Mặt trăng đỏ như máu từ từ mọc lên.
Những tiếng kêu thảm thiết từ xa cũng dần lắng xuống.
Tất cả nam nhân đã bị giết, chỉ còn lại những nữ nhân như chúng ta trong những chiếc lều này.
Trên mỗi khuôn mặt xinh đẹp giờ đây đều phủ đầy nỗi tuyệt vọng và sợ hãi vô tận.
Trước đây, họ từng là những cành vàng lá ngọc cao quý trong cung điện.
Thế nhưng giờ đây, phụ thân và huynh trưởng đã bị kỵ binh Thiền Vu giết sạch, chúng ta bị xích tay, nhốt vào lều như những con cừu non chờ bị xẻ thịt.
Tấm rèm lều bị vén lên, mấy tên lính Thiền Vu thô bạo bước vào.
Chúng đều to lớn, mặt mày bặm trợn, trên người nồng nặc mùi máu tanh, miệng cười nhếch nhác đầy dâm tà.
"Cuối cùng cũng được nếm thử hương vị của quý nữ Nam Đường rồi."
"Trong này còn mấy đứa là công chúa, không biết khi công chúa khóc lóc, liệu có quyến rũ hơn những nữ nhân tầm thường khác không."
Các cô nương đều sợ hãi òa khóc, có người gọi phụ mẫu, có người muốn tự vẫn, trong khung cảnh hỗn loạn ấy, một giọng nói vội vã vang lên.
"Các đại nhân, ta sẽ đi theo các người."
Người nói là muội muội ta, Ngọc Hòa.
Ta lập tức nhận ra, nó, cũng giống như ta, đều đã trọng sinh.
---
Kiếp trước, cảnh tượng cũng giống như vậy.
Binh lính Thiền Vu vào lều chọn người mang đi để "thưởng thức."
Khi đó, muội muội Ngọc Hòa của ta ra sức lùi lại, đẩy người khác lên phía trước.
Nhìn thấy một cô bé chỉ mới tám tuổi bị đẩy đến gần bọn lính, ta đã đứng dậy che chắn cho nó:
"Nếu phải dẫn đi thì hãy mang ta đi."
Thế là ta bị những tên lính kéo ra khỏi lều, các tỷ muội khác nhờ vậy mà thoát nạn.
Lúc ta bước ra khỏi lều, ta còn nghe thấy tiếng Ngọc Hòa vỗ ngực mừng rỡ: "May quá, may quá, kỳ này Ngọc Túc chết chắc rồi."
Có cô nương khác bất bình: "Ngọc Túc tỷ tỷ đã hy sinh mạng sống để bảo vệ chúng ta, cùng là công chúa, sao ngươi không có chút trách nhiệm nào vậy?"
Giọng Ngọc Hòa giận dữ vang lên: "Ta và Ngọc Túc sao có thể đem ra so sánh? Ta là nữ nhi duy nhất của phụ hoàng và mẫu hậu, còn nàng ta chỉ là con của một cung nữ hèn kém, sao xứng với ta?"
Ngọc Hòa nghĩ rằng ta chắc chắn sẽ chết.
Nhưng nàng ta không ngờ rằng, khi những tên lính kéo ta vào rừng, lại đúng lúc thiếu chủ Thiền Vu, Mộ Dung Cẩn đang tuần tra.
Mộ Dung Cẩn chú ý đến ta.
Hắn đưa ta về lều của mình, sau một đêm ân ái, ta trở thành thiếp của hắn.
Hắn rất thích ta, khi trở về Thiền Vu lập tức phong ta làm trắc phi.
Vua Thiền Vu đã già yếu, còn Mộ Dung Cẩn là người quyền lực nhất ở vùng Tây Vực. Hắn cao lớn, tuấn tú, là giấc mộng của vô số cô nương trong thành.
Đợi đến khi hắn lên ngôi, ta sẽ trở thành quý phi được ngàn vạn sủng ái.
Còn Ngọc Hòa cùng những quý nữ khác bị biến thành nô lệ, ăn thức ăn giống như ngựa, chưa kịp sáng đã phải làm việc đến rướm máu đôi tay.
Ngọc Hòa vui mừng khôn xiết khi theo binh lính Thiền Vu rời đi.
Trước khi đi, nàng ta lặng lẽ thì thầm vào tai ta: "Mở to mắt mà xem, ta nhất định sẽ được sủng ái hơn ngươi."
---
Ngọc Hòa không phán đoán sai.
Giống như kiếp trước, thiếu chủ Thiền Vu đến tuần tra và phát hiện Ngọc Hòa bị binh lính kéo đi.
Ngọc Hòa lệ rơi ướt đẫm mi mắt, tóc xõa xuống qua vai toát lên vẻ đẹp mỏng manh và đau thương của một công chúa vong quốc.
Mộ Dung Cẩn lập tức ngăn cản binh lính.
Hắn bế Ngọc Hòa lên ngựa, đưa nàng ta về lều của mình.
Ba ngày sau, đêm nào Mộ Dung Cẩn cũng ở bên Ngọc Hòa.
Ngọc Hòa học theo cách của ta trước đây để làm vừa lòng Mộ Dung Cẩn.
Kiếp trước, sau khi trở thành thê tử của Mộ Dung Cẩn, ta chưa từng mỉm cười.
Mộ Dung Cẩn đã thử đủ mọi cách để khiến ta cười, thậm chí làm cả những việc điên rồ như trò đùa Phong Hỏa hí chư hầu, nhưng lòng ta lúc nào cũng đau đáu nỗi nhớ về đất nước bị diệt vong, không thể nở một nụ cười.
Kiếp này, Ngọc Hòa bắt chước ta, mỗi ngày đều giữ vẻ u sầu.
Quả nhiên, Mộ Dung Cẩn càng thêm mê mẩn nàng ta.
Hắn tuyên bố khắp nơi rằng—ai có thể khiến công chúa Ngọc Hòa mỉm cười sẽ được thưởng vạn lượng vàng.
Một tháng sau, chúng ta đến Thiền Vu.
Những quý nữ từng là tiểu thư danh giá giờ đây đã trở thành những nô lệ thấp hèn nhất trong cung.
Công việc của ta được phân khá nhẹ nhàng—làm cung nữ hầu trà, dâng trà cho Mộ Dung Cẩn.
Hôm đó, ta cúi đầu, dâng trà cho Mộ Dung Cẩn và Ngọc Hòa.
Khi ta dâng trà cho Ngọc Hòa, nàng ta giả vờ đưa tay đón, nhưng đột nhiên buông tay.
Chiếc chén rơi xuống, trà nóng đổ hết lên váy nàng ta.
Ngọc Hòa kêu lên đau đớn, sắc mặt Mộ Dung Cẩn lập tức trở nên lạnh lùng.
"Người đâu," hắn nói, "lôi nô tỳ này đi cho chó ăn."
Ai ai cũng biết thiếu chủ Thiền Vu, Mộ Dung Cẩn là kẻ vui buồn thất thường, tàn nhẫn bạo ngược.
Kiếp trước, hắn từng bỏ ra vạn lượng vàng chỉ để đổi lấy một nụ cười của ta.
Nhưng kiếp này, không cần nghe phân trần, hắn đã muốn giết ta.
Ta chưa kịp lên tiếng, Ngọc Hòa đã quỳ xuống.
Nàng ta nhẹ giọng nói: "Đây là đồng bào của thiếp từ Nam Đường, dù có hơi vụng về nhưng xin thiếu chủ nể mặt thiếp mà tha cho nàng ấy một mạng."
Mộ Dung Cẩn lạnh lùng, một lúc sau mới nói: "Nếu Ngọc Hòa đã cầu xin cho ngươi thì hãy đày ngươi xuống chuồng ngựa."
Ngọc Hòa mỉm cười nhìn ta.
Ta biết, nàng ta cố tình làm vậy.
Ngọc Hòa không muốn ta ở bên Mộ Dung Cẩn, nàng ta sợ ta sẽ tìm cách quyến rũ hắn.
Nhưng nàng ta cũng không muốn ta chết quá sớm.
Dù sao, nàng ta còn muốn ta phải chứng kiến cảnh nàng trở thành quý phi.
Đưa ta đến chuồng ngựa là kế hoạch đã được Ngọc Hòa tính toán kỹ lưỡng. Dù sao, kiếp trước, chính nàng ta cũng bị phân công công việc trong chuồng ngựa.
Công việc này vô cùng cực khổ, những con ngựa của Thiền Vu phần lớn đều có tính tình hung hãn, rất dễ đá người.
Để tránh bị ngựa đá, Ngọc Hòa chỉ còn cách cho chúng ăn ít cỏ hơn. Kết quả, một tháng sau, một con ngựa con đã chết đói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




hay