Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ta Tại Thế Giới Quỷ Dị - Dùng Tiền Mua Mệnh Chương 9: Phiên Chợ Kinh Hoàng (1)

Cài Đặt

Chương 9: Phiên Chợ Kinh Hoàng (1)

Thời gian trôi qua rất nhanh, sau khi Long Duyệt bảo mọi người báo sơ qua về đặc điểm ngoại hình của mình trong nhóm chat, bọn họ liền nhận được thông báo tiến vào phó bản.

[Phó bản "Phiên Chợ Kinh Hoàng" đã mở.]

[Chào mừng bạn đến với "Phiên Chợ Kinh Hoàng". Cuộc thi lần này kéo dài tám tiếng, luật thi đấu vô cùng đơn giản. Kết thúc cuộc thi, đội nào thu được lợi nhuận nhiều nhất sẽ giành chiến thắng. Trong trường hợp lợi nhuận bằng nhau, đội nào nhận được nhiều đánh giá tốt hơn sẽ thắng.]

[Hì hì, người chơi tích lũy đủ ba đánh giá xấu (bad trip) sẽ bị khách hàng ăn một phần cơ thể. Xin các người chơi hãy tích cực thi đấu.]

[Đây là phó bản kinh doanh, không được tấn công người chơi khác, không được vô cớ tấn công khách hàng.]

Chỉ trong chớp mắt, Long Duyệt đã thấy mình đứng giữa một khu chợ ồn ào náo nhiệt.

Xung quanh là đủ loại quỷ quái đi lại nườm nượp. Có con quỷ quấn băng gạc kín mít, từ khe hở lớp băng đấy thỉnh thoảng lại rỉ ra máu mủ.

Có con quỷ nam mặc chiến bào cổ đại, đầu bị một mũi tên xuyên thủng.

Lại có con quỷ nữ toàn thân ướt sũng, cơ thể bị ngâm nước trương phình, tóc tai và quần áo vẫn không ngừng nhỏ nước tong tỏng.

Đứng bao quanh Long Duyệt là một vòng người sống. Đối diện cô là một nam thanh niên mặc áo sơ mi đen kiểu Trung Hoa cách tân, đó chính là Giang Hồ Du Hiệp. Đứng cạnh hắn là một cô gái mặc Hán phục màu cam, chính là em gái hắn - MadWing.

Mọi người nhìn quanh bốn phía, nhanh chóng chia làm hai đội. Rõ ràng đối phương cũng đã trao đổi trước trong nhóm.

Một tên quản lý quỷ dáng vẻ thô kệch, hung thần ác sát bước tới.

Quản lý quỷ liếc nhìn bọn họ một cái rồi hỏi: "Ai là Giang Hồ Du Hiệp?"

Giang Hồ Du Hiệp bước lên một bước, đang định mở miệng nói chuyện thì đã bị quản lý quỷ mất kiên nhẫn cắt ngang: "Ngươi là đội trưởng được chọn đầu tiên, đội của ngươi được ưu tiên chọn sạp hàng và hàng hóa để bán. Chọn đi."

Nó ném một danh sách sạp hàng và danh sách hàng hóa ra trước mặt mọi người.

[Sạp số 1 (hai cái): Nằm gần lối vào chợ, lượng khách lớn. Tiền thuê: 30 Quỷ tệ/giờ.]

[Sạp số 2 (ba cái): Nằm ở đoạn giữa chợ, lượng khách lớn. Tiền thuê: 50 Quỷ tệ/giờ.]

[Sạp số 3 (ba cái): Nằm ở đoạn cuối chợ, lượng khách bình thường. Tiền thuê: 10 Quỷ tệ/giờ.]

[Sạp số 4 (hai cái): Nằm ở góc chợ, lượng khách ít. Tiền thuê: 5 Quỷ tệ/giờ.]

Giang Hồ Du Hiệp quả quyết giành lấy [Sạp số 1] và [Sạp số 2].

[Bánh bò cúng tổ, giá nhập: 3 Quỷ tệ/cái. Giá bán gợi ý: 5 Quỷ tệ/cái.]

[Tam sinh cúng tổ, giá nhập: 89 Quỷ tệ/phần. Giá bán gợi ý: 99 Quỷ tệ/phần.]

[Nến trắng, giá nhập: 39 Quỷ tệ/cây. Giá bán gợi ý: 49 Quỷ tệ/cây.]

[Nhang An Hồn, giá nhập: 99 Quỷ tệ/bó. Giá bán gợi ý: 109 Quỷ tệ/bó.]

Hàng hóa mỗi đội được giới hạn 1000 phần cho mỗi loại.

Sau khi hỏi rõ có thể bổ sung hàng bất cứ lúc nào, Giang Hồ Du Hiệp tạm thời lấy mỗi loại 200 phần. Chọn xong, bọn họ lập tức đi về phía sạp hàng của mình, tại chỗ chỉ còn lại nhóm của Long Duyệt.

Quản lý quỷ càng lúc càng mất kiên nhẫn, giục: "Chọn nhanh lên, chọn nhanh lên, ông đây còn đang chờ tan làm đây này!"

Long Duyệt lặng lẽ lấy từ trong Ba lô vô hạn ra một bình Rượu ủ Nguyền Rủa đưa tới, nói: "Tôi có một bình Rượu ủ Nguyền Rủa, không biết có hợp khẩu vị của chú hay không?"

Không chịu chi thì sao thu được lợi lớn, đã tặng thì phải tặng thứ đắt nhất.

"Rượu ủ Nguyền Rủa!" Quản lý quỷ lập tức cười tít mắt, vội vàng đón lấy, nâng niu ngắm nghía: "Thứ này chỉ có ở Bách hóa Mãnh quỷ thôi đúng không? Cái chỗ quỷ quái hám lợi đó chỉ cho phép quỷ cấp D trở lên vào! Làm như ai cũng thèm mua đồ của chúng nó lắm ấy!"

Miệng thì nói thế nhưng mắt nó dán chặt vào cái bình trên tay không rời.

Long Duyệt nhân cơ hội hỏi: "Chú Quản lý này, chúng tôi chỉ được bán hàng hóa trong danh sách thôi sao?"

Quản lý quỷ trả lời với vẻ mặt hòa nhã hơn hẳn: "Đương nhiên là không. Nếu các người có nguồn hàng riêng thì có thể tự cung cấp hàng hóa. Nhưng tuyệt đối đừng bán vật tư của người chơi, khách hàng mà thấy trên sạp có đồ dùng của con người thì trăm phần trăm sẽ cho đánh giá xấu đấy."

Long Duyệt hỏi tiếp: "Không mua đồ cũng có thể cho đánh giá xấu sao?"

Quản lý gật đầu: "Đúng thế. Nhưng mỗi khách hàng chỉ được cho cùng một chủ sạp một đánh giá xấu. Khách hàng nào tình cờ đưa ra đánh giá xấu thứ ba sẽ được quyền ăn một phần cơ thể của chủ sạp. Thường là một cánh tay hoặc một cái chân. Tất nhiên, nếu cô đánh thắng được đối phương thì có thể không bị ăn thịt."

Quản lý quỷ nháy mắt với cô: "Dù sao quy tắc cũng chỉ nói là không được 'vô cớ' tấn công khách hàng mà thôi."

"À đúng rồi," Quản lý quỷ bổ sung: "Nếu hàng hóa lấy từ danh sách của tôi, giá định ra không được cao hơn giá gợi ý. Nếu hàng hóa của cô lấy từ Bách hóa Mãnh quỷ, giá bán cũng không được cao hơn giá bán bên đó. Nếu không cũng rất dễ nhận đánh giá xấu. Sau khi thời gian thi đấu kết thúc, phó bản sẽ tự động trích xuất giá nhập và giá bán để tính toán lợi nhuận."

Chỗ nào tiêu được tiền thì tội gì không tiêu. Long Duyệt trả luôn tiền thuê tám tiếng cho cả năm cái sạp còn lại (ba sạp số 3 và hai sạp số 4), đồng thời mua kịch trần tất cả hàng hóa mà Quản lý quỷ cung cấp.

[Độ hảo cảm của Quản lý quỷ: 100%.]

Quản lý quỷ lấy ra một gói nhang đàn hương không khói nhét vào tay Long Duyệt, bảo: "Cái này là chú dùng thường ngày. Nghe nói người chơi các cô dùng xong có thể giảm bớt mức độ ô nhiễm. Tặng cô đấy."

Nói xong, nó ôm khư khư bình Rượu ủ Nguyền Rủa, quay đầu đi thẳng về phòng trực ban như sợ ai cướp mất.

Bốn người sau lưng Long Duyệt nhìn đến ngẩn tò te.

"Không hổ là Độc Thần! Thế mà trong nháy mắt đã biến lão quỷ cục súc thành ông chú hiền lành." Tranh Thủ Sống Đến Chết giơ ngón cái lên đầy sùng bái.

Tranh Thủ Sống Đến Chết là một người đàn ông đầu đinh, trông mặt mũi hơi ngố tàu.

Chư Tà Lui Tan là một tiểu đạo sĩ trắng trẻo mập mạp, mới chỉ 16 tuổi.

Bà Nội Búa Tạ là một nữ sinh viên năm ba học thể dục. Cô nàng có làn da màu lúa mạch, cơ bắp săn chắc hoàn hảo.

Một Gót Giày Gõ Chết Người lại là một người phụ nữ trạc hơn ba mươi tuổi, dáng vẻ già dặn. Trên tay cô ấy cầm một chiếc giày cao gót màu đỏ với phần gót cao gần hai mươi phân. Đó chính là vũ khí cô tìm được ở điểm tìm kiếm.

Ngoại hình của bọn họ đều rất đặc trưng, y hệt như những gì đã mô tả trong nhóm. Long Duyệt vừa vào phó bản đã nhận ra ngay.

Long Duyệt đang định phân chia hàng hóa và nhiệm vụ bán hàng thì đột nhiên nghe thấy tiếng thét thảm thiết truyền đến từ một sạp hàng ở đoạn giữa chợ.

Năm người nhìn nhau, đồng loạt xúm lại xem náo nhiệt.

Người chơi phụ trách sạp hàng đó đã bị lũ quỷ sống sượng xé toạc cánh tay phải.

Bọn chúng vẫn chưa hả giận, tiếp tục vây quanh sạp hàng lớn tiếng chỉ trích:

"Cùng một món đồ, sạp khác chỉ bán 5 Quỷ tệ, hắn lại dám bán tới 10 Quỷ tệ! Các ngươi nói xem hắn có đáng chết không!"

"Đúng vậy! Coi bọn ta là thằng ngu chắc! Đánh giá xấu! Đánh giá xấu!"

Người chơi kia kêu khổ thấu trời. Hắn hoảng sợ chỉ tay về phía một sạp hàng khác, hét lên: "Không phải tôi muốn bán giá 10 Quỷ tệ đâu! Là đội trưởng của chúng tôi yêu cầu đấy! Hắn bảo chúng tôi bán cùng một loại hàng thì giá cả phải có sự khác biệt. Không liên quan đến tôi mà! Các người muốn cho đánh giá xấu thì đi mà tìm hắn ấy!"

Lũ quỷ phẫn nộ quay đầu, ùa về phía sạp hàng của Giang Hồ Du Hiệp như ong vỡ tổ.

Tranh Thủ Sống Đến Chết thì thầm cảm thán: "Vãi chưởng, nhanh thế đã chó cắn áo rách rồi?"

Ba người còn lại: "!!!"

Chẳng lẽ cô ấy là thiên tài?

Một Gót Giày Gõ Chết Người nói là làm, lập tức lao tới quét sạch toàn bộ hàng hóa trên sạp của tên kia vào ba lô của mình.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc