Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bốn phía xung quanh là vô số nước đen ngòm.
Không còn nghi ngờ gì nữa, vị “đại gia dự án mấy triệu” vừa rồi đã bị nhấn chìm hoàn toàn trong làn nước đen kia.
Đây là một chiếc xe buýt đang ngâm mình dưới đáy nước.
Ngay lúc này, xung quanh họ chợt hiện ra những dòng bình luận trực tiếp như trong livestream.
[Giám Tà Kính chính thức mở live rồi, lần này có ai quen không nhỉ?]
[Không biết có tuyển thủ tôi thích không? Lần trước Thương Mặc Bạch vừa lên sóng chưa đến năm phút đã chết, tiếc thật.]
[Fan của Thương Mặc Bạch phiền ghê.]
[Biết sao được, Thương Mặc Bạch có năng lực tái sinh mà, cứ chết xong là quay lại Dị Tượng Tà Thần. Nhưng mỗi lần chết sẽ mất hết năng lực, chỉ còn lại thiên phú thôi. Nửa năm rồi mà chẳng tiến bộ gì, sống dai nên fan đông ấy mà.]
[A! Tôi thấy chị Minh Tinh rồi, vẫn xinh như lần trước.]
[Lần Dị Tượng Tà Thần này gay go rồi, không ngờ là lãnh địa của Tà Thần Biển Sâu. Cho dù nơi này khác với thế giới thật, nhưng chỉ cần năm ngày là sẽ dìm hết đám người này.]
[Chị gái nên lái xe ra khỏi nước đi, cứ phòng thủ mãi trong nước thế này thì chết chắc.]
Hàng loạt thông tin ập tới khiến đầu óc Hạ Lăng Tử quay cuồng.
Thương Mặc Bạch của Cục Điều Tra Số 7 vẫn chưa chết?
Họ đã bị cuốn vào vùng dị tượng của Tà Thần Biển Sâu. Chiếc xe trước mắt thật sự đang ở dưới đáy biển, dù cố gắng sống sót năm ngày cũng vẫn sẽ chết.
Lối thoát duy nhất chính là lái chiếc xe buýt này đi.
Nhưng đi đâu? Và bằng cách nào?
Trong lúc Hạ Lăng Tử còn đang suy nghĩ, Cố Nghiên Đình đã dứt khoát lên tiếng: “Đóng cửa xe lại ngay! Không thể để quái vật tràn vào.”
Lần trước quái vật mắt chui qua cửa sổ đã làm anh rợn cả sống lưng.
Thế nhưng nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến.
Ngay sau câu nói kia, một xúc tu khổng lồ dài ngoằng, đường kính phải đến 20 cm đột ngột vươn ra từ màn đen ngoài kia, lao thẳng đến vị trí tài xế.
Chỉ trong tích tắc, toàn bộ khuôn mặt người tài xế đã bị xúc tu bám chặt.
Sinh vật kinh hoàng kia vừa xuất hiện, tất cả đều chết lặng. Tài xế gồng mạnh hai tay, vươn ra túm lấy chiếc xúc tu rồi giật phăng nó một cách tàn bạo.
Ngay khoảnh khắc đó, da mặt anh ta bị lột toạc từng mảng. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, máu me đã đầm đìa khắp khuôn mặt.
“Aaaa!”
Anh ta gào lên thảm thiết, cố vùng thoát nhưng xúc tu kia đã quấn chặt cả người. Giác hút ghim cứng vào da thịt anh ta như muốn hút cạn máu thịt.
“Cứu tôi với! Làm ơn cứu tôi!”
Trong số chín người còn lại, sáu người hét toáng lên rồi đồng loạt lùi lại.
Cố Nghiên Đình vẫn đứng yên, trong tay đã xuất hiện một con dao gốm.
Hạ Lăng Tử thì chăm chú nhìn vào xúc tu kia.
“Tầm Nhìn Thiêu Đốt.”
Chỗ có giác hút cũng bị xé toạc khiến quần áo tài xế rách nát tả tơi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


