Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ta ở cổ đại làm danh sư Chương 21: Uy Hiếp

Cài Đặt

Chương 21: Uy Hiếp

Chu Ngọc đẩy Chu tiểu đệ ra, trong tay cầm chặt con dao găm, cẩn thận đứng dậy. Dựa theo âm thanh giẫm tuyết bên ngoài, ít nhất có năm người đang đến gần.

Chu tiểu đệ lơ mơ tỉnh lại, vừa định cất tiếng thì đã bị đại ca bịt kín miệng. Ánh mắt cậu tràn đầy nghi hoặc, ý hỏi: “Đại ca, có chuyện gì vậy?”

Chu Ngọc hạ giọng nói:

“Có người tới. Đệ đi ra ngoài bằng đường cửa sổ phía sau, báo tin cho nhà Ngô đại ca”

Tim Chu tiểu đệ đập thình thịch không ngừng. Từ khi gặp nạn đến giờ, đây là lần đầu tiên cậu đối mặt với nguy hiểm thực sự. Cậu gật đầu, tỏ ý đã hiểu.

Chu Ngọc thấy Dương Tam cũng đã tỉnh. Dựa vào ánh lửa từ đống củi, hắn nhìn thấy trong tay Dương Tam đang cầm một con dao găm, ánh phản chiếu cho thấy lưỡi dao sắc bén vô cùng.

Bên ngoài, những kẻ kia đã trèo qua bức tường đất. Không ai lên tiếng, tất cả đều rón rén tiến lại gần lều tranh.

Chu Ngọc và Dương Tam mỗi người đứng một bên cửa. Trong tay Chu Ngọc còn cầm thêm một cây gậy gỗ dài.

Cánh cửa gỗ đã lâu không được sửa chữa nên dễ dàng bị cạy ra từ bên ngoài. Hai tên hán tử rón rén lẻn vào trước. Cả hai cực kỳ cẩn trọng, chưa kịp đợi người phía sau bước vào, thì đã vang lên hai tiếng rên đau đớn, hai tên liền ngã gục xuống đất.

Phía sau còn hai tên hán tử khác, vừa thấy tình hình bất ổn liền muốn xông vào, nhưng Chu Ngọc và Dương Hi Hiên mỗi người một chiêu, nhanh chóng đánh gục cả hai.

Trong ấn tượng của hắn, Chu Ngọc là một thư sinh yếu ớt, đừng nói đánh nhau, đến vác vật gì cũng không nổi, suốt ngày chỉ biết tranh luận lời nói mà thôi.

Chu Ngọc thấy Chu tiểu đệ cũng đang nhìn mình, liền nói:

“Ta từng học qua vài chiêu.”

Hắn từng học qua đấu vật ở thời hiện đại. Nhờ có ký ức luân hồi, hắn liều mạng bù đắp những thiếu sót của bản thân. Mấy ngày trở lại đây, hắn đã âm thầm luyện tập. May mà hắn không phải là thư sinh yếu đuối hoàn toàn, ít ra còn có chút sức lực. Tuy không thể bằng thân thủ ở hiện đại, nhưng ra tay bất ngờ vẫn có thể đắc thủ.

Ngô Sơn giơ ngón tay cái:

“Bội phục.”

Hắn quả thật rất tinh mắt. Chu Ngọc này e rằng không chỉ học qua vài chiêu đơn giản. Nhưng điều khiến hắn bất ngờ hơn chính là thiếu niên kia – thân thủ của thiếu niên cũng không tệ chút nào.

Mấy người không chỉ trói gô tám tên hán tử, mà còn bịt kín miệng bọn chúng. Dây thừng bọn họ không thiếu, lại vô cùng chắc chắn. Sau đó, họ mới đánh thức tám người kia.

Dương Hề nghe tiếng động thì tỉnh lại, lúc này bước ra ngoài. Chu Ngọc thấy nàng không quay về liền ở phía sau chắn gió giúp nàng.

Ngô Sơn nghiêm mặt chất vấn:

“Các ngươi tới để cướp bóc?”

Tám người kia biết rõ đã thất thế. Bọn họ không ngờ đám dân chạy nạn lại có thân thủ tốt đến vậy. Tuy vẫn không tin dân chạy nạn dám giết mình, nhưng dù gì bọn họ cũng có đến tám người, lúc này chỉ biết nằm co ro giữa tuyết, không dám manh động.

Chu Ngọc lên tiếng:

“Dương Tam, ngươi không phải biết xem xác sao? Mấy người này chắc trên người có tiền.”

Chu Ngọc biết tên của thiếu niên kia chỉ là giả, nhưng trong mắt hắn thì chỉ là Dương Tam mà thôi.

Ánh mắt Dương Hi Hiên lập tức sáng rỡ:

“Giao cho ta.”

Nói rồi, thiếu niên nhanh nhẹn cởi áo bông của vài người, lục tìm kỹ lưỡng và lôi ra tiền đồng giấu trong người bọn chúng. Ừm, có vài kẻ còn mang cả tất bốc mùi. Tổng cộng cũng gom được gần hai trăm đồng tiền.

Dương Hi Hiên reo lên:

“Thật sự có tiền!”

Dương Hề chậm rãi cất lời:

“Mùa đông đến rồi, bầy sói thật đáng thương. Trận tuyết đầu tiên đã phủ kín núi, bầy sói nhất định đang đói. Đêm tối gió lớn, phải chăng chúng ta nên làm chút việc thiện?”

Chu tiểu đệ: “…”

Khoan đã, tẩu tẩu dịu dàng hiền hậu của hắn đâu rồi?

Ngô Sơn cũng tròn xoe mắt, nghi ngờ bản thân chưa tỉnh ngủ.

Dương Hi Hiên híp mắt lại, cảm thán:

“Ai da, không hổ danh là người nhà họ Dương chúng ta, đến dọa người cũng có thể nói nghe hay đến như vậy!”

Tám tên nông dân quê mùa - Đây là định giết người diệt khẩu sao?

Đáy mắt Chu Ngọc khẽ hiện ý cười:

“Người sống trên đời, quả thật nên làm nhiều việc thiện.”

Tên hán tử cầm đầu họ Vương, biết rõ ràng đã va phải kẻ cứng rắn. Hắn ra hiệu rằng mình muốn lên tiếng. Đợi miếng giẻ nhét trong miệng được lấy ra, hắn vội vàng nói:

“Chúng ta chỉ cầu tài, xin các vị đại nhân rộng lượng tha cho, chúng ta không dám nữa!”

Dương Hề khẽ cười, nụ cười như có như không. Nàng tuyệt đối không tin cái gọi là chỉ cầu tài.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc