Hạ Đình Đồng bị “áp giải” vào Lạc Mai viện.
Đã rất nhiều năm rồi hắn chưa từng đặt chân đến nơi này.
Trước năm bảy tuổi, hắn và Vân Chỉ sống cùng một chỗ. Khi ấy còn nhỏ, tính tình lại nhút nhát, chẳng hiểu chuyện đời. Người ta nói một ngày làm thầy, cả đời làm cha, hắn thật sự coi tông chủ như phụ thân, coi Vân Chỉ như đệ đệ.
Tông chủ thích bày vẻ phong nhã. Để lấy lòng người, Hạ Đình Đồng từng làm không ít việc như hứng sương sớm pha trà, quét sương thu hòa mật ong…
Mỗi lần nhìn thấy trưởng bối nhận lấy, chỉ cần xoa đầu hắn một cái, thuận miệng khen một câu “có lòng”, cả người hắn liền vui sướng như được ngâm trong mật ngọt.
Khi còn nhỏ ngu ngơ, hắn chẳng hiểu thế nào là ranh giới, cũng không biết rõ thân phận của mình. Hắn vẫn luôn cho rằng tông môn chính là nhà mình, ngày ngày tận tâm tận lực, đốc thúc Vân Chỉ học hành, tu luyện.
Hắn từng nghĩ tiểu sư đệ thích mình.
Cho đến một ngày, Vân Chỉ tặng hắn một kiện pháp khí.
Đó là một thanh tiểu kiếm vô cùng đẹp, trên chuôi khảm bảo thạch đỏ rực, chưa từng khai phong. Nằm trong chiếc hộp gấm, nó sáng lấp lánh như một tấm gương bạc, phản chiếu đôi mắt đầy ngưỡng mộ của hắn.
Sư phụ chẳng hỏi trắng đen, lập tức đánh đến hai tay hắn sưng vù, rồi đưa thẳng đến Giới Luật Đường chịu thêm năm mươi roi trúc tiên.
Sau đó hắn bị đày đến đệ tử viện xa xôi nhất, từ ấy không bao giờ trở về nữa.
Về sau Vân Chỉ có tìm hắn xin lỗi, nói rằng mình không biết thanh kiếm ấy là quà sinh nhật đại sư huynh chuẩn bị kỹ lưỡng cho mình. Thấy hắn thích nên theo bản năng tặng luôn. Sau đó đại sư huynh hỏi kiếm đâu rồi, y sợ đại sư huynh buồn nên nhất thời lỡ miệng…
“Tiểu sư huynh, huynh sẽ tha thứ cho ta chứ?”
Một Hạ Đình Đồng mới bảy tuổi thì còn biết làm gì đây?
Hắn chỉ có thể dưới ánh mắt ngấn lệ của Vân Chỉ, nhẹ nhàng đáp một câu.
“Không sao.”
Dù cái danh “ăn cắp” bám theo hắn suốt ba năm.
Dù từ đó các sư huynh đều coi hắn như người vô hình.
Dù hắn bị đánh một trận thừa sống thiếu chết, nằm liệt nửa năm.
Hắn vẫn chẳng còn cách nào khác.
Từ đó về sau chỉ biết cẩn trọng từng lời từng việc, không dám nảy sinh bất cứ suy nghĩ dư thừa nào.
Cô độc, ít nói, chậm chạp, đần độn.
Đó là những dấu ấn khắc trên người thiếu niên Hạ Đình Đồng.
Mãi đến rất nhiều năm sau, sau vô số lần chết đi sống lại, hắn bước ra thế giới rộng lớn hơn, gặp đủ loại người, chứng kiến vô vàn âm mưu quỷ kế. Bóng ma thời niên thiếu mới dần tan biến, còn sự tự ti và sợ hãi như khắc sâu vào linh hồn cũng bị hắn từng chút một gột sạch.
“Các ngươi ở đây mà hối lỗi cho ta! Bao giờ nghĩ thông thì mới được ra!”
Tiếng quát giận dữ của tông chủ vang lên sau lưng. Để lại một câu ấy, ông liền “rầm” một tiếng đóng chặt toàn bộ viện.
Cấm chế từ bốn phương tám hướng dâng lên, như chiếc bát úp khổng lồ, phủ kín cả Lạc Mai viện.
Sân viện trở lại yên tĩnh.
Hạ Đình Đồng duỗi người, khớp xương kêu răng rắc. Sau khi đứng thẳng lưng, vóc dáng dường như cũng cao thêm vài phần.
Dù sao ở trước mặt tông chủ hắn lúc nào cũng cúi mày khom lưng, khép nép rụt rè, bảo sao không đau lưng mỏi eo.
Hắn đẩy cửa phòng, chậm rãi bước vào.
Có Vân Chỉ và Thẩm Hề Viên làm chuyện kinh thiên động địa ở phía trước, chút đào hoa cỏn con của Hạ Đình Đồng đối với tông chủ căn bản chẳng đáng là gì. Huống hồ tông chủ tin chắc hắn sớm muộn cũng sẽ nghĩ thông, sẽ chọn tông môn, nên chỉ phạt cấm túc chứ không trách phạt nặng.
Không giống Vân Chỉ.
Một trăm năm mươi roi trúc tiên khiến y da tróc thịt bong, nằm sấp trên giường, sắc mặt trắng bệch, lặng lẽ rơi nước mắt.
Hạ Đình Đồng kéo một chiếc ghế đến đặt cạnh giường, bắt chéo chân ngồi xuống, chống cằm cười hỏi:
“Thiếu tông chủ, vẫn còn nhớ nhung tiểu ma tu nhà ngươi à?”
Vân Chỉ nghe vậy lập tức biến sắc. Hắn trừng Hạ Đình Đồng, đôi mắt vốn trong trẻo mềm mại giờ đây tràn đầy hung ác và oán độc.
“Có phải ngươi tố giác bọn ta với a cha không?”
“Đương nhiên là ta, chứ còn ai nữa?” Hạ Đình Đồng sảng khoái thừa nhận. Một tay gác lên lưng ghế, một chân đạp lên mặt ghế, ngả người ra sau, chỉ còn hai chân ghế chạm đất, lắc lư đầy vẻ cà lơ phất phơ.
“À mà cũng có thể là do hai người các ngươi nhập tâm quá, vô tình để tông chủ bắt gặp cảnh xuân nha. Dù sao lão nhân gia truyền thống, làm sao chịu nổi kích thích ấy.”
Vân Chỉ: “……”
Hắn nhận ra Hạ Đình Đồng đã thay đổi.
Tiểu sư huynh ngày trước tuyệt đối sẽ không cãi lại hắn, chưa từng nặng lời với hắn lấy một câu.
Ngay cả trước khi trọng thương rơi xuống vực, cũng chỉ dùng đôi mắt khiến người chán ghét ấy đau đớn nhìn hắn, trong ánh mắt tràn ngập bi thương.
Hắn biết Hạ Đình Đồng để tâm đến mình.
Nhưng ai cần một con chó hoang để tâm?
Nặng nề, vô vị, cứng nhắc, theo khuôn phép.
Lại còn là một kẻ căn cốt bình thường, đời này vô vọng đại đạo.
Một phế vật.
Hắn nào sánh được với Thẩm Hề Viên.
Tuấn tú, thú vị, thần bí, mạnh mẽ.
Có vô số cách khiến hắn vui vẻ, khiến hắn rung động.
Giữa người mình yêu và một tảng đá kê chân có cũng được không có cũng chẳng sao…
Đương nhiên hắn sẽ chọn người mình yêu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


