Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Aaa! Aaa!”
Tiếng kêu gào không dứt.
Da mặt, da lưng anh ta bị giác hút cào rách, thịt nát máu me bê bết.
“Đừng có la nữa, mau đóng cửa xe lại! Anh muốn thả con quái vật kia ra ngoài à?”
Ai đó hét lên ở phía đuôi xe.
“Tôi không dám đâu! Ai muốn thì tự đi mà nhấn, nút màu cam phía trước chính là công tắc!”
Hạ Lăng Tử không do dự lao đến đầu xe, dứt khoát ấn nút màu cam.
Cửa xe đóng sập lại, nhưng ngay giây tiếp theo, một âm thanh chói tai vang lên.
Cửa kính đã vỡ.
Ba chiếc xúc tu to như thân người đột ngột xuyên qua, từ ngoài ập vào trong xe cuốn phăng ba người đang nấp ở khoang sau ra ngoài.
Không ai kịp phản ứng, chỉ trong chớp mắt mà bốn người đã thiệt mạng. Bên trong xe chỉ còn lại sáu người.
“Trời ơi, làm sao bây giờ? Chúng ta phải làm gì?”
Một người hoảng loạn chạy lên phía trước, sau đó ngã sấp xuống, cuộn tròn dưới ghế như muốn biến mất khỏi chỗ này.
Ngay lúc đó, ngoài khung cửa kính vỡ xuất hiện một cái bóng khổng lồ.
Đó là một con mực khổng lồ Đại Tây Dương cực kỳ lớn, các xúc tu dài đến 20 mét lặng lẽ trườn vào xe, đôi mắt khổng lồ rực lửa như thần biển đang nổi giận, nhìn chằm chằm vào đám người còn sống.
Hạ Lăng Tử đang đối mặt với ánh mắt đó.
“Thôi Miên.”
“Không được làm hại ai, bò vào trong xe!”
Thôi miên + Ám thị.
Con mực từ từ bò vào, cả thân hình to lớn chen chúc trong khoang xe chật chội.
Sáu người còn lại bị ép phải lùi về sau, vì nó bò rất chậm nên bọn họ đều rón rén tránh né. Chỉ có người đang trốn dưới ghế bị kẹt lại, vùng vẫy tìm cách thoát thân, không ngờ đúng lúc đó con mực đã trườn đến chắn ngang lối ra, xúc tu nhớp nháp quét sát thân thể anh ta.
“Cứu tôi với… cứu tôi…”
Anh ta run rẩy van xin.
“Im miệng!” Hạ Lăng Tử cau mày.
Quái vật mắt không có thính giác, nhưng con mực này thì chưa chắc. Hơn nữa cô nhìn thấy thời gian thôi miên chỉ kéo dài đúng 10 giây.
Đôi mắt đang khép lại của con mực chuẩn bị mở ra.
Ngay khoảnh khắc đó, Cố Nghiên Đình đột ngột nhấn mạnh vào bụng mình.
“Ọe!”
Một dòng dịch vị trào ra, axit dạ dày mạnh mẽ phun thẳng vào mắt con mực trúng đích không sai một ly.
Sức phòng thủ của con mực khổng lồ rõ ràng không thể sánh với quái vật mắt. Chỉ một đòn axit dạ dày, con mắt khổng lồ của nó đã bị hòa tan thành một lỗ hổng to cỡ nắm đấm.
Mức sát thương -8% không tệ, nhưng vẫn chưa đủ.
Hạ Lăng Tử lập tức ra tay kết liễu nó.
Tầm Nhìn Thiêu Đốt.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, lớp da dày trên thân thể con mực khổng lồ chuyển sang đỏ rực rồi bùng cháy dữ dội. Ngọn lửa nóng rực thiêu đốt khiến nó tỉnh dậy trong đau đớn, bắt đầu giãy giụa điên cuồng.
Cả chiếc xe buýt rung lên bần bật, xúc tu cháy rừng rực của nó quật tới, Hạ Lăng Tử nheo mắt nhìn chằm chằm vào một xúc tu đang vung tới. Giây tiếp theo, ánh lửa bùng phát mạnh hơn.
Xúc tu kia ngay lập tức hóa thành tro bụi, tàn tro rơi lả tả trước mắt mọi người.
Tầm Nhìn Thiêu Đốt của Hạ Lăng Tử hiện đã đạt cấp trung, kết hợp với Sức Mạnh Tà Thần đang gia tăng đáng kể, một đòn này đã đủ để thiêu trụi con quái vật.
Chẳng mấy chốc con mực đáng sợ kia bắt đầu bốc cháy ngùn ngụt như làm bằng giấy.
Cô cố tình dẫn dụ nó vào đây cũng chính vì sợ nó quay đầu chạy về nước biển đen ngòm, như thế không thể kết liễu ngay tức thì.
Sau khi con mực chết, trên mặt đất rơi xuống mười chiếc xúc tu, cái nào cái nấy to bằng cột nhà, thậm chí đầu xúc tu vẫn còn giật giật.
Nhưng Hạ Lăng Tử hiểu, đây có lẽ là phần thưởng từ trận chiến, chưa kịp nghĩ tiếp thì lại có một luồng ý thức khác hiện lên trong đầu cô.
[Bạn đã tiêu diệt Xúc Tu Tư Duy, nhận được dị năng từ Nguồn Ô Nhiễm Tà Thần. Do mức độ dị hóa khác biệt quá lớn, bạn chỉ nhận được kỹ năng cơ bản là Tái Sinh Chi.]
[7. Tái Sinh Chi (dị hóa sơ cấp): Sau khi tay chân bạn bị chặt đứt, có thể mọc lại.]
Tuyệt, một kỹ năng quá tốt.
Hiện tại cô đã bước chân vào Dị Tượng Tà Thần, nguy hiểm rình rập khắp nơi, có năng lực này trong tay thì không còn lo tàn phế vì mất tay mất chân nữa rồi.
Khóe môi Hạ Lăng Tử khẽ cong lên.
Cô cúi xuống, giẫm lên lớp tro tàn, gom từng chiếc xúc tu lên rồi cất hết vào căn hộ ấm cúng.
Sau đó rút ra một chiếc đưa cho Tổng Tài: “Cho anh này, anh gây 10% sát thương lên nó nên chia cho anh một cái. Nếu còn muốn thêm thì có thể mua của tôi.”
Cố Nghiên Đình nhìn cái xúc tu vẫn còn ngọ nguậy trong tay Hạ Lăng Tử, khao khát quen thuộc của tuần trước lại trào dâng, nước bọt anh bắt đầu tiết ra.
Hạ Lăng Tử chăm chú quan sát phần thịt xúc tu, sau đó sử dụng năng lực Tầm Nhìn Thiêu Đốt ở chế độ nhiệt thấp để nướng chín.
Không lâu sau, mùi thơm nức mũi tỏa ra khắp không gian. Cố Nghiên Đình lập tức nhận lấy, vừa ăn vừa gặm ngấu nghiến.
Chàng trai tai vểnh đứng cạnh cũng phải nuốt nước miếng: “Uầy, cái đó là món ngon gì vậy? Bọn tôi có thể ăn không?”
Hạ Lăng Tử nghiêm giọng: “Tốt nhất là đừng, người trong đội lần trước ăn linh tinh xong đã bị biến thành quái vật. Mấy người mà ăn xúc tu này, rất có thể sẽ mọc thêm xúc tu đấy.”
“Thế còn anh ta thì sao?” Có người thắc mắc.
“Năng lực dị hóa của tôi là dạ dày, có thể hấp thụ những thứ này để tăng cường thể chất.”
Cố Nghiên Đình chủ động giải thích, dù sao bài học của Game Thủ lần trước vẫn còn in sâu trong đầu.
“Này, mọi người có vẻ quên mất còn một người rồi, cứu tôi với, tôi bị kẹt rồi!”
Một người đàn ông đang co rút dưới gầm ghế hét toáng lên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


