Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ta ở cổ đại làm danh sư Chương 12: Nguy Hiểm

Cài Đặt

Chương 12: Nguy Hiểm

Chu Ngọc gật đầu.

“Ừ, còn có cả thuốc trị bệnh thương hàn.”

Dương Hề đang sắp xếp đồ đạc thì tay khựng lại.

“Vẫn là chàng chu đáo cẩn thận.”

Chu Ngọc nói:

“Ta chỉ là người có thể ra ngoài làm việc, nếu nàng ở trong hoàn cảnh như ta, cũng sẽ sắp xếp như vậy thôi.”

Dương Hề thầm nghĩ, Chu Ngọc sau khi chuyển thế, tư tưởng đã thay đổi rất nhiều. Khi bọn họ còn ở thời cổ đại, Chu Ngọc đối xử với nàng cũng rất tốt, có việc gì cũng sẽ nói với nàng.

Chỉ là, Chu Ngọc khi ấy vốn là trưởng tử, đã quen với việc làm chủ. Hiện tại, Chu Ngọc không chỉ coi nàng là thê tử, mà còn là người đồng hành cùng nhau nỗ lực trong tương lai.

Cuộc trò chuyện giữa hai vợ chồng khiến Chu tiểu muội len lén liếc nhìn. Nữ hài nhạy cảm, lúc này đã thoát khỏi nguy hiểm, nhận ra ca ca và tẩu tẩu có gì đó hơi khác thường, nhưng lại không nghĩ ra rốt cuộc khác ở chỗ nào.

Dương Hề sắp xếp xong quần áo trong tay nải, lấy chiếc chăn bông dày đắp lên người bà bà và nhi tử. Đợi đến khi Chu Ngọc mặc xong áo bông dày mới lên tiếng hỏi:

“Chàng làm sao nhờ được Ngô đại ca đặt mua những thứ này?”

Chu Ngọc mỉm cười.

“Lúc đó Ngô Sơn bị đánh rất thảm, ta nghĩ đã giúp thì giúp đến cùng, liền hỗ trợ làm thẻ bài thông hành. Có thẻ bài, ban ngày hắn có thể vào thành làm việc vặt. Ngô Sơn cảm kích, đưa cá đến phủ. Ta từ miệng Lý quản gia biết được nơi hắn làm thuê.”

Sau đó Chu Ngọc nói tiếp:

“Hôm qua ta tách ra với gã sai vặt, tự mình đi tìm Ngô Sơn, đưa cho hắn gần mười lượng bạc, lại nói với hắn là chúng ta sẽ tìm đến nhà hắn. Ta không dám chắc hôm nay có ra khỏi thành được không, liền hẹn hắn hai ngày. Nếu hai ngày không thấy chúng ta, hắn sẽ vào thành tìm.”

Sở dĩ tách khỏi gã sai vặt không phải vì không tin tưởng hắn, mà là bởi người hầu bên cạnh hắn nhất định sẽ bị dò hỏi. May mắn là khi cứu Ngô Sơn, gã sai vặt không có ở bên cạnh, nếu không rất dễ bị lộ, nguy hiểm vô cùng.

Chu tiểu đệ nhìn chằm chằm vào mắt đại ca.

“Đại ca, vì sao lại bảo Ngô gia đào huyệt mộ? Khi đó cha đâu có chuyện gì!”

Chu Ngọc dám an bài như vậy, trong lòng sớm đã có lý do.

“Ta vốn chỉ muốn giấu tiền trong nhà, không ngờ lại phải dùng để an táng cha.”

Chu tiểu đệ lúc này mới giải được nghi ngờ. Chu gia không bị xét nhà thì cũng không thể mang theo tiền bạc đi được, đại ca sắp xếp như vậy là hợp lý. Chỉ là…

“Ca, chúng ta không mang cha trở về quê sao?”

Diệp thị cũng nhìn về phía con trai. Bà không muốn trượng phu phải cô đơn nằm lại ở kinh thành.

Dương Hề định mở miệng, nhưng Chu Ngọc ra hiệu để hắn nói. Dương Hề trong lòng thở dài, đúng là nàng không thích hợp lên tiếng, bởi vì nhắc đến cha chồng, nàng nói gì cũng dễ bị cho là sai.

Chu Ngọc giọng nói bi thương.

“Ta cũng muốn mang cha về, nhưng Từ gia sẽ không buông tha cho chúng ta. Hôm nay nếu không rời khỏi kinh thành, chúng ta sẽ không qua nổi đêm nay. Cha càng mong muốn cả nhà chúng ta còn sống, chứ không phải cửa nát nhà tan.”

Bọn họ mang theo quan tài lên đường, quá dễ bị người khác nhìn thấy!

Diệp thị đau đớn nhắm mắt lại. Con cháu còn sống thì tướng công mới có thể yên lòng. Nếu không, dù bà có chết đi, cũng không còn mặt mũi nào đối diện với ông.

Chu Ngọc lại nói:

“Chờ chúng ta ổn định, ta sẽ đưa cha trở về. Nhất định không để cha cô đơn nằm lại ở kinh thành.”

Nghe xong những lời này, Chu tiểu đệ không nói gì nữa.

Dương Hề cầm lấy bình gốm.

“Ta đi sắc thuốc cho nương.”

Nàng vừa nói xong thì khựng lại, hơi ngẩn người — nàng không biết nhóm lửa. Khi còn ở hiện đại, nàng sợ lửa, nên vẫn luôn dùng bếp điện từ để nấu ăn!

Chu Ngọc cầm lấy bình gốm.

Dương Hề nhìn ngọn lửa bốc lên. Lạ thật — nàng, người từng chết trong biển lửa, từng sợ lửa đến thế, vậy mà khi quay về sống lại ở cổ đại, lại không còn sợ nữa. Tay nàng còn đặt củi vào lửa, đến gần như vậy mà không chút hoảng loạn.

Chu Ngọc vẫn luôn âm thầm quan sát thê tử. Hình ảnh nàng sợ lửa khi còn ở hiện đại vẫn khắc sâu trong tâm trí hắn. Giờ xác nhận nàng không còn sợ nữa, trong lòng hắn thấy vui mừng.

Dương Hề có rất nhiều điều muốn hỏi, đáng tiếc là bọn họ không có cơ hội để trò chuyện thật tốt, chỉ đành đè nén tất cả trong lòng.

Lều tranh rất yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng củi cháy lách tách. Nhờ có đống lửa mà trong lều ấm lên một chút. Chu tiểu đệ và Chu tiểu muội ngồi trên đám cỏ, lờ đờ sắp ngủ.

Đừng nói đến bọn họ, ngay cả Dương Hề và Chu Ngọc cũng mệt mỏi không chịu nổi. Hai người còn cố gắng tỉnh táo hoàn toàn là nhờ vào ý chí.

“Ái da!”

Tiếng kêu khiến vợ chồng Dương Hề giật mình, vội quay đầu lại thì thấy Chu tiểu đệ đang ôm bụng bằng cả hai tay.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc