Chu Ngọc lùi lại một chút để nhường chỗ cho thê tử, nói:
“Ta định làm xe trượt tuyết.”
Ánh mắt Dương Hề lập tức sáng lên. Năm nay trận tuyết đầu tiên đã đọng lại, nửa tháng sau còn có thêm một đợt nữa. Ở thời cổ đại cái gì cũng thiếu thốn, đường đi ngoài đồng dã lại chẳng ai dọn tuyết, vào mùa đông ở vùng Đông Bắc này, ra ngoài phương tiện tiện lợi nhất không phải xe ngựa, mà là xe trượt tuyết.
Chu Ngọc thấy thê tử vui vẻ, trong lòng bớt nặng nề đi rất nhiều, khóe miệng cũng không nhịn được mà cong lên:
“Ta định làm loại xe trượt tuyết lớn.”
Ngón tay Dương Hề khẽ động. Ở kiếp này nơi cổ đại, nàng có khả năng làm thủ công rất giỏi. Khi còn nhỏ nàng thường thích tháo gỡ đồ vật, sau khi cha mất, nàng mới không tiếp tục theo đuổi sở thích của mình nữa.
Sau khi chuyển kiếp đến hiện đại, ông ngoại nàng là thợ mộc có nghề gia truyền. Ông ngoại rất ủng hộ việc nàng thích làm thủ công. Sau này, nàng còn học chuyên ngành cơ khí ở đại học.
Nghĩ đến người thân ở hiện đại, trong lòng Dương Hề cực kỳ khó chịu. Trở lại cổ đại, nàng vẫn luôn không dám nghĩ đến họ. Giờ phút này trong lòng toàn là hình bóng người thân ở hiện đại. Khi nàng ngất xỉu, không biết có còn cơ hội quay về hay không...
Chu Ngọc nhận ra cảm xúc của thê tử, liền nhẹ giọng hỏi:
“Sao vậy?”
Dương Hề không thể nói về người thân hiện đại, chỉ có thể đáp:
“Ta đang nghĩ tới mẫu thân và đệ đệ, không biết bây giờ họ ra sao rồi.”
Chu Ngọc chợt nhớ ra, hắn còn có một cậu em vợ và nhạc mẫu. Hồi tưởng một chút rồi nói:
“Không có tin tức chính là tin tốt. Chúng ta có nên đến quê cũ của nàng tìm kiếm không?”
Dương Hề lắc đầu:
“Quê cũ của ta đã bị loạn dân chiếm lĩnh rồi. Cả nhà chúng ta bây giờ quá yếu.”
Cho nên vẫn là giữ lấy mạng mình, đừng đi chịu chết.
Chu Ngọc nghe nhắc đến loạn dân thì khẽ nhíu mày. Triều đình vẫn còn binh lực, nhưng vì hoàng đế ngu xuẩn đa nghi, mới khiến loạn dân ngày càng lớn mạnh. Hiện giờ chưa phải lúc hỗn loạn nhất, đối với cả nhà họ mà nói, vậy cũng được coi là tin tốt.
Chu tiểu đệ và Chu tiểu muội thay áo bông cũ đã ấm áp hơn nhiều, giờ trên người đã không còn lạnh. Chu tiểu đệ đứng dậy nói:
“Ca, đệ với tiểu muội đi nhặt củi.”
Dương Hề không ngăn cản đệ muội làm việc. Những ngày sau này còn khó khăn hơn, chỉ có tay làm hàm nhai mới có thể sống sót. Nàng dặn dò:
“Củi lửa quanh đây chắc đã bị người khác nhặt hết rồi, hai đứa đừng đi sâu vào trong núi.”
Ở cổ đại, rừng núi chẳng có gì đáng sợ bằng thú dữ. Đặc biệt là những đàn sói đói, rất có khả năng mò vào tận thôn làng.
Chu tiểu đệ nói:
“Tẩu tử, đệ sẽ cẩn thận.”
Chu Tử Hằng không nhịn được vươn tay hỏi:
Chu Tử Hằng nhìn về phía cha. Chu Ngọc dịu giọng nói:
“Nghe lời nương con đi.”
Tử Hằng tuy còn nhỏ tuổi, nhưng là trưởng tôn nên rất sớm đã hiểu chuyện, biết khá nhiều chữ, còn thuộc lòng được không ít thơ cổ.
Diệp thị nằm yên trên giường không nhúc nhích, bà cần phải dưỡng lại tinh thần thật tốt. Con cháu đều đã có trách nhiệm, trên mặt bà cũng có thêm vài phần sinh khí.
Dương Hề không dám tự mình làm xe trượt, nàng ở cổ đại vốn là tiểu thư khuê các, những việc như vậy thật sự không biết làm. Nàng chỉ có thể đứng bên phụ giúp, trong lòng không khỏi có phần ấm ức. Rõ ràng nàng có thể làm xe trượt tuyết tốt nhất, mấy lần muốn mở miệng góp ý nhưng đều cố nhịn lại.
Cuối cùng nàng đành giả vờ không thấy, đi ra ngoài dạo một vòng.
Nơi ở của Ngô gia thuộc khu vực có nhiều hộ dân sinh sống. Khu này phần lớn là người lao động mạnh khỏe, sống dựa vào vùng ngoài thành nên còn khá gọn gàng, ngăn nắp. Một khu vực khác thì lại bừa bộn, dơ bẩn.
Dương Hề thấy an toàn nên mới dám đi dạo một chút. Khi ra ngoài nàng cũng thay đổi kiểu tóc, thả tóc xuống che nửa khuôn mặt, còn cố tình khom người đi lại. Dù trông có hơi thu hút ánh nhìn, nhưng cũng không ai chăm chú để ý đến nàng.
Chuyện này cũng nhờ vào Ngô Sơn. Hắn vốn là người biết tính toán, đã sớm nói với hàng xóm rằng có thân thích đến lánh nạn. Hàng xóm xung quanh không mấy tò mò, bởi ai nấy cũng đều là dân chạy nạn khổ sở, chẳng ai còn tâm trí mà để ý đến những người không liên quan.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
