Ngày thứ ba ở Hồng Kông , Cố Tĩnh Vãn rốt cuộc cũng mở hộp “đồ nghề mưu sinh” của mình.
Tần Tô Kỳ muốn một layout kiểu tiểu thư nhà giàu với sắc độ đậm hơn thường ngày. Nền là lớp base lì sạch sẽ. Chân mày dùng chì nâu đen, nhấn rõ đỉnh mày. Mắt tán một lớp đào hạnh phủ rộng làm nền, tam giác đuôi mi dưới được dặm đậm để tạo chiều sâu. Trên bọng mắt chồng thêm nhũ mịn. Eyeliner kéo nhẹ ra sau, đuôi mắt hất lên. Mi giả chọn loại tơi sợi, phân tầng. Màu son tiệp với má theo tông cam đỏ.
Tóc dài uốn sóng to, vén gọn hai lọn bên tai và cố định về sau. Kiểu kiêu kỳ, quý phái ấy đặt trên gương mặt Tần Tô Kỳ không hề chỏi, trái lại hòa vào nhau rất tự nhiên, dù sao cô ấy vốn là một tiểu thư trâm anh thế phiệt.
Cố Tĩnh Vãn khẽ nâng cằm Tần Tô Kỳ, ghé sát để soi kỹ lớp trang điểm còn điểm nào vướng. Mày mắt như họa bỗng áp gần, theo gió thoảng đến hương dành dành thanh nhã.
Tần Tô Kỳ chớp mắt:
“Chị dùng sữa dưỡng thể gì mà thơm thế?”
Cố Tĩnh Vãn sững một nhịp rồi gửi tên hãng. Tần Tô Kỳ đặt mua ngay, sau đó tươi cười ấn cô ngồi trước gương:
“Chị cũng trang điểm cho mình thật xinh đi. Tối nay chúng mình sẽ đi bar.”
Cô cố ý chọn một chiếc váy đen ngắn, đặt cạnh Cố Tĩnh Vãn, cười hồn nhiên:
“Thử đi, em thấy nó hợp với chị lắm.”
Cố Tĩnh Vãn:
“…”
Một linh cảm chẳng lành chợt xuất hiện trong lòng cô.
Cú chấn động quá mạnh khiến cô quay phắt đi, đồng tử run lên.
Tần Tô Kỳ hơi hé môi son, bình thản phun ra bốn chữ:
“Bar người mẫu nam.”
…
Cố Tĩnh Vãn hít mạnh một hơi, kinh ngạc nhìn Tần Tô Kỳ đang phấn chấn, nheo mắt đầy nghi ngờ:
“Em… vào mấy chỗ thế này được à?”
“Vì sao không? Em đã đủ tuổi thành niên rồi!”
Cô lầm bầm: “Nhưng anh cả chắc chắn không cho. Vậy nên tối nay bí mật nhé. Chỉ mình em và chị biết thôi đấy.”
Cố Tĩnh Vãn lập tức thấy mình như lên nhầm thuyền cướp. Lại còn giấu Tần Bác Lễ mà đến đây…
Nhỡ bị phát hiện thì xong rồi. Có khi anh ấy lại tưởng cô dắt em gái anh tới những chỗ thế này.
Cô lí nhí:
“Hay… mình về Bán Sơn nhé?”
Tần Tô Kỳ lắc đầu:
“Không được. Kế hoạch em đã nói hết cho chị rồi, chị phải ở đây chơi chung với em chứ!”
“Đây là chỗ đàng hoàng. Mình chỉ uống rượu, ngắm trai đẹp, có làm gì đâu. Thích trai đẹp đâu có sai. Chỉ có ông anh cả là lão cổ lỗ sĩ mới không thể hiểu nổi thôi.”
“…”
Cố Tĩnh Vãn bóp ấn đường.
“Lão cổ lỗ sĩ đang đi công tác mà. Khẽ khàng dấu diếm một chút là xong, anh ấy sẽ không biết chuyện chúng ta đến bar người mẫu nam này đâu, cứ yên tâm!”
Tần Tô Kỳ nắm tay cô, cười rạng rỡ kéo cô vào sâu hơn:
“Em còn đặt nội trường rồi nhé. Mười giờ, cả dãy trên kia sẽ đồng loạt… cởi áo.”
Biết tường tận thế kia…
Cố Tĩnh Vãn:
“Em… từng đến đây rồi à?”
“Không. Em mới xem trên mạng thôi,” cô ấy cười, “nên luôn muốn tới đây để xem tận mắt thử thế nào.”
Thật ra bên Anh cũng có, nhưng đi đâu thì cũng có vệ sĩ đi theo kè kè. Tin vắn sẽ được thông báo về cho ba mẹ ngay, lấy đâu ra cơ hội. May mà cô thi được bằng lái. Vậy là có thể tự mình lén lút lái xe tới đây.
Một ly rượu vang, một ly Long Island Iced Tea. Thấy Tần Tô Kỳ với tay lấy Long Island rất tự nhiên, Cố Tĩnh Vãn hơi lo, dặn:
“Độ cồn của loại này cao lắm đấy, em uống vừa vừa thôi.”
“Có sao đâu.”
Cô ấy huýt nhẹ: “Em thuộc tuýp người ngàn ly không say.”
Đám người quanh cô nên gọi là bạn hay không cũng khó, từng người bám theo cô, tạp nham rượu gì cũng đụng. Anh cả phát hiện mắng không ít lần. Nên cũng có cái lợi: cô khó mà say.
Cố Tĩnh Vãn nhấp một ngụm vang, chợt giật mình nhớ chuyện hệ trọng, lưng thẳng tắp:
“Em uống rồi thì ai sẽ lái xe về?”
Huống hồ cô cũng muốn uống. Hồng Kông lái bên phải, còn bằng lái nội địa phải làm thủ tục đổi mới được chạy xe ở đây.
Tần Tô Kỳ cong môi biếng nhác:
“Gọi một anh đẹp trai tỉnh rượu đưa tụi mình về Bán Sơn.”
Nói xong, cô không nín cười được:
“Đùa đó. Lỡ người của anh cả trông thấy là phiền to. Cứ bỏ xe đây, gọi taxi hoặc tài xế lái hộ.”
Cố Tĩnh Vãn nghẹn lời:
“Em đúng là… đáng ghét.”
Tần Tô Kỳ bật cười ha hả.
Sau một ngày hôm qua quấn quýt, hai cô gái đã thân với nhau hơn hẳn. Cố Tĩnh Vãn chống cằm, chuyện trò bâng quơ. Có lẽ men rượu ngấm lại thêm nhạc lớn, người ngoài không nghe nổi. Tần Tô Kỳ phất tay đuổi khéo mấy anh người mẫu tới bắt chuyện rồi ghé sát tai Cố Tĩnh Vãn:
“Nói bí mật này, đừng kể anh cả nghe nhé.”
“Em thích một người. Nhưng anh ấy không thích em, chỉ coi em là con nhóc chưa lớn thôi.”
Cô ấy nhăn mặt. Vài chuyện riêng chỉ con gái mới có, vừa buồn vừa vương.
“Em làm mình làm mẩy bay về Hồng Kông suốt, cũng chỉ vì muốn nhìn anh ấy một cái…”
Nói đến đây, mắt cô khẽ ngước, bỗng lóe sáng:
“Ê, lát nữa nhờ anh ấy đến đón tụi mình về đi? Cớ hay quá còn gì!”
Mười tám tuổi, lòng yêu ghét giấu không nổi. Nhắc tới người đó, đôi mắt cô như cất cả vòm sao.
Cố Tĩnh Vãn cũng thoáng nghĩ xem mười tám tuổi của mình là gì. Hình như, ngoài chuyện từ chối tỏ tình, phần còn lại là lang thang du lịch cùng bạn bè. Cố Trì hay nói bên tai cô:
“Tình yêu lúc nào cũng có thể yêu. Nhưng phong cảnh mỗi tuổi thì sẽ không bao giờ trở lại. Tâm trạng bây giờ, về sau khó mà nếm lại.”
Nghĩ tới khoảng thời gian thảnh thơi không bận tâm ấy, quả thực khó quên. Vậy nên với chuyện của Tần Tô Kỳ, cô đành khó mà giúp được gì hơn.
Cô chống cằm, suy tính mấy giây:
“Nếu muốn gặp, tất nhiên là được.”
Nhưng Tần Tô Kỳ lại xìu xuống:
“Không ổn. Anh ấy thấy em tới nơi kiểu này là kiểu gì cũng méc…”
Không biết là méc ai. Cố Tĩnh Vãn đoán chắc là người quen bên nhà họ Tần.
Cô không có hứng đoán người trong lòng Tần Tô Kỳ là ai. Đã không nói, tức là chưa muốn cho ai biết.
Lại thêm một ly cocktail. Tâm trạng Tần Tô Kỳ thay đổi xoành xoạch. Cô ấy chống nạnh nhìn lên sân khấu, hừ một tiếng:
“Theo đuổi em thì có mà đầy. Em đâu có cần thiết phải ôm một cái cây. Trai đẹp nhiều thế này, sớm muộn gì em cũng quên anh ta!”
Thường người nói vậy, khả năng lớn nhất là sau cùng vẫn phải quay về nhai lại ngọn cỏ kia.
Cố Tĩnh Vãn liếc đồng hồ. Sắp mười giờ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)








%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)
