Con ngựa đó chính là Tuyết Long Câu do công chúa Thiền Vu nuôi.
Sự việc vỡ lở, công chúa Thiền Vu đã đánh đập Ngọc Hòa tàn nhẫn, thậm chí hủy hoại dung mạo của nàng ta.
Về sau, khi Mộ Dung Cẩn cùng ta đến chuồng ngựa chọn ngựa, hắn ra lệnh cho Ngọc Hòa, lúc đó đã bị hủy dung, làm bệ đỡ cho ta lên ngựa.
Sợi dây cuối cùng trong lòng Ngọc Hòa đã đứt.
Nàng ta là công chúa chính thống duy nhất của Nam Đường, từ nhỏ đến lớn, chỉ có ta phục vụ nàng ta.
Giờ đây, ta cao cao tại thượng, còn nàng ta lại là một nô lệ thấp hèn. Điều này làm sao nàng ta có thể chịu nổi.
Vậy nên, Ngọc Hòa lao lên, dùng cựa ngựa đâm thẳng vào cổ họng ta.
Sống lại một đời, địa vị của chúng ta đã đảo ngược đúng như mong muốn của nàng ta.
Nàng ta trở thành trắc phi của Mộ Dung Cẩn, còn ta thì trở thành nô lệ trong chuồng ngựa.
"Chờ đến khi ngươi để Tuyết Long Câu chết đói cũng sẽ nếm thử cảm giác bị công chúa đánh cho đến rách da nát thịt."
Ngọc Hòa nói xong liền bỏ lại ta trong chuồng ngựa.
Con ngựa gần nhất với ta, bộ lông trắng muốt, không ngừng cào đất, lắc đầu, hắt ra hơi thở phì phò.
Ta lập tức nhận ra đó chính là Tuyết Long Câu của công chúa.
Tuyết Long Câu thừa hưởng tính hoang dã của ngựa hoang, cực kỳ khó thuần phục.
Ngọc Hòa tin chắc rằng ta sẽ chết dưới tay công chúa.
Nhưng nàng ta không biết, mẫu thân ta trước đây vốn là cung nữ thuần thú trong vườn ngự thú.
Việc thuần phục ngựa đối với ta là điều đơn giản vô cùng.
---
Sang tháng thứ hai khi ta thuần phục Tuyết Long Câu, Ngọc Hòa lại đến chuồng ngựa.
Lúc này, nàng ta đã là quý thiếp được Mộ Dung Cẩn sủng ái nhất.
Nữ nhân Thiền Vu phần lớn đều mạnh mẽ và rực rỡ, trong khi nữ nhân Nam Đường mềm mại như ngọc, dịu dàng, khiến Mộ Dung Cẩn say mê sự tươi mới ấy.
Chưa kể, Ngọc Hòa thực sự rất đẹp. Nàng ta được hoàng đế và hoàng hậu nuôi dưỡng từ nhỏ, mỗi ngày tắm bằng nước hoa hồng, xông hơi bằng hương nhài, làn da được nuôi dưỡng mịn màng hơn cả ngọc dương chi.
Những nô lệ Thiền Vu tận tình mang ghế mềm đến cho nàng ta, Ngọc Hòa ngồi xuống trước mặt ta, cười nói.
"Lại đây, xoa bóp chân cho ta."
Ta chỉ hơi chậm tay một chút, ánh mắt Ngọc Hòa lập tức trở nên lạnh lùng. Ngay sau đó, người hầu bên cạnh nàng ta đã vung roi ngựa quất mạnh vào lưng ta.
Cô nương làm việc cùng ta trong chuồng ngựa òa khóc, chạy lên che chắn cho ta: "Đều là tỷ muội, tại sao công chúa Ngọc Hòa lại đối xử như vậy…"
Lời còn chưa dứt, nàng ấy cũng bị một roi quất vào lưng.
Cô nương này là con út của một gia đình quan văn, năm nay chỉ mới mười ba tuổi, thân thể vốn yếu ớt, ở nhà còn phải dùng thuốc bổ hằng ngày, bây giờ làm sao chịu nổi một roi như thế, lập tức ngất đi.
Ta bảo vệ cô nương đã ngất xỉu, tiến đến bên cạnh Ngọc Hòa.
"Nếu nữ quân muốn ta xoa bóp chân thì ta sẽ làm."
"Độ mạnh này đã hợp lý chưa? Nếu chưa, nữ quân đánh ta, mắng ta đều được, nhưng sao phải giận cá chém thớt?"
Ngọc Hòa lúc này mới nở một nụ cười rực rỡ.
Nàng ta dùng chân khẽ hất cằm ta lên, thì thầm bằng giọng chỉ có hai chúng ta nghe thấy: "Thế nào, tỷ tỷ, sống lại một đời, quả nhiên số phận của tỷ vẫn phải phục vụ ta."
Kiếp trước, Mộ Dung Cẩn đã ra lệnh cho Ngọc Hòa, lúc đó còn là nô lệ làm bệ đỡ cho ta lên ngựa.
Có lẽ, đây chính là nỗi đau lớn nhất trong lòng Ngọc Hòa.
Ta khẽ nói: "Công chúa giận ta, muốn trả thù ta là chuyện bình thường."
"Nhưng công chúa ăn lộc của vạn dân, khi đất nước gặp nguy, công chúa cũng nên gánh vác trách nhiệm—người có nghĩ đến kẻ thù thực sự của chúng ta là ai không?"
Ngọc Hòa cười nhạt.
Nàng ta nói: "Làm sao ta không biết, nếu không phải Thiền Vu tấn công Nam Đường, ta sao có thể mất đi cuộc sống cao sang sung túc bị đày ải khổ cực đến nơi biên giới này?"
"Nhưng Ngọc Túc, phụ hoàng chết rồi, hoàng huynh chết rồi, tướng quân cũng chết rồi, ngay cả thống lĩnh Ngự Lâm quân cũng đã hy sinh."
"Những nam nhân ấy không thể bảo vệ giang sơn, ta chẳng qua chỉ là một tiểu công chúa, tự bảo toàn mình đã là rất khó khăn rồi, nếu phụ hoàng và mẫu hậu còn sống, chắc chắn họ cũng chỉ mong ta hạnh phúc mà thôi."
"Nhưng còn ngươi... bây giờ ta đã cướp được vị trí trắc phi của ngươi, ngươi có hận ta không?"
Ta lắc đầu.
Thực ra, ta không hận Ngọc Hòa, ít nhất là trong chuyện này.
Làm quý phi của Mộ Dung Cẩn, chưa chắc đã là điều gì tốt đẹp.
Kiếp trước, Mộ Dung Cẩn sủng ái ta ba tháng, sau đó hắn cưới nữ nhi của các bộ tộc Tây Vực.
Hắn là thiếu chủ của Thiền Vu, không thể chỉ cưới một người.
Để tranh giành ngôi vị chính phi, những quý nữ của Thiền Vu đấu đá đến chết. Sau lưng họ là các thế lực của mười sáu bộ lạc Tây Vực, cắm rễ sâu rộng, không ai nhường ai.
So với họ, một công chúa của Nam Đường đã mất nước không có sự ủng hộ của gia tộc, lại còn nhận được sự sủng ái của Mộ Dung Cẩn, chẳng khác nào cái gai trong mắt tất cả các phi tần.
Kiếp trước, dù Ngọc Hòa không giết ta, ta cũng đã trúng độc của bộ tộc Chu Sa và thuật cổ của nước Cổ Nguyệt, chẳng qua chỉ sống thêm được một tháng nữa.
Nhưng những điều này, Ngọc Hòa không muốn tin.
Nàng ta cúi xuống nhìn kỹ gương mặt ta:
"Con tiện nhân này, ngươi quả thật thừa hưởng ba phần sắc đẹp quyến rũ của mẫu thân người, vị cung nữ hèn mọn."
"Dù bây giờ Mộ Dung Cẩn chỉ thích ta, nhưng nhỡ đâu hắn động lòng với ngươi thì thật là phiền phức."
Ngọc Hòa cất cao giọng: "Người đâu!"
"Rạch nát mặt ả ta cho ta, không được để lại một chỗ nào lành lặn."
Ngay lập tức, mũi dao lạnh lẽo chạm vào mặt ta.
Ta nhắm mắt lại, thầm cầu nguyện.
Sắp đến rồi.
Hẳn là sắp đến rồi.
Con dao đầu tiên chuẩn bị cắt xuống.
Nhưng ngay lúc đó, một con ngựa đen lao vào, trên lưng ngựa là một người khoác y phục đỏ rực.
"Công chúa Thiền Vu, Mộ Dung Châu giá lâm—"
Nghe thấy tiếng thông báo của thị vệ, sắc mặt Ngọc Hòa lập tức thay đổi.
Nàng ta vốn đang cao ngạo, nhưng khi nghe thấy tên của Mộ Dung Châu, vẻ mặt lập tức cứng đờ, sự kiêu ngạo cũng biến mất.
Mộ Dung Châu là công chúa Thiền Vu, nữ nhi ruột của đại vương, tính tình kiêu căng và tàn nhẫn, không ai trong cung dám trái ý nàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



