồn, đây là chuyện không thể tránh khỏi. Buồn thì rủ bạn bè dạo phố, ăn ngon. Anh trả tiền cho.”
Cố Tĩnh Vãn bật cười khẽ:
“Thật không? Anh bao hết cho em luôn hả?”
“Thật.” Nghe em gái nói năng giống mọi khi, anh ấy mới nói đùa:
“Đại tiểu thư nhà mình cũng nên nếm vị thất tình cho bớt kiêu, khỏi cả ngày tỏ ra oai phong trước mặt anh, ra vẻ không sợ trời không sợ đất.”
“Nhưng mà…” Giọng Cố Trì bỗng nghiêm túc:
“Nói anh nghe xem ai mà mắt mù thế, dám làm em gái anh buồn.”
Đuôi mày Cố Tĩnh Vãn cong cong. Một cú điện thoại thôi mà dường như cô đã được sạc đầy pin, cô mỉm cười:
“Không nói đâu. Nói chung, mất em chính là thiệt thòi của anh ta.”
Hẹn Lương Hữu Cảnh sáu giờ. Năm giờ rưỡi cô đã xuất phát, tài xế đưa cô tới Vân Đường.
Xuống núi thì chạm mặt một đoàn xe đang đi ngược chiều.
Tài xế nói:
“Tiên sinh về rồi.”
Tim Cố Tĩnh Vãn chợt thấy nặng nề. Dù biết anh không thể nhìn thấy, nhưng cô vẫn theo phản xạ thu người nép xuống, mười ngón tay xoắn vào nhau, lo âu phập phồng.
Tần Tô Kỳ suốt ngày hôm nay có tâm trạng vô cùng tốt. Nghe tiếng động cơ ngoài sân, cô còn chạy ra đón anh cả, ríu rít như chim, nhìn qua là biết chẳng có chuyện gì hay.
Tần Bác Lễ liếc nhạt nhìn quanh nhà một vòng, hứng thú bằng không, sải bước thẳng vào.
“Này, anh ơi, sao lại đi nhanh thế. Em còn chuyện tốt muốn báo cho anh nữa kìa.”
Cô vô lo, miệng cười không khép:
“Chị Tiểu Vãn sẽ theo em về Luân Đôn đó. Em mê chị ấy lắm luôn!”
Bước chân Tần Bác Lễ khựng lại.
Nhiệt độ chung quanh bỗng nhiên rơi cái phựt.
Nụ cười Tần Tô Kỳ đông cứng. Cô rụt cổ, chớp mắt dè dặt:
“Anh làm sao vậy?”
Người đàn ông quay lại, nét mặt không đổi vẫn nho nhã, trầm ổn như thường, khuông mặt không thấy gợn sóng nào khác lạ:
“Cố Tĩnh Vãn theo em về Luân Đôn?”
Thấy em gái gật đầu, Tần Bác Lễ mím môi cười, không lộ cảm xúc:
“Tốt.”
Tốt lắm.
Vân Đường là nhà hàng nổi tiếng ở Hồng Kông, nằm sát bên Cảng Victoria. Chỉ riêng phong cảnh cũng đã đủ kéo khách đến nườm nượp.
Nhưng tối nay, Vân Đường đóng cửa chỉ đón một người.
Cố Tĩnh Vãn bước vào. Cả nhà hàng phủ trắng hoa hồng, hương thơm dày mà dễ chịu. Nhân viên mỉm cười trao cô bó hồng phớt rồi làm động tác mời.
Men theo con đường rải hoa bước vào bên trong, Lương Hữu Cảnh đứng ở ban công, sau lưng là Cảng Victoria lấp lánh. Ánh mắt anh nhìn cô dịu và sâu lắng, như mật ngọt không tan.
Dường như anh rất thích cô.
Nhưng chính kiểu người như vậy lại đang che giấu sâu nhất.
Anh kéo ghế cho cô ngồi, còn mình thì sang vị trí đối diện ngồi xuống, nụ cười anh ta vẫn ôn hòa như mọi ngày.
Cố Tĩnh Vãn đặt hoa sang bên, giọng cô bình thản:
“Đẹp lắm.”
Hoa, đêm và người mình từng thích, nếu là trước đây, thì có lẽ cô sẽ muốn khắc ghi khoảnh khắc này mãi mãi.
“Ăn trước đã.” Lương Hữu Cảnh nói.
Anh không nắm chắc câu trả lời của cô. Bởi vậy từ hôm qua, anh vẫn luôn bồn chồn, căng thẳng đến mất ngủ. Đến lúc này, anh cũng không muốn nghe trước câu trả lời sợ điều không mong sẽ đến, sợ từ đây sẽ đường ai nấy đi.
Ốc sên, gan ngỗng… lần lượt bày ra. Đêm nổi gió nhẹ. Bên kia là một mảng du khách đen đặc.
Trái tim Cố Tĩnh Vãn dần lạnh. Cô không muốn phung phí thời gian cho người đã giấu giếm và lừa dối cô.
“Anh còn nhớ, tháng trước em về Thâm Quyến chứ?”
Tay Lương Hữu Cảnh khựng một nhịp. Như nghĩ ra điều gì, anh cụp mi che đi cảm xúc, ngẩng lên cười:
“Nhớ. Sao thế?”
Cố Tĩnh Vãn vén lọn tóc ra sau tai:
“Đêm đó em gọi cho anh nhưng anh bận. Mãi hôm sau mới gọi lại.”
“…”
Nỗi bất an trong anh càng thêm dày đặc. Anh không hiểu vì sao bỗng dưng cô khơi lại chuyện cũ. Vốn tự hào về bản lĩnh quản lý cảm xúc, giờ anh cũng bó tay. Anh hoảng hốt nhìn cô đến khi cô lạnh lùng ngước mắt, nhìn thẳng vào anh.
“Đêm ấy, anh thật sự bận công việc à?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
