Khi Quân Hoài Lang bước ra từ phòng Thục phi, vừa lúc thấy Tiến Bảo ôm một cái rương lớn đi về phía Tây trắc điện.
Thấy Quân Hoài Lang, Tiến Bảo vội vàng chạy chậm lại, cười hì hì hành lễ với y, liên tiếp nói vài lời may mắn.
Hiện tại hắn đã ở cung Minh Loan được một thời gian, tuy rằng thái giám, cung nữ trốn tránh Tiết Yến như cũ, nhưng vẫn rất hiền lành.
Tiến Bảo vốn lanh lợi, bây giờ hoà nhập tự nhiên như cá gặp nước, chỉ sợ mỗi mình Tiết Yến.
Bất quá vị kia......!Ai mà không sợ chứ? Cũng duy nhất có vị thế tử điện hạ tựa thần tiên này không sợ thôi.
Quân Hoài Lang nghe mấy câu cát tường nối tiếp của Tiến Bảo, mắt mày không khỏi cong lên, cười nói: "Cầm nhiều đồ vật như vậy, từ đâu ra thế?"
Tiến Bảo trả lời: "Là Điểm Thúy cô cô cho ạ! Hôm nay Điểm Thúy cô cô đặc biệt đến, nói muốn nhìn trong phòng điện hạ còn thiếu gì không.
Tính khí điện hạ như vậy......!Nô tài nơi nào dám làm phiền cô cô! Bất quá cô cô kiên trì muốn vào xem, nô tài ngăn cản vài lần, cô cô mới coi như thôi, để nô tài tự đi lấy trong nhà kho.
Mặc dù nàng là đại cung nữ được tin tưởng nhất bên người Thục phi, lấy đồ vật từ nhà kho riêng của Thục phi cho hoàng tử cũng là vượt quá khuôn phép.
Vả lại, Điểm Thúy không thích Tiết Yến như vậy, tránh hắn như rắn rết, làm sao có thể chủ động đến địa bàn của Tiết Yến, còn yêu cầu nhiều lần?
Căn cứ vào đề nghị của nàng, nàng nhất định sẽ có động tác.
Quân Hoài Lang trầm ngâm một lát, trong lòng có suy tính.
Người trong cung Thục phi, tuy rằng không nhất định sẽ có tay chân của Điểm Thúy, nhưng bọn họ đều nghe lệnh với Điểm Thúy, có khả năng sẽ muốn nịnh bợ lấy lòng nàng.
Những người này không thể dễ dàng tin tưởng được.
Trái lại, Tiến Bảo đi theo Tiết Yến đến đây, không có liên hệ gì với Điểm Thúy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)