Hạ Đình Đồng vừa có động tĩnh là lập tức truyền tin qua, báo cáo viết vô cùng tỉ mỉ, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, ngày đêm không ngừng, cứ như thể hắn đang nấp dưới gầm giường của Vân Chỉ vậy. Chỉ trong vỏn vẹn năm ngày, tông chủ đã đến cực hạn chịu đựng.
Ông chống đầu, quầng mắt thâm đen, ngồi dưới hành lang, bắt đầu hoài nghi nhân sinh.
Năm ngày, mười hai bản báo cáo.
Hoang đường! Phóng túng! Chẳng ra thể thống gì!
Ông phóng mắt nhìn khắp nơi. Mấy thắng cảnh ít ỏi của Ngọc Hành Tông rải rác giữa núi xanh trùng điệp. Gió nhẹ khẽ lướt qua, vậy mà ông lại có cảm giác… cả tông môn của mình đều đã không còn sạch sẽ.
Ngoài đại điện vang lên tiếng động. Tông chủ quay đầu lại, liền thấy con trai mình tươi cười bước tới.
“A cha, con muốn cầu người một chuyện.”
Tông chủ mặt không biểu cảm, im lặng không nói.
Mấy ngày nay, Vân Chỉ thấy Hạ Đình Đồng và tên phàm nhân kia như hình với bóng, cùng ăn cùng ở, nên hết sức cảnh giác, hoàn toàn không tìm được cơ hội xuống tay.
Nếu muốn trừ hậu hoạn vĩnh viễn, nhất định phải dụ hai người rời khỏi chân núi. Trong Ngọc Hành Tông có tông chủ tọa trấn với tu vi Thất cảnh, muốn giết Hạ Đình Đồng ngay trước mặt ông tuyệt đối là chuyện không thể.
Hôn sự là cái cớ thích hợp nhất. Chỉ cần khiến bọn họ rời khỏi phạm vi Ngọc Hành Tông, sẽ có vô số cách khiến bọn họ mãi mãi không thể quay về.
Vốn dĩ hắn cũng đã hứa với Hạ Đình Đồng sẽ giúp cầu tình. Hiện giờ vừa hay thuận nước đẩy thuyền.
Chỉ là chẳng hiểu sao hôm nay ánh mắt của a cha có hơi kỳ lạ.
Vân Chỉ gạt chút dị thường ấy sang một bên, bước nhanh tới ngồi cạnh tông chủ, nghiêng đầu, vẻ mặt ngây thơ vô tội.
“A cha, tiểu sư huynh đã khỏi hẳn rồi. Chuyện lần trước con nói, người còn nhớ chứ? Tiểu sư huynh cứu con một mạng, chẳng phải nên có chút ban thưởng sao?”
“Chuyện hôn sự giữa huynh ấy và tên phàm nhân kia, hay là người cứ đồng ý đi. Có thể tác thành cho đôi hữu tình thành gia, cũng là một chuyện tốt đẹp.”
Tông chủ: “Hữu tình?”
Vân Chỉ không nhận ra cơn giận bị đè nén trong giọng nói ấy, chỉ buồn bã đáp: “Đúng vậy. Tên phàm nhân kia không thể tu tiên, lại còn mù mắt. Nếu bị đuổi xuống núi thì biết sống sao đây? Tiên phàm khác biệt, tuổi thọ vốn hữu hạn, hắn chẳng thể ở bên tiểu sư huynh được bao nhiêu năm. Hà tất để hắn năm này qua năm khác mòn mỏi chờ đợi, uổng phí thanh xuân?”
“Người yêu nhau mà không thể ở bên nhau thì đáng thương biết bao. Sao không thành toàn cho họ?”
“Sau này tiểu sư huynh cũng sẽ cảm kích chúng ta.”
Ánh mắt lạnh lẽo của tông chủ lướt qua gương mặt Vân Chỉ, dừng trên đôi môi vẫn còn chút trầy xước đã được xử lý, rồi lướt đến vệt đỏ còn sót lại sau vành tai, bị cổ áo lông ép sát che đi.
Dáng vẻ tận tình khuyên nhủ này… là đang cầu thay cho Hạ Đình Đồng sao?
Rõ ràng là đang cầu cho chính mình! Đang cầu cho đường lui của hắn và tên ngoại môn đệ tử kia!
Cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa.
Tông chủ vươn tay túm lấy cổ áo lông của Vân Chỉ, giật mạnh xuống.
Trên chiếc cổ trắng ngần đầy những dấu vết chói mắt, đủ để thấy bọn chúng đã phóng túng đến mức nào!
Nhớ đến những bản báo cáo linh tiên nhận được ngày này qua ngày khác, lại nhìn những dấu tích trên người con trai, rồi nghĩ đến bộ dạng ngông cuồng của tên ngoại môn đệ tử kia…
Tông chủ nhìn đứa con trai bất hiếu trước mặt, rốt cuộc không thể nhẫn nhịn thêm, phất tay lấy ra trúc tiên.
“Nghịch tử không biết liêm sỉ! Quỳ xuống cho ta!”
Vân Chỉ bịch một tiếng quỳ xuống. Hắn nhìn gương mặt âm trầm của phụ thân, trong mắt vẫn ngập tràn mờ mịt.
“A cha?”
…
Thiếu tông chủ bị đánh một trận thừa sống thiếu chết.
Một trăm năm mươi roi trúc tiên.
Máu me đầm đìa, bị người của Giới Luật Đường khiêng đi, sau đó nhốt vào Lạc Mai viện cấm túc.
Còn tên đệ tử họ Thẩm thì bị quy tội tự tiện xông vào cấm địa, hành tung lén lút, lại còn trộm cắp một kiện Linh khí. Loại đệ tử tay chân không sạch sẽ, e rằng lòng dạ khác thường, Ngọc Hành Tông tuyệt đối không thể giữ lại!
Hắn bị phế sạch tu vi, ném ra ngoài sơn môn, sống chết chưa rõ.
Hạ Đình Đồng cuối cùng cũng được hưởng mấy ngày yên ổn.
Vết thương trên người đã hoàn toàn khép miệng, không còn để lại chút dấu vết nào. Phù Phong Yên cũng không cần đến dược lư lấy thuốc nữa, cả ngày chỉ co mình trong phòng hắn. Hôm nào trời đẹp thì bê một chiếc ghế nhỏ ra ngoài, ngồi phơi nắng từ sáng đến tối.
Trời xanh chứng giám, sau khi bị tịch thu sạch thoại bản, Phù Phong Yên cuối cùng cũng có thêm vài phần dáng vẻ của người bình thường.
Nhưng chưa kịp vui vẻ được hai ngày, tông chủ lại truyền tin, gọi Hạ Đình Đồng đến đại điện.
“Vân Nhi tâm trạng không tốt, đã năm sáu ngày không ăn không uống.” Tông chủ thở dài, ngồi trên chủ vị, trông già nua đi rất nhiều. “Con và nó lớn lên cùng nhau, từ nhỏ đã thân thiết nhất, trước đây còn ở cùng một chỗ. Giờ Vân Nhi không muốn gặp bất cứ ai, chỉ muốn gặp con. Từ hôm nay trở đi, con thu dọn đồ đạc, sang ở cùng nó một thời gian, tiện thể khuyên nhủ nó.”
“Chỉ vì một nam nhân mà thành ra thế này, thật là…” Tông chủ day trán, một lát sau như chợt nhớ ra. “Tên phàm nhân kia con xử lý xong chưa? Sao lâu như vậy rồi còn chưa đuổi đi?”
“Sư phụ…” Hạ Đình Đồng cúi đầu, giọng điệu trầm thấp. “Không đuổi đi được nữa.”
Tông chủ nheo mắt: “Ý gì?”
Hạ Đình Đồng ngẩng đầu, cố gắng khiến vẻ mặt mình chân thành hơn một chút. Hắn nhìn ánh mắt đầy nghi hoặc của tông chủ, khẽ ho một tiếng.
“Có lẽ là vì đồ nhi bỗng nhận ra… y rất dịu dàng, rất lương thiện, rất nghe lời. Đồ nhi mấy lần định xuống tay mà đều không nỡ. Suy nghĩ rất lâu, cuối cùng mới phát hiện… đồ nhi yêu y rồi, không thể rời xa y nữa.”
Tông chủ: “……”
Ngày hôm sau.
Tiểu Hạ sư huynh: Sư phụ ơi, con cũng mắc bệnh yêu đương mất não rồi!
Tông chủ: Treo! Treo cổ hết!
Vân Chỉ và Thẩm Hề Viên: Ha ha ha, đôi tiểu tình nhân các ngươi cuối cùng cũng rơi vào tay bọn ta rồi!
Tiểu Hạ và Tiểu Phó: Ha ha ha, đôi tiểu tình nhân các ngươi cuối cùng cũng rơi vào tay bọn ta rồi!
###
M: Bây ơi bây, bộ này hài quá 😭 hài dón…
Tiểu sư đệ hoang dại quá T-T …Tông chủ cũng coi như nuôi lớn 2 đứa con trai đi, đứa nào cũng bỏ nhà theo zai :))) Tày rồi đấy
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


