Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sau khi Đổng Vũ Hiên thoát mạng, liền tìm một cây gậy, nhắm vào chậu hoa bảo bối mà chọc chọc chọc.
“Ngươi điên rồi à?! Không sợ chọc hỏng rễ sao?!”
“Trời ơi! Ngươi đúng là đầu óc có vấn đề. Cái này chẳng lẽ là do tên sư phụ lừa đảo kia dạy ngươi?”
“Chỉ số thông minh thấp thì đừng có ra ngoài mất mặt xấu hổ. Mày không xứng mang họ Đổng!”
Đổng Vũ Hiên cẩn thận phục khắc xong từng động tác sư phụ đã làm mẫu, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên trán.
Đối mặt với muôn vàn chỉ trích, trong lòng cậu lại dâng lên hào khí ngút trời, mang theo cảm giác “thế nhân đều say, duy ta độc tỉnh” đầy cơ trí.
“Đám phàm phu tục tử mấy người thì biết gì về sự lợi hại của cao thủ! Hừ, cứ chờ xem, dưới sự chỉ điểm của sư phụ, lần khảo hạch này tôi nhất định sẽ qua.”
“Ha hả, đúng là cao thủ đấy, cao thủ trong đám lừa đảo! Đến lúc đó nếu không qua khảo hạch, đừng có chạy về khóc với anh trai! Cũng đừng mơ đi cửa sau!”
Đổng Vũ Hiên khinh thường bĩu môi. Có sư phụ rồi, cậu còn cần đi cửa sau làm gì?!
Có một thao tác sư làm sư phụ, đó chính là cửa sau lớn nhất!
……
Con người chính là như vậy, không có áp lực thì không có động lực.
Liên tiếp hai ngày lên Tinh Võng, kiếm đủ tinh tệ để trả nợ xong, Lâm Tiểu Hòa quyết định cho mình nghỉ một ngày, ngoan ngoãn nằm nhà hưởng thụ.
Đối với việc này, người nhà họ Lâm biểu thị ủng hộ một trăm phần trăm.
Bà nội Lâm tự tay bưng dịch dinh dưỡng và Nước tinh khiết đặt bên mép giường Lâm Tiểu Hòa, đảm bảo cháu gái nhỏ chỉ cần duỗi tay là với tới.
“Tiểu Hòa, để bà mang bô tiểu tiện tới cho con nhé?” Bà nội dịu dàng xoa đầu cô.
Hai ngày kiếm được bốn vạn tinh tệ, chao ôi, đứa nhỏ có tiền đồ như vậy, cả thôn cũng không có!
Cho dù cô không thi đậu đại học thì đã sao?
Tiểu Hòa chắc chắn mệt chết rồi.
Đều là bọn họ làm trưởng bối không có bản lĩnh, liên lụy đến con bé.
Bà nội Lâm quay đầu đi, lén lau khóe mắt.
Lâm Tiểu Hòa sướng đến tận mây xanh, bản thân cô cũng cảm thấy mình thật lợi hại:
“Cảm ơn bà, không cần đâu. Anh cả và chị hai đâu rồi ạ?”
Sao không qua đây hỏi han cô một chút?
Lâm Tiểu Hòa âm thầm phỉ nhổ chính mình, đúng là bị cả nhà cưng chiều quá mức, đến nỗi bắt đầu cậy sủng mà kiêu.
Tâm Bảo ghé bên cửa sổ, hai mảnh lá non dùng sức kéo khung cửa.
Nó thích kiếm tiền, thích lên mạng. Một ngày không lên mạng là cả người ngứa ngáy!
Bà nội Lâm vừa nhìn chằm chằm Tâm Bảo, sợ nó mở cửa sổ rồi ngã xuống, vừa trả lời Lâm Tiểu Hòa:
“Chị hai con cầm tiền đi trả nợ. Anh cả con đi cùng.”
“À.”
Xét về tình cảm thì cũng có thể thông cảm, Lâm Tiểu Hòa rộng lượng tha thứ cho bọn họ.
Không ngờ, hai anh em suýt nữa bị em gái “ghim” vào sổ thù, vừa tới trạm giao thông công cộng của chính vụ đại sảnh liền chuẩn bị ai đi đường nấy.
Lâm Tĩnh Thu dùng ngón tay chạm nhẹ vào vết thương nơi khóe miệng Lâm Sí Dương, hỏi anh cả có phải còn định đi đánh quyền hay không.
Lâm Sí Dương vò mái tóc cứng như lông nhím, lắc đầu:
“Bên bãi rác quá loạn. Trong nhà đã trả xong nợ rồi, em cũng đừng đi nữa.”
Lâm Tĩnh Thu lắc đầu, chỉ vào mình, rồi lại chỉ vào ngực Lâm Sí Dương.
Lâm Sí Dương nhướng mày, bực bội gãi đầu, tức giận nói:
“Kiếm tiền là chuyện của đàn ông! Em ở nhà chăm lo cho gia đình là được. Nếu em út muốn học lại, anh sẽ nghĩ cách kiếm tiền. Lần thi đấu quyền ở sân đấu ngầm này, quán quân được thưởng năm vạn tinh tệ! Anh đã vào tới top mười sáu rồi.”
Trận mười sáu lấy top tám được ấn định sau một tuần, đến lúc đó, vết thương trên người mình hẳn cũng khỏi gần hết.
Lâm Tĩnh Thu không thích nghe những lời này, xoay người bỏ đi.
Lâm Sí Dương đứng phía sau dặn dò:
“Đóng xong tiền phạt với thuế phí thì đừng đi lung tung, chờ anh tới đón. Anh đi mua dịch dinh dưỡng cho tiểu Hòa, sẽ về rất nhanh.”
Anh thật sự không yên tâm về Lâm Tĩnh Thu. Em hai dung mạo quá xuất chúng, lại không thể nói chuyện, từ nhỏ đã thu hút không ít ánh mắt của đàn ông.
Anh có được một thân bản lĩnh đánh nhau cao siêu như vậy, chính là luyện ra từ trên người đám đàn ông kia.
Lâm Sí Dương nhìn theo bóng lưng Lâm Tĩnh Thu rời đi. Chỉ cần băng qua thêm một con đường lớn nữa là tới đại sảnh chính vụ.
Vừa hay, anh cũng muốn ra trạm xe buýt.
Lâm Sí Dương thu hồi ánh mắt, quẹt thẻ lên xe.
Anh định đi khu phồn hoa, tới khi thương mại lớn hữu nghị, nơi đó có bán loại dịch dinh dưỡng nổi tiếng toàn vũ trụ 【Ánh Sao Sinh Mệnh】
Khắp hành tinh đều là quảng cáo của【Ánh Sao Sinh Mệnh】. Gần đây họ vừa tung ra loại dịch dinh dưỡng vị dâu tây, nghe nói mô phỏng đến 80% vị dâu tây thật, vô cùng được hoan nghênh.
Bước chân Lâm Sí Dương nhẹ nhàng hẳn lên. Trong đầu anh đã bắt đầu tưởng tượng cảnh Tiểu Hòa uống dịch dinh dưỡng vị dâu, rồi ngọt ngào gọi một tiếng “anh cả”, còn không quên khen anh vài câu.
Ôi chao, khóe miệng anh sắp kéo tới tận mang tai rồi!
Vừa bước vào khu thương mại Hữu nghĩ, Lâm Sí Dương liền đi thẳng tới cửa hàng chuyên bán【Ánh Sao Sinh Mệnh】:
“Dịch dinh dưỡng vị dâu tây bao nhiêu tiền?”
“Loại 2 thì 500 tinh tệ, loại 1 giá 1000 tinh tệ, loại cao cấp nhất giá 2000 tinh tệ.”
“Hả?! Mắc vậy sao?!” Lâm Sí Dương há hốc mồm.
Nhà anh bán một cân lúa mì chỉ được 8 tinh tệ. Dịch dinh dưỡng loại thấp nhất một ống cũng chỉ 10 tinh tệ, mua số lượng lớn còn được giảm giá.
Vậy mà dịch dinh dưỡng vị dâu tây này lại bán tới 500 tinh tệ một ống! Đủ cho cả nhà ăn ba bốn ngày!
Lâm Sí Dương hơi tiếc tiền, nhưng vừa nghĩ tới vẻ mặt đau khổ của Tiểu Hòa mỗi lần uống dịch dinh anh nghiến răng quyết định:
“Cho tôi bốn ống!”
Em út một ống, em hai một ống, ba mẹ dùng chung một ống, ông bà nội một ống.
Còn anh, đường đường là đấng nam nhi thước dài vai rộng không thích mấy thứ ngọt ngào này.
Lâm Sí Dương vô thức liếm môi, cẩn thận cất bốn ống dịch dinh dưỡng vào người. Nhìn thời gian, anh tăng tốc bước chân, chạy về phía trạm giao thông công cộng.
Em hai vẫn đang chờ anh ở chính vụ đại sảnh.
Khi còn cách trạm khoảng năm trăm mét, trực giác của Lâm Sí Dương đột nhiên gào thét cảnh báo.
Anh vừa xoay người, ngay giây tiếp theo, cánh tay bỗng tê dại, sau đó một luồng tê liệt lan nhanh từ tay ra toàn thân.
Trước mắt tối sầm, trời đất đảo lộn, anh “ầm” một tiếng ngã gục xuống đất.
Bốn ống dinh dưỡng dịch trước ngực vỡ tan, chất lỏng màu hồng nhạt tràn ra, hương dâu tây lan tỏa không tan.
Cùng lúc đó, Lâm Tĩnh Thu bị người ta dồn vào một góc khuất.
Rõ ràng chỉ còn chưa tới một trăm mét là tới đại sảnh chính vụ. Nếu là người bình thường, chỉ cần lúc này lớn tiếng kêu cứu, nhất định sẽ thu hút được bảo vệ bên kia.
Nhưng Lâm Tĩnh Thu là người câm.
Miệng cô mấp máy liên tục, ngoài những tiếng “tê tê” nghẹn ngào, hoàn toàn không phát ra được một lời.
Hai mắt cô ngấn nước, co người lại, gắt gao ôm lấy chiếc đồng hồ.
Không được!
Đây là số tiền cả nhà đã vất vả đến kiệt sức mới kiếm được, là hy vọng để cả nhà tiếp tục sống trong nội thành!
Tuyệt đối, tuyệt đối, tuyệt đối không thể để người ta cướp đi!
Đôi mắt đỏ au của cô trống rỗng nhìn lên bầu trời, mặc cho nắm đấm và cú đá trút xuống người, mặc cho bọn chúng xé rách quần áo của cô.
Trong đầu cô chỉ còn lại một ý niệm duy nhất. Không ai được phép cướp đi số tinh tệ này!
……
Trời dần tối.
Bà nội Lâm hết lần này tới lần khác nhìn ra ngoài cửa sổ, trông về cuối con đường nhỏ.
Lâm Tiểu Hòa bò dậy, ngồi bên bàn.
Ba Lâm thất thần mài dao, lên tiếng hỏi:
“Tiểu Hòa, có phải đói rồi không? Để ba lấy dinh dưỡng dịch cho con.”
Nhà họ Lâm nghèo, mỗi ngày chỉ ăn hai bữa.
Lâm Tiểu Hòa đang tuổi lớn, rất dễ đói.
Cô lắc đầu:
“Con chờ anh cả với chị hai về.”
“Tâm Bảo thì sao?”
Tâm Bảo giơ hai mảnh lá non tạo thành tư thế chữ x, tỏ ý nó cũng muốn chờ anh chị trở về.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










