Nghe những lời của trưởng lão, nàng dứt khoát đứng lên khỏi mặt đất.
"Con thừa nhận trước đây hành vi không đúng mực, phạm sai lầm thì mọi chuyện đều do sư phụ xử lý." Ngu Sở nói, "Nhưng những người khác làm sai liệu có nên xử lý theo lẽ công bằng hay không?"
Nàng vừa nhẩm lại cốt truyện, lại một lần nữa khẳng định rằng Thăng Dương Phái không thể ở lại.
Chưa nói đến việc nếu ở lại, nàng sẽ phải đối mặt trực tiếp với nữ chính. Môn phái lại nhỏ hẹp, rất khó để xoay xở. Lại thêm Thăng Dương Phái này, các trưởng lão chẳng có mấy ai là người tốt, vốn dĩ đã luôn bất hòa với nhau. Sau này lại vì thu nhận nữ chính An Linh Nhi làm đệ tử mà bị các thế lực lớn khắp nơi ngứa mắt, kiếm chuyện chèn ép. Cuối cùng, khi nữ chính rời đi, môn phái cũng sụp đổ trong chốc lát.
Không thể ở lại, tuyệt đối không thể ở lại, mau chóng tẩu thoát, tính toán sau.
Tuy nhiên, Ngu Sở có thể rời đi nhưng nàng phải trả lại công bằng cho Ngu Sở Sở đã khuất.
Ngu Sở Sở đúng là kẻ thiếu não, đáng ghét thật đấy nhưng tội không đáng chết. Dù có phạm lỗi thì cũng không đáng bị hãm hại bằng những thủ đoạn bẩn thỉu, càng không đáng bị hủy hoại thanh danh.
Vừa hay lúc này bốn vị chưởng môn cùng hầu hết các đệ tử đều có mặt, Ngu Sở bèn kể rõ ngọn ngành mọi chuyện, thuận tiện tỏ ra đáng thương. Khi kể đến chỗ xúc động, giọng nàng còn nghẹn ngào pha lẫn tiếng nấc, khiến không ít đệ tử đang vây xem vốn dĩ rất ghét nàng cũng bất giác cay mũi, cảm thấy nàng tuy đáng ghét nhưng không đến mức phải chịu ấm ức như vậy.
Tối hôm qua, sau khi ba người kia hạ thuốc chưa được bao lâu thì Ngu Sở Sở đã tự vẫn, làm chúng hoảng sợ bỏ chạy mà quên không thu dọn phần thuốc nước còn lại trong phòng, rất nhanh liền bị người tìm thấy.
Nhân chứng vật chứng rành rành, các vị trưởng lão sắc mặt xám xịt, tuyên bố trục xuất cả ba kẻ kia khỏi sư môn.
Đến nước này, Mạc trưởng lão cũng có ý muốn để nàng ở lại. Xét cho cùng thì kết cục của sự việc, đúng là Ngu Sở Sở bản tính phóng đãng nhưng đối phương cũng đã thuận tình ưng thuận. Giờ đây nàng lại trở thành nạn nhân, đương nhiên không đáng bị đuổi đi.
Thế nhưng Ngu Sở đã quyết tâm dứt áo ra đi, nàng làm rõ chuyện này vốn dĩ là vì muốn trả lại sự trong sạch cho Ngu Sở Sở, chứ môn phái này nàng không thể nán lại được nữa.
Ngu Sở giải thích dông dài rằng bản thân cũng có sai sót, vì danh dự của môn phái nên cần rời đi. Mạc trưởng lão đành đồng tình với lựa chọn của nàng. Bọn họ hủy bỏ khế ước thầy trò năm xưa đã lập, Ngu Sở uống cạn bát nước thanh linh, nội trong vòng ba ngày tu vi sẽ bị phế bỏ.
Lúc rời đi, Ngu Sở diễn trọn vai, quỳ xuống lạy ba lạy lớn trước sự chứng kiến của mọi người, sau đó mới quay người đi xuống núi.
Vừa bước trên những bậc thềm đá, Ngu Sở vừa nhẩm tính trong lòng.
Lần này, hoàn cảnh nàng phải đối mặt lại khá khả quan. Theo cốt truyện thì những sự việc kia trong tương lai vẫn chưa xảy ra, thậm chí phần mở đầu cũng chưa kịp xuất hiện đã bị dập tắt ngay từ trong trứng nước. Hiện tại, danh tiếng xấu xa của nguyên chủ trong môn phái mới chỉ bắt đầu lan truyền, và hôm nay thì hầu như đã được gột rửa sạch sẽ.
Chỉ là... Dựa theo giao kèo với hệ thống, đáng lẽ nàng đã hoàn thành tất cả nhiệm vụ, tại sao lại xuyên không một lần nữa nhỉ?
Đúng lúc này, trong đầu nàng chợt vang lên tiếng dòng điện quen thuộc.
【Xin chào ký chủ Ngu Sở, về sự cố vừa xảy ra, chúng tôi xin gửi đến ngài lời xin lỗi chân thành nhất.】
【Chính xác là như vậy.】
Ngu Sở lạnh lùng nói: "Thôi bỏ đi, ta cũng lười so đo. Nếu đã biết sai rồi, vậy còn không mau thả ta về đi?"
Hệ thống trầm mặc một chút.
【… Sau khi ngài xuyên qua đây, hệ thống đã hoàn thành cập nhật, ngắt kết nối với ngài.】
"Ngươi nói cái gì?!" Ngu Sở dừng bước chân đang đi xuống bậc thang, nàng khó có thể tin nổi mà nói: "Ý của ngươi là, hệ thống các ngươi xảy ra lỗ hổng nên mới đưa ta đến đây, kết quả hiện tại lỗi đã sửa xong rồi, ta cũng không còn quan hệ gì với các ngươi nữa?"
Cứ như thể nàng đang sống trong một cỗ máy tính. Kết quả tường lửa của máy tính khi cập nhật lại xảy ra lỗi, ném nàng sang một cỗ máy tính khác. Hiện tại người ta đã vá lỗi xong xuôi, nàng lại ở trong cỗ máy tính mới nằm ngoài tường lửa, không thể nào quay về được nữa.
【Đúng vậy, Ngu tiểu thư, chúng tôi thành thật xin lỗi. Hiện giờ có thể nói chuyện cùng ngài đã là do bộ não chủ phá lệ cho phép, dùng để giải thích và xin lỗi.】
Ngu Sở cạn lời rồi. Chuyện mẹ nó này gọi là cái quái gì chứ?
Tuy rằng nàng có năng lực sinh tồn ở thế giới này, nhưng vẫn quá mức khiến người ta tức giận, điện thoại, máy tính, mạng wifi, âm nhạc không tốt hơn ư?
【Ký chủ, để đền bù, chúng tôi sẽ dốc hết toàn lực trợ giúp ngài sống thật tốt ở thế giới này.】 Hệ thống tiếp tục nói, 【Chúng tôi sẽ gửi toàn bộ vật phẩm bồi thường cùng với phần thưởng hưu trí ở hiện đại vốn dành cho ngài đến đây, mong ngài tha thứ.】
"Nếu ta không tha thứ thì thế nào!" Ngu Sở nghiến răng nghiến lợi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


