*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Ngày Đông chí, canh giờ còn sớm mà trời đã tối đen.
Vào những ngày lễ nhỏ thế này, các nương nương trong cung rỗi rãi không có việc gì nhất định tìm mọi cách tổ chức yến tiệc, tụ hội bên nhau.
Mọi năm vào thời điểm này cung Minh Loan đều rất nhộn nhịp, nhưng năm nay, Thục phi lại từ chối tất cả lời mời.
Ba người vừa tiến vào, Thục phi đã hào phóng thưởng mỗi người một túi tiền chứa đầy ngọc trai.
Quân Hoài Lang đưa túi tiền cho Phất Y cất giữ, cười nói với Thục phi: "Cô mẫu, thật khéo, con và Lệnh Hoan cũng muốn tặng cho ngài một túi tiền đây."
Thục phi nghe vậy, lười biếng lại duyên dáng mà nhướng mày: "Lấy ra cho ta xem chút? Bổn cung nhìn qua nhiều thứ tốt, đừng hòng dùng đồ vật tầm thường lừa gạt ta."
"Tất nhiên là không phải đồ vật tầm thường." Quân Hoài Lang cười, đưa tay về phía Phất Y.
Phất Y cũng cười vui vẻ, dâng mấy cái túi tiền cho Quân Hoài Lang.
Một đống túi tiền, cái trên cùng chắc hẳn dùng rất nhiều tâm huyết để làm ra, còn tô điểm mấy hạt châu nho nhỏ.
Nhưng túi tiền này thật không dám khen tặng, đường may vụng về, hoa văn bên trên cũng xiêu xiêu vẹo vẹo.
"Đây là túi tiền Lệnh Hoan thêu cho cô mẫu, cô mẫu xem thử xem?" Quân Hoài Lang cười đưa túi gấm qua, nói với Thục phi.
"Nàng thêu tốn kha khá thời gian, đây là cái đẹp nhất, đặc biệt tặng ngài."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)