Hôm nay, khi Quân Hoài Lang đến thành Nam, sắc trời cũng đã dần tối.
Đến hôm nay, việc sửa đê chỉ mới bắt đầu. Con đê hư hỏng khá nghiêm trọng, phạm vi lại rộng, thành trì xung quanh cũng ngập hết nên việc tu sửa càng khó khăn hơn.
Nhưng nếu không sửa, nước sông sẽ tiếp tục lan rộng, tới lúc đó, có thể cả thành Kim Lăng cũng sẽ bị nhấn chìm.
Quân Hoài Lang đi sớm về muộn, đến hôm nay, y đã sắp xếp xong phần lớn chuyện sửa đê, mới có thể thở một hơi nhẹ nhõm.
Nhưng khi xe ngựa dừng lại trước cửa phủ, y lại bảo xa phu quay đầu xe.
"Đến trại tị nạn ở thành Nam." y ngồi trong xe nói "Ta đi xem thử."
Xa phu liền quất roi thúc ngựa đến thẳng cửa thành Nam.
Sau vài ngày bố trí ổn thỏa, trong thành đã trật tự hơn nhiều so với ngày xảy ra thiên tai, các cửa tiệm cũng buôn bán trở lại.
Quân Hoài Lang không khỏi cau mày.
Y nhớ quan phủ mấy ngày nay đang thực hiện chuyện này, nhưng lương thực phân phát cho dân chúng phải được kiểm kê và ghi chép cẩn thận, sau đó phân phát theo số lượng nạn dân và tình hình ảnh hưởng bởi thiên tai. Những chuyện này không những quan phủ phải ghi chép thành sổ sách, mà còn phải báo cáo với triều đình.
Theo tiến độ của quan phủ, lương thực được phát đến tay dân chúng cũng là vài ngày nữa.
Cân nhắc của quan phủ phải luôn xét theo toàn cục. Lương thực tiền bạc muốn phát cho dân chúng, không những phải suy tính phân phát hợp lý, mà còn phải tuân theo thủ tục của triều đình, để không làm xáo trộn trật tự.
Tuân theo trình tự này thì việc phân phát lương thực dĩ nhiên sẽ chậm hơn, tuy chậm vài ngày cũng không thể làm đói chết người, nhưng quan phủ cũng không lo được mấy ngày qua dân chúng phải sống thế nào.
Quân Hoài Lang mím môi, chậm rãi hạ rèm xuống.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



