Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ta ở trường quân đội làm ruộng bạo ngược toàn tinh tế Chương 8: Dạy Đồ Đệ Cũng Là Một Sự Nghiệp

Cài Đặt

Chương 8: Dạy Đồ Đệ Cũng Là Một Sự Nghiệp

Lâm Tiểu Hòa được cả nhà trên dưới nhiệt tình thổi phồng, lời khen tuôn ra như không cần tiền, nện đến mức xương cốt cô cũng nhẹ đi mấy lạng.

Người nhà họ Lâm cho giá trị cảm xúc thật cao!

Lâm Tiểu Hòa siết chặt nắm tay, âm thầm thề rằng phải coi việc dạy đồ đệ như một sự nghiệp mà làm.

Giả mạo thao tác sư thực vật, thu đồ đệ chuẩn xác, gặt rau hẹ, làm giàu, tiến lên đỉnh cao nhân sinh! Chỉ cần không gặp mặt offline, có Tâm Bảo ở đây, ai có thể chọc thủng thân phận của cô chứ?!

Đêm đó, Lâm Tiểu Hòa mơ một giấc mơ đẹp. Sáng tỉnh dậy, chị hai Lâm Tĩnh Thu đưa cho cô và Tâm Bảo một món quà nhỏ.

Hai chiếc túi xách giống hệt nhau!

Nền vàng nhạt, phía trên thêu một gốc lúa mì nhỏ xanh biếc, hai chiếc lá non vươn ra, vừa tinh nghịch vừa đáng yêu.

“Chị hai, là chị thêu sao? Thêu Tâm Bảo à?”

Chị hai gật đầu, giúp Lâm Tiểu Hòa đeo túi lên vai, sau đó cũng đeo cho Tâm Bảo một chiếc. Bà nội Lâm bước tới, nhét vào túi nhỏ của Tâm Bảo một bình nước bé xíu chỉ cỡ ngón tay cái, dặn dò:

“Tâm Bảo, ra ngoài chơi nhớ phải uống nước. Con biết vặn nắp bình thế nào không?”

Tâm Bảo dùng hai chiếc lá non khoa tay múa chân làm ra một thủ thế “ok”.

Bà nội Lâm yên tâm, đặt Tâm Bảo vào túi xách của Lâm Tiểu Hòa:

“Tâm Bảo, trẻ con phải chú ý bảo vệ bản thân. Nếu bị người ta bắt đi thì sẽ không về nhà được nữa. Ngoan ngoãn ở trong túi, đừng tùy tiện chui ra ngoài nhé.”

Hai chiếc lá non giơ lên tạo thành hình trái tim, rồi rụt vào trong túi, không nhúc nhích nữa.

Bà nội Lâm liền khen:

“Đúng là một đứa trẻ ngoan.”

Dưới ánh mắt lưu luyến của cả nhà, Lâm Tiểu Hòa rời khỏi thôn, ngồi xe đến thành phố, đi tới tiệm net Phúc Khí.

Hôm nay là ngày nghỉ, người trong khu rất đông, ngồi thang máy cũng phải xếp hàng.

Lâm Tiểu Hòa rảnh rỗi đến chán, nghe mọi người xung quanh tán gẫu.

“Kết quả thi đại học ra rồi. Hành tinh chúng ta tiền đồ không tệ, có mấy người đạt điểm chuẩn của trường quân đội ở vòng vành sao thứ 3, mấy ngày nữa sẽ đi tham gia đợt kiểm tra thứ hai.”

“Tôi biết! Trần gia, Hà gia, Ngụy gia đều có tuyển thủ hạt giống, từ nhỏ đã được huấn luyện tinh anh, uống toàn dịch dinh dưỡng cao cấp, hàm lượng bụi tinh cực thấp. À đúng rồi, chẳng phải nghe nói có một thí sinh đăng ký vào trường quân đội Trung Ương Liên Bang sao?

Thành tích thế nào? Có qua không?”

“Ha ha, sao mà qua được. Nghe thầy giáo trong trường nói, thí sinh đó nhà chỉ làm ruộng, trong tay chỉ có năm mươi mẫu phế thổ cấp F. Cho dù là thiên tài, hấp thu dịch dinh dưỡng có hàm lượng bụi tinh cao lâu dài như vậy, cũng sớm thành phế thôi.”

“Nghe cũng đúng. Người đó chắc là bất chấp tất cả rồi.”

Lâm Tiểu Hòa không để những lời này trong lòng. Cho dù thi không đậu đại học thì đã sao?

Thi đại học chẳng qua là để sau khi tốt nghiệp kiếm tiền. Ở vành sao thứ sáu, viên chức bình thường lương tháng cũng chỉ hai ba ngàn.

Còn cô bây giờ, một ngày đã có thể kiếm hai vạn, nhanh chóng đuổi kịp tiền lương cả năm của bọn họ.

Có học hay không học đại học, rốt cuộc có ý nghĩa gì?

Lâm Tiểu Hòa tung tăng đi ra con hẻm nhỏ phía sau tiệm net Phúc Khí, quen đường quen nẻo tìm một chỗ ngồi xuống, nhắm mắt lại.

【Hoan nghênh người dùng 741741 đăng nhập, xin lựa chọn kênh.】

Lâm Tiểu Hòa không hề do dự, dứt khoát chọn khu đại lộ trung tâm tinh hệ Kepler.

Vừa online, cô đã thấy Đổng Vũ Hiên ôm một chậu hoa nhỏ, ngồi xổm ở điểm hẹn, đầu cúi rũ xuống.

“Tới rồi, quẹt thẻ đi.” Lâm Tiểu Hòa giơ đồng hồ ra, chạm nhẹ với cậu nhóc.

【Đổng Vũ Hiên chuyển khoản cho ngài 20.000 tinh tệ.】

Đổng Vũ Hiên nhìn cô với đôi mắt ươn ướt như cún con, ngẩng đầu lên cười, lộ ra hai lúm đồng tiền.

“Em biết ngay mà, sư phụ không phải kẻ lừa đảo, nhất định sẽ tới.”

Hình tượng con trai ngốc của địa chủ bị nhóc béo diễn đến vô cùng thuần thục.

Lâm Tiểu Hòa không nỡ nhìn thẳng, đưa tay nhận lấy chậu hoa trong ngực nhóc béo.

“Bước đầu tiên, xới đất thông nước, sau đó bón thúc từng chút một, chia nhiều lần.” Lâm Tiểu Hòa trực tiếp làm mẫu.

“Bước thứ hai, vun thêm đất. Cái này đợi khi cây nhà của nhóc ra môn hoa* rồi hãy làm.”

(*) Môn hoa: Bông hoa đầu tiên

Đổng Vũ Hiên nghe mà ngẩn người.

“Môn hoa?”

“Khi cà tím nở bông đầu tiên. Sau khi nở hoa nhất định phải cắt bỏ, bao gồm toàn bộ cành phía dưới môn hoa cũng phải cắt. Nếu không, dinh dưỡng sẽ bị môn hoa hút hết, cà tím sau khi lớn sẽ lùn lại nhỏ.”

Mắt Đổng Vũ Hiên sáng lấp lánh. Không hổ là thao tác sư thực vật, hiểu biết rộng rãi, ngay cả cà tím cũng có nhiều kinh nghiệm như vậy. Rất nhiều kỹ xảo nhỏ mà cậu chưa từng học qua.

Bái sư đúng là đáng giá!

Lâm Tiểu Hòa thu lễ bái sư, lại chỉ dạy người ta trồng cà tím, trong lòng có chút chột dạ, bèn nói thêm vài câu:

“Cà tím trồng sâu, tỏi trồng cạn. Cây này của em vẫn trồng hơi cạn, lần sau chú ý hơn.”

“Được, được.” Đổng Vũ Hiên thu hoạch đầy ắp kiến thức gật đầu.

Tim đập rộn ràng, tay run run, cậu chào Lâm Tiểu Hòa xong liền không chờ nổi mà đăng xuất, quyết định tự mình thao tác một phen.

Lâm Tiểu Hòa thở phào nhẹ nhõm. Hôm nay lại kiếm thêm hai vạn, nợ trong nhà có thể trả hết, người một nhà rốt cuộc không cần đi tìm chết nữa.

Cô chỉ nhớ tới việc quay về xác nhận sổ sách, không còn tâm trí lên mạng, liền thoát ra.

Vừa mở mắt, cô đã nghe thấy trong con hẻm nhỏ còn có mấy người đàn ông đang nói chuyện.

Trong đó có một giọng nghe khá quen.

“Đáng chết, hôm nay lại bị anh ta đánh bại! Tên điên đó đã thắng liền mười trận rồi!”

“Có muốn báo thù không? Tôi nhận được một đơn, mười vạn tinh tệ, phế luôn tên điên đó. Năm người chúng ta chia đều, mỗi người hai vạn.”

“Tê…”

“Sao vậy? Một cái mạng mà đáng mười vạn?”

“Đừng hỏi nhiều. Lão bản ra đơn, chúng ta nhận đơn, hoàn thành là xong. Mấy người chẳng lẽ bị anh ta đánh sợ rồi?”

“Sao có thể! Anh ta chẳng có kỹ xảo gì, toàn dựa vào sức trâu với độ điên.Tôi không tin năm đứa chúng ta lại không đánh nổi một mình anh ta!”

“Được. Tôi đã dò rõ rồi, anh ta không có hậu trường, cha mẹ đều là tàn phế, còn có hai muội muội, toàn bộ đều là nhược điểm của anh ta. Chúng ta bàn bạc chút, mấy ngày nữa ra tay.”

Lâm Tiểu Hòa đợi đến khi bọn họ đi hết, lúc này mới cẩn thận bước ra.

Không biết là kẻ xui xẻo nào bị đám du côn đầu đường để mắt tới. Mười vạn tinh tệ, rõ ràng là tiền mua mạng.

Thật đáng thương, e rằng cả nhà chỉ trông vào mình người đó lao động. Hy vọng sau khi anh ta chết, người nhà anh ta có thể kiên cường đối mặt với cuộc sống.

Lâm Tiểu Hòa đồng tình kẻ xui xẻo đó một phút trong lòng, sau đó vui vẻ về nhà khoe chiến tích.

“Tiểu Hòa giỏi thật đó.”

“Tiểu Hòa, con đúng là người có tiền đồ nhất nhà mình.”

“Tiểu Hòa, con chính là ân nhân cứu mạng của cả nhà ta.”

Cả nhà khen tới khen lui. Chị hai Lâm Tĩnh Thu chọn tới chọn lui, đưa cho Lâm Tiểu Hòa một ống dịch dinh dưỡng có hạn sử dụng gần nhất, còn giơ ngón tay cái với cô.

Khóe miệng Lâm Tiểu Hòa cong lên, muốn ép cũng không ép xuống được, khiêm tốn nói:

“Không có đâu không có đâu. Tâm Bảo cũng giúp sức mà.”

“Tâm Bảo đúng là lợi hại! Con là cây lúa mì thông minh nhất mà ta từng thấy!”

Tâm Bảo vui đến mức sắp bay lên, hai chiếc lá non đều ửng hồng.

Lâm Sí Dương khoanh tay trước ngực, dựa vào khung cửa. Khóe miệng rịn máu, mặt sưng phồng như đầu heo, nhìn cả nhà thổi cầu vồng, trong mắt tràn đầy dịu dàng.

Hôm nay lại kiếm được hai ngàn tinh tệ, nợ trong nhà đã trả xong. Nếu không ngày mai dùng số tinh tệ này mua dịch dinh dưỡng? Mua loại đắt hơn một chút. Theo quan sát của mình, Tiểu Hòa không thích uống vị nguyên bản.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc