*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Hơn nữa, Quân công tử sửa đê ở thành Bắc cũng dán cáo thị, chiêu mộ nạn dân ở thành Nam đến tu sửa đê. Tiền công ngày nào trả ngày đó, tuy không nhiều nhưng tích góp hai ngày cũng đủ để cả nhà ăn no.
Trong thời gian ngắn, thành Kim Lăng lại tràn đầy sức sống.
Vào đêm nay, ngõ Xuân Thủy ở thành Nam treo đèn kết hoa.
Trước khi trời tối, phía trước một thanh lâu ở ngõ Xuân Thủy đã chật cứng người đến áo gấm lụa là, phí vào cửa tăng gấp mấy lần nhưng lượng khách vẫn đông.
Quân Hoài Lang theo Tiết Yến ra khỏi xe ngựa, những gì y thấy là khung cảnh đặc sắc này.
Trước thanh lâu treo đèn kết hoa, những chiếc đèn lồng đủ màu sắc đầy nửa con phố. Trên lầu giăng những dải lụa màu sặc sỡ, rực rỡ lấp lánh.
Tấm biển chạm khắc với ba chữ lớn, Thanh Nguyệt Phường.
"Đáng lẽ phải bắt những tên thương buôn này giao nộp số lương thực tiền bạc đó ra." Quân Hoài Lang cau mày, đánh giá cách bày trí xa xỉ lộng lẫy này, nói "Thiên tai đang xảy ra trước mắt, sao vẫn còn hưởng lạc như vậy?"
Tiết Yến ở bên cạnh thấp giọng bật cười.
"Được, sẽ bắt bọn chúng giao nộp." hắn nói.
Quân Hoài Lang thu hồi ánh mắt, nghi hoặc nhìn hắn "Chúng ta đến đây làm gì?"
Kể từ ngày Tiết Yến nói tiền Quách Vinh Văn tham ô lương thực có nơi chuyển đến, nhưng cứ không nói gì cho y biết, mãi đến hôm nay, hắn đặc biệt đến công trường thành Bắc đón y rồi đưa y đến đây.
Tiết Yến đưa tay lên môi, làm động tác 'suỵt'.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)