Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ta ở cổ đại làm danh sư Chương 11: Huyệt Mộ

Cài Đặt

Chương 11: Huyệt Mộ

Dương Hề vừa hỏi xong, mấy người Chu tiểu đệ đã đồng loạt nhìn sang.

Chu Ngọc trải chăn xong, đỡ nương ngồi xuống rồi mới lên tiếng:

“Một tháng trước ta cùng cha ra khỏi thành, từ tay quan binh cứu được Ngô Sơn. Lúc ấy, Ngô Sơn suýt nữa chết dưới đao của quan binh.”

“Ừ. Quê Ngô Sơn bị loạn dân tập kích, cả nhà họ bất đắc dĩ mới rời quê chạy đến đây.”

Dương Hề biết rõ, nơi có loạn dân nhiều nhất chính là vùng Đông Bắc. Các bộ tộc thảo nguyên thường xuyên tràn vào cướp bóc, mà triều đình lại không kịp thời trấn áp. Dân chúng nơi ấy sống cơ cực không kể xiết, bị bức đến phải bỏ quê hương, lưu lạc khắp nơi.

Chu tiểu đệ bụng đói tới mức kêu réo, nhưng vẫn cố làm ra vẻ, duỗi tay ôm bụng:

“Đệ... không đói bụng.”

Dương Hề sớm đã chia hết điểm tâm, lúc rời kinh thành bị người theo dõi, bọn họ chỉ mong rời đi càng sớm càng tốt, trên người lại không mang theo bao nhiêu lương thực. Giờ nhà họ Chu rơi vào cảnh thiếu thốn nghiêm trọng.

Chu Ngọc vừa định mở miệng thì bên ngoài lều tranh vang lên tiếng Ngô Sơn:

“Chu công tử, ta có thể vào không?”

“Ngô đại ca, mời vào.”

Ngô Sơn xách theo hai tay nải lớn bước vào lều:

“Mấy thứ này là công tử nhờ ta mua giúp, đều ở đây cả rồi.”

Nói xong, hắn lại móc ra số bạc còn lại cùng ít đồng tiền từ trong ngực, đặt hết lên trên tay nải.

Chu Ngọc trong lòng vốn đã tính sẵn, biết rõ còn dư bao nhiêu tiền, chỉ nhìn qua đã biết Ngô Sơn không giấu giếm một đồng nào. Lòng cảnh giác được xoa dịu không ít, trên mặt lộ vẻ cảm kích:

“Ngô đại ca giúp ta quá nhiều, đây là chút lòng thành, xin huynh nhận cho.”

Dương Hề nhìn thấy còn dư khoảng sáu lượng bạc cùng mấy trăm đồng tiền. Chu Ngọc từ trong đó lấy ra một thỏi bạc khoảng hai lượng, đưa cho Ngô Sơn.

Ngô Sơn thoái thác mấy lần, cuối cùng mặt đỏ bừng nhận lấy:

“Mùa đông tới rồi, kiếm sống càng khó, trong nhà quả thực cần tiền qua mùa đông. Vậy ta... mặt dày nhận lấy.”

Dân chạy nạn thiếu lương thực, hắn vào thành làm việc vặt cũng là nhờ Chu công tử giúp làm thẻ thông hành, có thể kiếm chút bạc cũng chẳng đủ nuôi sống cả nhà. Vì chuyện lương thực mùa đông, tóc hắn cũng bạc đi không ít.

Chu Ngọc cười, chỉ tay vào tay nải và bạc:

“Ta rất khâm phục phẩm hạnh của đại ca. Huynh giúp ta, số bạc này là huynh xứng đáng được nhận.”

Ngô Sơn vẫn thấy hổ thẹn. Sau đó vỗ ngực đảm bảo:

“Chỉ cần Ngô Sơn ta còn sống một ngày, nhất định không để ai ức hiếp công tử!”

Chu Ngọc nói:

“Sau này, đại ca cứ gọi ta là Chu Đại là được.”

Hắn giờ đây thân phận khó nói rõ, ngay cả tên cũng phải giữ mơ hồ. Dùng cái tên Chu Đại sẽ tiện hơn.

Ngô Sơn là người có đầu óc, biết nhà họ Chu gặp đại nạn, trong lòng mắng thầm đám quan lại lòng lang dạ sói, thế đạo này thật khiến người ta phẫn nộ. Hắn lại lên tiếng:

“Hôm qua về đến nơi, ta đã đưa mấy đứa nhỏ trong nhà đi đào xong mộ huyệt. Công... không đúng, đệ định lúc nào an táng cha mình?”

Dương Hề nghe xong những lời này thì ngẩng đầu lên. Nàng không nghĩ tới Chu Ngọc lại không quay về quê mà còn muốn an táng cha ở vùng phụ cận kinh thành.

Chu Ngọc lên tiếng, giọng nói mang theo sự đau đớn:

“Ngày mai, trời vừa hửng sáng thì xuất phát.”

Làm vậy để tránh việc dân chạy nạn xung quanh tỉnh dậy, nếu nâng quan tài đi qua sẽ dễ bị chú ý. Hiện giờ đã vào khu dân chạy nạn, cả nhà bọn họ cần phải sống kín đáo một thời gian, cho đến khi người truy tìm bọn họ từ bỏ.

Ngô Sơn định giơ tay vỗ vai Chu Ngọc để an ủi, nhưng khi thấy bàn tay mình thô ráp liền rụt lại.

“Chu đại nhân sẽ hiểu cho đệ”

Cha của hắn cũng đã mất trên đường, không thể an táng tử tế. Thời thế này, người sống cũng rất vất vả.

Chu Ngọc mắt đỏ hoe:

“Ngày mai, lại làm phiền Ngô đại ca.”

Ngô Sơn nói thêm mấy câu an ủi rồi mới rời đi. Cả nhà họ Chu đều nhìn về phía hai tay nải bằng vải bố cũ kỹ.

Chu Ngọc đưa số bạc và đồng tiền còn lại cho thê tử giữ, sau đó mở hai cái tay nải ra.

Một cái trong đó là quần áo, toàn là áo bông vá chằng vá đụp, giày bông đã cũ. Dưới cùng là một chiếc chăn bông dày, tuy cũ nhưng vẫn còn khá chắc chắn.

Cái còn lại là lương thực và một ít lương khô, ngoài ra còn có mấy gói thuốc đã được chuẩn bị kỹ càng. Dưới đáy còn có một bình gốm nhỏ cùng bát và đũa. Không trách được vì sao hai tay nải lại nặng như vậy.

Dương Hề nhìn thấy mấy gói thuốc, trong lòng được trút bỏ phần nào gánh nặng.

“Đây là thuốc cho nương?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc