"Bùi Loan có tính cách thế nào, làm sao có thể vì chuyện rơi xuống hồ mà giận huynh? Ngược lại, ta thấy huynh mới là người không biết chừng mực, trước bao nhiêu người như vậy, lại còn dám kéo tay muội ấy."
Thấy sắc mặt Bùi Loan không tốt, Bùi Diễm càng thêm thương xót, nghiêm túc nói: "Từ nay về sau, ta đã ở lại kinh thành làm việc, nếu gặp nhau thì cứ thoải mái trò chuyện. Nhưng Loan Loan dù sao cũng là nữ nhi, huynh nên giữ khoảng cách thích hợp."
Ý tứ trong lời này đã quá rõ ràng.
Sắc mặt Tống Gia Ngạn lập tức tái đi: "Dục Chi..."
Bùi Diễm phất tay: "Yến tiệc còn chưa kết thúc, chúng ta vào trước đã. Ngày khác hãy đến phủ thăm hỏi tổ mẫu."
Nói xong, Bùi Diễm kéo Bùi Loan rời đi. Tống Gia Ngạn còn muốn lên tiếng giữ lại, nhưng Tiêu Thích đã đi theo ngay sau Bùi Diễm.
Thấy Tống Gia Ngạn vẫn chưa từ bỏ ý định, Tiêu Thích liếc mắt nhìn y.
Ánh mắt âm u ban nãy đã thu lại, nhưng chỉ một cái nhìn thoáng qua ấy cũng đủ khiến luồng khí lạnh như rắn quấn chặt lấy Tống Gia Ngạn lần nữa.
Tống Gia Ngạn như bị đóng băng tại chỗ, chỉ có thể trơ mắt nhìn ba người họ khuất dần sau cánh cổng bên hông.
Cổ tay y đã sưng đỏ lên, nhưng điều khiến y kinh ngạc nhất chính là tại sao Tiêu Thích lại ra tay tàn nhẫn như vậy?
Y đến từ sớm, tất cả những gì diễn ra trong yến tiệc y đều biết rõ. Tam thiếu gia nhà họ Tiêu thoạt nhìn có vẻ là người thâm sâu khó đoán, không giống kẻ thiếu suy nghĩ. Nhưng ánh mắt hắn vừa rồi... lại mang theo một tia sát khí vô cùng đáng sợ.
Y và Bùi Loan quen biết đã hơn mười năm, Bùi Diễm còn chưa lên tiếng, vậy thì Tiêu Thích lấy tư cách gì để ra mặt vì Bùi Loan?!
Nghiến răng, Tống Gia Ngạn âm thầm ghi hận Tiêu Thích vào lòng.
Bùi Diễm nghe muội muội nịnh nọt thì cười lớn, định nói gì đó, nhưng chợt nhìn ra phía sau nàng, “Chậc, ở đây không chỉ có một Trung Lang Tướng Kim Ngô Vệ bảo vệ muội đâu...”
Lưng Bùi Loan thoáng cứng đờ, nàng quay đầu lại, quả nhiên, Tiêu Thích đã đi theo.
Vừa mới đây còn nói không cho nam nhân nào tiếp cận muội muội, vậy mà giờ phút này, Bùi Diễm lại vui vẻ khoác tay Tiêu Thích, cười nói với nàng, “Loan Loan, muội phải cảm ơn Hàn Chương đấy. Vừa rồi, Hàn Chương ra tay, chỉ sợ Văn Nhược bị thương nặng. Ta còn chưa kịp động thủ, huynh ấy đã nhanh hơn ta một bước rồi. Sau này, chẳng phải muội thực sự có đến hai Trung Lang Tướng Kim Ngô Vệ bảo vệ sao?”
Vừa rồi, Bùi Loan quay mặt về phía cửa hông, nên nàng nhìn thấy rõ toàn bộ tình huống. Tiêu Thích đúng là người ra tay trước, nàng thậm chí còn nghe được tiếng xương cổ tay của Tống Gia Ngạn kêu răng rắc.
Tiêu Thích đứng cạnh Bùi Diễm, dáng vẻ thản nhiên, đôi mắt thâm trầm, ánh lên chút dịu dàng khi nhìn nàng. Hắn có diện mạo tuấn tú, phong thái tao nhã, nếu không phải vì giấc mộng đầy máu kia, e rằng Bùi Loan sẽ vì ánh nhìn của hắn mà có phần không tự nhiên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

