Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ta Tại Thế Giới Quỷ Dị - Dùng Tiền Mua Mệnh Chương 10: Phiên Chợ Kinh Hoàng (2)

Cài Đặt

Chương 10: Phiên Chợ Kinh Hoàng (2)

Người chơi phụ trách sạp hàng kia chỉ có thể nằm thoi thóp một bên trơ mắt nhìn cô.

Một Gót Giày Gõ Chết Người chẳng khách khí chút nào, vươn tay lục soát người hắn một lượt. Sau khi phát hiện trên người hắn không còn đạo cụ nào, cô ghét bỏ lau tay rồi quay về bên cạnh đồng đội.

Mọi người nhiệt liệt vỗ tay: "Quả nhiên không vi phạm quy tắc, làm đẹp lắm!"

Long Duyệt đề nghị: "Số hàng hóa này khi tổng kết chắc sẽ không bị tính giá vốn đâu. Có thể dùng để tổ chức sự kiện thu hút khách hàng."

Làm lãnh đạo kỵ nhất là thưởng phạt không phân minh.

Phần thưởng tổng kết phó bản có liên quan đến cống hiến cá nhân. Đống hàng này là do Một Gót Giày Gõ Chết Người cướp được thì nên để cô ấy toàn quyền định đoạt.

Long Duyệt không yêu cầu cô nộp lên, cũng không vì cô có thêm hàng mà chia ít hàng đi.

"Hàng trong danh sách tôi đưa trước mỗi loại 50 món, hàng hóa Quỷ quái của riêng tôi thì mỗi loại 2 món. Bán hết cứ nhắn trong nhóm để tôi cấp thêm. Bán không hết thì trả lại tôi sau khi thi đấu kết thúc.

Tiền hàng và tiền thuê sạp đợi thi đấu xong sẽ thanh toán dựa theo bảng xếp hạng cống hiến. Người đứng đầu bảng cống hiến trả nửa giá, những người khác trả nguyên giá. Lợi nhuận thuộc về các bạn. Mọi người có ý kiến gì không?"

Sở dĩ cô không lấy lợi nhuận, quan trọng nhất là vì đội trưởng phe thua cuộc sẽ phải chết, cô cần đồng đội dốc toàn lực giúp đỡ.

Cô nhập hàng bằng tiền trong tài khoản tạm thời, coi như nguồn hàng là lãi ròng rồi, chẳng cần thiết phải so đo tính toán chút lợi nhuận cỏn con đó.

Hơn nữa loại phó bản này cuối cùng sẽ phát thưởng Quỷ tệ dựa trên tổng lợi nhuận của cả đội, cô vẫn còn kiếm thêm được một khoản nữa.

Sau khi mọi người tỏ vẻ không có ý kiến, Long Duyệt chia hàng hóa cho họ, ai nấy tản ra đi về phía sạp hàng của mình.

Lúc Một Gót Giày Gõ Chết Người cướp đồ, Giang Hồ Du Hiệp vẫn luôn đứng nhìn từ xa.

Hắn tức đến ngứa răng, số hàng đó đều là do hắn bỏ tiền túi ra mua! Khốn nỗi lúc này hắn còn phải đối phó với đám khách hàng quỷ đang vây quanh kiếm chuyện, hoàn toàn không rảnh tay để qua đó ngăn cản.

Hắn cười làm lành, giảo biện: "Mọi người hiểu lầm rồi! Giá cả khác biệt ý là gói combo khác nhau thôi. 5 Quỷ tệ mua được một cái Bánh bò cúng tổ. 10 Quỷ tệ mua một tặng một, tính ra vẫn là 5 Quỷ tệ một cái."

Hắn hận thù trừng mắt nhìn người đồng đội bị ăn mất cánh tay kia, nghiến răng nghiến lợi: "Hắn ta ngay cả chiến lược bán hàng đơn giản như vậy mà cũng thực hiện không xong, chọc giận khách hàng, bị ăn thịt là đáng đời!"

"Đúng! Hắn đáng đời!" Cơn giận của khách hàng quỷ đến nhanh đi cũng nhanh, rất dễ dỗ dành, dần dần tản đi.

Giang Hồ Du Hiệp thở phào nhẹ nhõm. Thầm thấy may mắn vì lúc lên chiến lược bán hàng đã không sắp xếp cho bản thân và em gái tăng giá.

Hắn không ngờ lũ khách hàng quỷ này không mua đồ cũng có thể cho đánh giá xấu. Càng không ngờ chúng thấy giá cao là cho đánh giá xấu luôn. Chê đắt thì đừng mua là được mà!

Điều khiến hắn ghi hận hơn cả là tên đồng đội kia. Tên ngu xuẩn đó đã bị ăn một cánh tay, đã trả giá cho việc đó rồi tại sao còn muốn dẫn họa về phía này?

Trên tay hắn có một đạo cụ đặc biệt, vốn dĩ còn do dự không biết có nên dùng hay không. Tên ngu đó đã bất nhân thì đừng trách hắn bất nghĩa!

Giang Hồ Du Hiệp đi đến bên cạnh tên đồng đội kia, lấy ra một tấm thẻ bài trắng tinh ném vào mặt hắn.

Tên đồng đội trợn to mắt, nháy mắt biến mất tại chỗ. Trên tấm thẻ trắng xuất hiện hình vẽ một người cụt tay, nửa người nhuốm đầy máu tươi.

Giang Hồ Du Hiệp nhìn ngó xung quanh, xác nhận không nhận được thông báo người chơi tử vong, cũng không có quỷ quái đến trừng phạt, mới yên tâm nhặt tấm thẻ lên, lẩm bẩm: "Dùng đạo cụ này quả nhiên không bị tính là tấn công."

"Cái chợ này bán đi bán lại cũng chỉ có mấy thứ này thôi sao?" Quỷ Ham Ăn Nhỏ và Quỷ Ham Ăn Lớn ngày nào cũng đến chợ đi dạo.

Hàng bán trong chợ toàn là đồ tồn kho từ rằm tháng Bảy, tiết Thanh Minh và ngày mùng một, ngày rằm hàng tháng do con người cúng tế.

Bọn chúng ăn phát ngán rồi.

Đi được một đoạn, mắt chúng bỗng sáng rực lên.

Quỷ Ham Ăn Lớn: "Khô bò Cô Đơn? Quỷ Ham Ăn Nhỏ nhìn kìa! Ở đây còn có Phá lấu Hạnh Phúc! Là hàng đặc chế của Quỷ thần bếp đấy!"

Quỷ Ham Ăn Nhỏ kiến thức rộng rãi, vẻ mặt đầy nghi ngờ: "Phá lấu Hạnh Phúc do Quỷ thần bếp đặc chế chẳng phải là hàng cung cấp đặc biệt cho Bách hóa Mãnh quỷ sao? Tao nghe nói ngay cả Bách hóa Mãnh quỷ mỗi ngày cũng chỉ nhập được 10 phần. Sao ở đây lại có? Dám bán hàng giả là ăn đánh giá xấu đấy nhé!"

Long Duyệt bình tĩnh đưa ra thân phận nghề nghiệp "Đại lý phân phối Bách hóa Mãnh quỷ", nói: "Tôi tạm thời chưa tìm được mặt bằng nên bày sạp tạm ở chợ. Phá lấu Hạnh Phúc đúng là mỗi ngày chỉ có 10 phần. Mua nhanh kẻo hết."

"Tôi lấy một phần!" Quỷ Ham Ăn Lớn vội vàng móc ra một xấp Quỷ tệ đưa tới.

Quỷ Ham Ăn Nhỏ vội ngăn lại: "Nó nói mà mày cũng tin à? Nhỡ nó lừa chúng ta thì sao?"

Quỷ Ham Ăn Lớn nhún vai: "Thật hay giả ăn thử là biết ngay ấy mà? Chẳng lẽ có kẻ lừa được lưỡi của tao sao? Nếu là giả thì cho nó đánh giá xấu! Sau đó đến Bách hóa Mãnh quỷ cáo trạng! Nó có mấy cái mạng mà dám mạo danh đại lý của Bách hóa Mãnh quỷ chứ?"

"Cũng đúng. Vậy tôi cũng lấy một phần!"

Long Duyệt hớn hở thu 798 Quỷ tệ, đưa hai phần Phá lấu Hạnh Phúc qua: "Chúc quý khách ngon miệng."

Quỷ Ham Ăn Lớn và Quỷ Ham Ăn Nhỏ ngồi xổm ngay cạnh sạp, vội vàng xúc một miếng lớn bỏ vào miệng.

"Đúng là vị này rồi! Chính là tay nghề của Quỷ thần bếp !"

"Ngon quá đi mất! Đây mới là đồ mà quỷ chúng ta nên ăn chứ!"

Bọn chúng ăn đến mức vẻ mặt say mê. Rất nhanh, tướng ăn của chúng đã thu hút mấy con quỷ vây xem.

"Sạp này bán gì thế? Ngon thật vậy sao?"

Quỷ Ham Ăn Nhỏ vốn nghi ngờ Long Duyệt nay lại là kẻ đầu tiên chủ động quảng cáo: "Chủ sạp này là đại lý phân phối của Bách hóa Mãnh quỷ đấy! Cô ta lấy được hàng của Bách hóa Mãnh quỷ! Phần Phá lấu Hạnh Phúc này là hàng đặc biệt Quỷ thần bếp cung cấp cho bên đó, không ngon sao được?"

"Bách hóa Mãnh quỷ á? Cái nơi chỉ có quỷ cấp D mới được vào ấy hả? Tao có ông bà con cứ hay khoe khoang trước mặt tao là nó có tư cách vào Bách hóa Mãnh quỷ. Ha ha, để tao xem đồ ở đó có thật sự đặc biệt như thế không! Bà chủ! Cho tôi một phần Khô bò Cô Đơn!"

"Tôi cũng lấy một phần!"

"Tôi nữa tôi nữa! Đừng có chen lấn, xếp hàng đi!"

"Bố tôi chắc chắn sẽ thích Rượu ủ Nguyền Rủa, tôi về nhà gọi ông ấy qua đây!"

Chẳng mấy chốc, trước sạp hàng của Long Duyệt đã xếp thành một hàng dài.

Có vài khách hàng quỷ không kiên nhẫn cứ thúc giục mãi. Có kẻ thậm chí còn dọa sẽ cho đánh giá xấu.

Thấy vậy, những khách hàng quỷ vốn còn đang do dự có nên bỏ chỗ hay không cũng lục tục chạy sang những sạp vắng người.

Trong chớp mắt, trước cả năm sạp hàng phe Long Duyệt đều chật ních quỷ.

Ngược lại, phe Giang Hồ Du Hiệp chiếm được vị trí đẹp lại vắng tanh như chùa Bà Đanh.

MadWing tức tối tìm Quản lý quỷ khiếu nại: "Không phải ông nói sạp hàng của bọn tôi có lưu lượng khách lớn sao? Tại sao khách lại xếp hàng rồng rắn trước sạp của bọn họ thế kia?!"

Quản lý quỷ uống chút rượu nên hơi say, khinh thường nói: "Lưu lượng khách lớn thì cũng phải xem các người có bản lĩnh giữ khách hay không chứ. Người ta thà chui vào xó xỉnh xếp hàng cũng không thèm mua đồ của các người thì ông đây có cách gì?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc