Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ta ở cổ đại làm danh sư Chương 22: Làm Giàu

Cài Đặt

Chương 22: Làm Giàu

Chu Ngọc cầm dao găm, kề sát trước mặt nam nhân đang hoảng loạn:

“Hiện tại còn chưa chịu thành thật sao?”

Nam nhân sợ hãi, vẫn cắn răng khăng khăng nói là cướp của:

“Hôm nay là lần đầu tiên chúng tôi đi cướp.”

Dương Hề không tin. Nhìn cách bọn chúng phối hợp ăn ý như vậy, rõ ràng không phải lần đầu ra tay. Trời lạnh căm, nàng mất kiên nhẫn:

“Các ngươi nhắm đến chính là người. Nói đi, đã bán bao nhiêu người rồi?”

Đồng tử của nam nhân co rút lại, nhưng vẫn cắn chặt miệng, khẳng định là chỉ cầu tài.

Ngô Sơn lúc này mới chợt hiểu ra. Bọn họ không thiếu tiền bạc, thứ đáng giá nhất chẳng phải là con người hay sao? Chu gia có hai cô gái trẻ, nhà mình thì tính cả con dâu cũng có bốn người. Bị bán đến những nơi dơ bẩn, chắc chắn sẽ đổi được không ít bạc. Nghĩ đến đây, trong lòng hắn bốc lên lửa giận. Trên đường chạy nạn, việc bán con trai bán con gái vốn là chuyện thường tình, nhưng dù có khó khăn thế nào, hắn cũng chưa từng nghĩ tới việc bán khuê nữ của mình.

Ngô Sơn giận dữ, giơ chân đạp mạnh vào tên kia:

“Cầm thú!”

Chu Ngọc nói:

“Dân làng không chào đón chúng ta, hẳn là đã biết mấy người này từng làm những chuyện vô đạo đức.”

Ngô Sơn lúc này mới nhớ lại vẻ mặt lí chính lúc trước – muốn nói nhưng lại thôi – liền cau mày:

“Mấy người này xử lý thế nào đây?”

Báo quan ư? Không thể. Chu gia tuyệt đối không thể để lộ ra, mà dù không có Chu gia, hắn đi báo quan cũng chẳng ai quản. Hơn nữa, nơi này là thôn núi, các nhà thường che chở lẫn nhau. Bọn họ thế cô lực bạc, đến lúc đó e là còn chẳng rời khỏi nổi thôn.

Dương Hề chậm rãi nói:

“Chúng ta là dân chạy nạn, có báo quan cũng chẳng ai quản. Mà bọn chúng cũng đâu dám báo quan.”

Ở thời cổ đại, nha môn trong mắt bách tính hoàn toàn không giống như Cục Cảnh Sát ở hiện đại. Người dân thường rất sợ nha phủ, đa số chuyện rắc rối đều do lí chính và các gia tộc trong thôn tự giải quyết.

Chu Ngọc tiếp lời:

“Bọn chúng chính là con tin của chúng ta.”

Dương Hề mỉm cười nói:

“Chúng ta cái gì cũng thiếu. Nhìn đám người này vóc dáng rắn rỏi, áo bông trên người còn nguyên vẹn, chứng tỏ trong nhà cũng không nghèo. Ta đoán là sẽ có người bỏ tiền chuộc.”

Ngô Sơn nuốt nước bọt. Có phải người nhà quan đều lợi hại như vậy không? Sao nương tử của Chu Ngọc có thể vừa cười vừa nói ra chuyện xử lý đám cướp như thể chỉ là việc thường ngày?

Nhưng trong lòng Ngô Sơn lại thấy vui mừng. Dương thị thông minh như vậy, bọn họ cũng có thể được lợi lộc.

Sau đó, mọi người đều trở về ngủ. Không ai quan tâm đến mấy tên bị trói nằm co ro ngoài trời lạnh, chỉ cần xác nhận chúng không chết là được.

Vài canh giờ sau, mọi người lần lượt tỉnh dậy. Họ thu xếp đồ đạc cẩn thận, chất lên xe trượt tuyết.

Tám tên hán tử bị trói được trả lại áo bông mặc vào, dù vậy vẫn bị đông lạnh đến run rẩy. Lúc này, chúng chỉ còn nghĩ đến mạng sống, trong lòng tuy oán hận nhưng cũng không dám làm loạn, ngoan ngoãn khai ra nơi ở của mình.

Hai nhà trước tiên kéo xe trượt tuyết rời khỏi thôn, để lại Chu tiểu đệ cùng hai đứa nhỏ nhà Ngô gia trông coi. Chu Ngọc và những người còn lại dắt theo hai con tin tiến vào thôn.

Trong lòng Chu tiểu đệ, chỉ sau một đêm mà hình tượng của tẩu tử đã cao lớn hơn hẳn.

“Tẩu tử, đại ca bọn họ sẽ thuận lợi chứ?”

Dương Hề nhìn sáu tên hán tử còn lại đang bị trói chặt:

“Sẽ.”

Nhìn sơ cũng biết tám tên này đều là phường lưu manh trong thôn, gia đình chúng cũng không phải hạng tốt lành gì.

Chu tiểu muội có chút lo sợ:

“Tẩu tử, khi nào thì chúng ta mới đến được nơi cần đến?”

Dương Hề nhẹ nhàng vỗ vai Chu tiểu muội, lúc này mới chỉ vừa bắt đầu hành trình. Nàng có trực giác từ kinh nghiệm mà ra, cho nên càng muốn gắn bó với Ngô gia.

Chu Ngọc và những người khác trở về rất nhanh, ai nấy trên vai đều khiêng một cái túi lớn, hai tên con tin cũng được dắt trở lại. Phía sau họ là ánh sáng của đuốc – hiển nhiên cả thôn đều đã thức giấc. Đi đầu không ai khác chính là lý chính của thôn.

Chu tiểu muội nắm chặt tay tẩu tử:

“Tẩu tử…”

Dương Hề rất bình tĩnh. Họ đang nắm giữ con tin trong tay, trong lòng đã có chủ ý.

Chu Ngọc đặt hai túi đồ trong tay xuống:

“Một túi là gạo trắng, một túi là các vật dụng lặt vặt.”

Ngô gia lại mang thêm một túi nữa đến, tâm trạng của Ngô Sơn rất tốt. Ngay cả Dương Tam cũng khiêng hai cái túi lớn trên vai.

Lý chính lên tiếng:

“Hiện giờ có thể chuộc người chưa?”

Chu Ngọc cười như không cười:

“Chúng ta thế cô lực mỏng, còn các vị người đông thế mạnh, ai biết các vị có nhân lúc đó mà trở mặt? Chờ chúng ta đi được một đoạn đường rồi, lúc đó sẽ thả người.”

Dương Hề lặng lẽ nhìn Chu Ngọc, hai người đối mắt, trong lòng đều hiểu rõ ý nhau — loại người như thế, sao có thể để chúng bình an quay trở về? Chẳng phải sẽ khiến càng nhiều người gặp họa hơn sao!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc