Cố Tĩnh Vãn ôm chiếc bánh tart sữa tươi trong tay, mồ hôi rịn ra sau lưng. Cô không sao ngờ được “đi ăn” theo lời Tần Bác Lễ lại là một buổi tiệc trang trọng như thế.
Cô cố giữ bình tĩnh, theo sát sau lưng anh. Dưới hàng chục ánh nhìn, cô ngoan ngoãn ngồi xuống ngay cạnh anh. Đợi đến khi Tần Bác Lễ an vị, những người khác mới dám kéo ghế. Không ai mở miệng hỏi cô là ai, càng không dám suy đoán quan hệ giữa hai người.
Cố Tĩnh Vãn cúi mắt, yên lặng chờ nhân viên dọn món. Họ trò chuyện về việc công, cô nghe tai này lọt ra tai kia. Giữa cả phòng tông trầm, chiếc áo len vàng nhạt trên người cô sáng bừng lên mà vẫn thản nhiên, nét tươi tắn rành rẽ khiến người ta khó kìm mà liếc nhìn thêm lần nữa.
Tần Bác Lễ ngồi dựa lưng, dáng điệu nhàn nhạt. Thi thoảng anh cất tiếng, mọi ồn ào lập tức tắt ngấm; người bên dưới dồn thần sắc, nghiêm túc lắng nghe.
Lúc này Cố Tĩnh Vãn mới chân thật cảm nhận: có những người sinh ra đã khác hẳn phần còn lại. Chỉ cần Tần Bác Lễ ở đó, tự nhiên sẽ có người cúi đầu khom lưng trước mặt anh. Anh là người trời sinh kiêu mộ, ở ngôi trên, quyền thế như thủy triều dâng. Sức nặng từ anh trấn cả phòng.
Cô mím môi, chậm rãi ăn nốt miếng gà hầm hoa giao. Bữa này phục vụ theo suất; mỗi món vừa đủ hai, ba miếng, không gây nặng bụng. Cô khẽ ngẩng lên nhìn quanh. Thấy chẳng ai để ý, cô mới cẩn thận bóc lớp vỏ hộp bánh tart sữa.
Tần Bác Lễ hạ mắt, giọng tùy ý:
“Em mua gì đấy?”
Anh thấy cô xách theo hộp bánh này suốt cả đoạn đường, đến nơi rồi mà vẫn không nỡ rời tay.
Bàn tay nhỏ khựng lại. Cô hạ giọng, có lẽ không muốn để người khác nghe:
“Bánh tart sữa tươi.”
Hộp bánh được gói rất khéo. Qua hai, ba giờ mà bánh vẫn giữ được sự nguyên vẹn. Vừa hay trong hộp có hai cái.
Cô do dự. Chia cho Tần Bác Lễ thì ngại, tự ăn một mình lại thấy thất lễ. Nghĩ một lúc, cô rụt rè đẩy hộp đến trước mặt anh:
“Tần tiên sinh… anh có muốn ăn không?”
Cô hồi hộp đến mức khớp tay trắng bệch, như sợ đối diện thú dữ. Chỉ cần anh hơi dùng sức là có thể bóp nát. Chẳng khác chú mèo nhỏ nhút nhát.
Ánh mắt Tần Bác Lễ rơi xuống, khẽ gật:
“Để tôi nếm thử.”
Cố Tĩnh Vãn ngỡ ngàng. Cô không nghĩ anh sẽ nhận.
“Vậy… anh lấy một cái đi.”
Thứ cô thích thường ngọt ngậy. Tần Tô Kỳ cũng chuộng vị này, hay mời đầu bếp nấu bánh ngọt đến Vịnh Nông Thuỷ làm món. Hai người nếu ngồi với nhau thì ắt hẳn sẽ có rất nhiều chuyện để nói, anh thoáng nghĩ.
“Vị cũng được.”
Tần Bác Lễ dịu giọng: “Nếu em thích thì về nói với quản gia Tôn, bảo ông ấy cho người đi mua.”
Hai người nói vừa đủ nghe. Những kẻ khác không dám công khai lắng nghe, đành vừa trò chuyện với người bên cạnh vừa liếc trộm theo khóe mắt.
Cảm thấy mình đã vào tâm điểm, Cố Tĩnh Vãn càng nói nhỏ:
“Cảm ơn anh… nhưng không cần đâu ạ.”
Cô không phải đến đây để hưởng thụ. Nhà họ Tần chu toàn nhưng cô phải biết phận, không nên vượt rào.
Món tráng miệng cuối được bưng lên. Đúng lúc ấy, điện thoại của Tần Bác Lễ reo. Anh bước ra ngoài nhận máy, bầu không khí trong phòng tức thì được thả lỏng thấy rõ.
Người đàn ông ngồi đối diện mỉm cười nhìn sang, giọng hòa nhã. Hỏi qua vài câu xem món ăn có hợp khẩu vị không, đoạn đổi giọng, mang chút thăm dò:
“Xin hỏi, cô là của Tần tiên sinh…?”
“…”
Cố Tĩnh Vãn nghiêm túc:
“Nhân viên.”
Vừa hay Tần Bác Lễ nhận xong cuộc gọi, quay lại ngồi xuống. Ánh mắt anh nhạt như nước, đảo qua hai người đang thì thầm. Bất chợt anh hỏi:
“Vừa rồi nói gì với nhau thế?”
Cố Tĩnh Vãn chớp mắt, ngoan ngoãn đáp:
“Vị tiên sinh ấy hỏi em là người gì của anh.”
Anh cụp mắt, chờ câu tiếp theo. Cô ngẩng mặt cười nhẹ, đôi mắt trong veo không gợn:
“Em nói là nhân viên của anh.”
Tần Bác Lễ:
“Được.”
Tần Bác Lễ về Trung Hoàn, Cố Tĩnh Vãn về Bán Sơn. Tài xế đưa đón buổi sáng vẫn đang đợi sẵn. Ngồi vào xe, cô nhìn theo đoàn xe dần rời phố xá, tâm trạng bỗng thấy vui phơi phới.
Khi Chu Hoài nói chuyện với Tần Bác Lễ, cô vô tình nghe loáng thoáng: máy bay đã chờ sẵn, ba giờ chiều bay đi Hải Châu. Tần Bác Lễ phải đi công tác.
Áp lực đè nặng trong lòng lập tức tan đi. Đúng lúc đó, Tần Tô Kỳ cũng nhắn đến:
“Sáng mai em sẽ hạ cánh ở Hồng Kông nha.”
Cố Tĩnh Vãn cong môi:
“Được, chị đợi em.”
Sáng hôm sau, chín giờ, Tần Tô Kỳ đến Bán Sơn. Cô ấy cười rạng rỡ, khoác tay Cố Tĩnh Vãn. Đã thích là bộc bạch thẳng:
“Chị không biết đâu, nghe anh cả nói mời chị làm chuyên viên trang điểm cho em, em mừng hết lớn! Xem như quà sinh nhật anh ấy đã tặng muộn cho em đấy. Cái ông anh cổ lỗ sĩ ấy xưa nay chẳng biết dỗ con gái, lần này coi như có tiến bộ.”
Quản gia Tôn nhìn hai cô, đầy chiều mến:
“Ông chủ thương cô nhất. Trước khi đi còn mời riêng đầu bếp món ngọt về Bán Sơn, chờ cô về đây dùng thử đấy.”
Mắt Tần Tô Kỳ sáng bừng:
“Thật á?”
Cô kéo Cố Tĩnh Vãn chạy một mạch ra nhà ăn. Quả nhiên các món ngọt bày biện tinh xảo. Khẩu phần thu nhỏ hợp chiếc bụng thon, mỗi vị chỉ một miếng để được thử hết menu.
Ánh mắt Cố Tĩnh Vãn khựng lại nơi chiếc bánh tart sữa quen thuộc. Nước miếng suýt nữa đã nuốt không kịp. Bên tai, Tần Tô Kỳ lầm bầm:
“Dạo này anh cả cũng lạ thật.”
Lạ theo kiểu ân cần chu đáo đến kỳ lạ. Cô ấy nghĩ vậy rồi thôi, kéo Cố Tĩnh Vãn ngồi xuống ăn. Không ai quản, cũng chẳng thấy áp lực. Hai cô gái như được thả rông trên bãi cỏ, chuyện trò hợp gu, từ sáng kéo sang chiều mà câu chuyện vẫn chưa chấm dứt.
Tối, Tần Tô Kỳ phải về Vịnh Nông Thuỷ ăn cơm với ba mẹ. Trước khi đi, cô nàng thần bí nói với cô:
“Tối mai em dẫn chị đi một chỗ hay lắm.”
Cố Tĩnh Vãn tắm xong, ngồi trên thảm, nhìn cảnh đêm Hồng Kông rực rỡ ngoài cửa sổ. Lúc này cô mới giật mình nhận ra: đồ nghề vẫn chưa mở ra lần nào.
Thế này gọi là đi làm ư? Rõ là… đi nghỉ dưỡng.
Đêm Hải Châu không thua Hồng Kông : phồn hoa lộng lẫy, sắc màu đổ tràn.
Tần Bác Lễ nghe điện của Thương Minh Hàn, tay vẫn đang nhàn nhạt lau tóc.
“Chuyện gì?”
Đầu dây bên kia phấn khởi quá mức:
Thương Minh Hàn vội “ê ê ê” mấy tiếng rồi miễn cưỡng đổi đề tài:
“Khi nào cậu về Hồng Kông ? Dẫn cô bé đó cho tôi xem cái đã.”
“…”
Điện thoại bị cúp ngang. Thương Minh Hàn nuốt nốt câu sau vào bụng. Giữ đến thế, lẽ nào sợ ai ăn mất cô ấy?
Nghĩ kỹ, có lẽ cũng tốt. Chân tình một lần, phóng túng một lần, đối với Tần Bác Lễ mà nói lại là chuyện hay. Dù sao, với bọn họ, hôn nhân xưa nay vốn chẳng nằm trong tay chính mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
