“Loan Loan, bệnh của muội đã khỏi hẳn chưa? Dạo này ta luôn lo lắng cho muội, nhưng cũng không dám làm phiền muội dưỡng bệnh. Giờ cuối cùng cũng gặp được muội rồi.” Tống Gia Ngạn nói với giọng đầy quan tâm, ánh mắt chăm chú dõi theo nàng.
Nhìn vẻ ngoài hoàn hảo không chút tỳ vết của y, trong lòng Bùi Loan bỗng trào dâng một cơn căm hận.
Giờ đây, dù y có xuất sắc đến đâu, thì vì là con vợ lẽ, y vẫn không được coi trọng. Cả phủ Quảng An Hầu đều trông mong thế tử Tống Gia Hoằng có thể khỏe lại. Dù y có cố gắng hay tài giỏi thế nào, y cũng chỉ là một đứa con thứ, không thể thừa kế tước vị.
Chính vì nhìn thấu được điều đó, nên Tống Gia Ngạn đã đặt ánh mắt lên người nàng.
Từ những ân cần quan tâm thuở nhỏ, đến sự chăm sóc sau này, rồi đến cả việc sẵn sàng liều mạng cứu nàng.
Tất cả đều là những quân cờ mà y đã tính toán từ rất lâu.
Kiếp trước, sau khi phủ Trường Lạc Hầu gặp biến cố, nàng đã trở thành một quân cờ trong tay y. Vậy thì kiếp này, nàng phải là người đi nước cờ trước.
Hình ảnh Tống Gia Ngạn bị giết trong giấc mơ vẫn còn ám ảnh, nhưng nghĩ đến việc y đã chịu một kết cục thê thảm như vậy ở kiếp trước, nàng cũng tạm dằn cơn giận xuống. Dù gì thì y cũng đã chết một lần.
Bùi Loan biết, dù thế nào đi nữa, nàng cũng không thể tránh khỏi việc gặp lại y. Nhưng nàng không nhất thiết phải xé toạc lớp mặt nạ ngay lúc này.
Vì vậy, nàng chỉ bình thản đáp, “Ta đã khỏe hẳn rồi, đa tạ huynh quan tâm.”
Nói xong, Bùi Loan liền cất bước định lách qua y để rời đi. Nhưng ngay lúc đó, Tống Gia Ngạn đột ngột túm lấy tay nàng, vẻ mặt đầy uất ức, “Loan Loan, ta đã làm gì sai sao?”
Bùi Loan ngẩng đầu, lập tức bắt gặp ánh mắt giận dữ lóe lên trong mắt Tống Gia Ngạn.
Nàng không khỏi cảm thấy buồn cười. Tống Gia Ngạn từ trước đến nay luôn thận trọng, kiếp trước, mãi đến khi trở thành Quảng An Hầu, y mới dám bộc lộ bản tính đã kìm nén bấy lâu... Y vốn dĩ là kẻ hiểm độc, vô tình.
Bùi Loan muốn giật tay khỏi tay y, nhưng sức lực của Tống Gia Ngạn lại không nhỏ, nàng không thể thoát ra được. Y vẫn tiếp tục tỏ vẻ đáng thương: "Loan Loan, đừng giận ta nữa, tất cả là lỗi của ta hôm đó đã không đi cùng muội du..."
Chữ “hồ” còn chưa kịp thốt ra, Tống Gia Ngạn bỗng cảm thấy cổ tay đau nhói!
Chỉ trong nháy mắt, bàn tay đang nắm lấy tay Bùi Loan đã bị gạt ra!
Tống Gia Ngạn kinh hoàng quay đầu lại, lập tức thấy Bùi Diễm nhíu mày nhìn mình. Còn người đã ra tay gỡ tay y xuống, không ai khác chính là nhân vật chính của tiệc nhận tổ hôm nay, tam thiếu gia mới được phủ Quốc Công đón về... Tiêu Thích.
Chạm phải ánh mắt lạnh lẽo của Tiêu Thích, cả người Tống Gia Ngạn chợt cảm thấy lạnh buốt, như thể có một con rắn độc bò dọc sống lưng.
Tống Gia Ngạn khiếp sợ, đứng đờ ra tại chỗ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
