Ngu Sở mơ màng mở mắt, chỉ thấy ánh sáng mặt trời trên đỉnh đầu chói lóa, huyệt Thái Dương cũng truyền đến từng trận đau nhức.
Cảm giác áp bách tinh thần quen thuộc ập tới, kéo theo vô số ký ức xa lạ tràn vào tâm trí. Ngu Sở nhất thời chưa kịp phản ứng, nàng cau mày, cố gắng vượt qua cơn đau đớn khi phải dung nạp lượng lớn thông tin, đưa tay nhẹ nhàng xoa trán.
Vút ——! Tiếng xé gió vang lên, Ngu Sở theo bản năng đưa tay bắt lấy vật đang lao tới, lòng bàn tay lập tức truyền đến cảm giác bỏng rát đau đớn.
"Hay cho đứa nghịch đồ nhà ngươi! Ngươi thật sự là càng ngày càng quá quắt!"
Tiếng mắng chửi lạnh lùng của một lão giả vang lên. Cùng lúc đó, Ngu Sở - người vốn đã quen với việc xuyên không - cũng trong vài giây ngắn ngủi này xử lý xong mớ ký ức hỗn độn, thông suốt mọi chuyện, đầu óc hoàn toàn tỉnh táo trở lại.
Nàng ngẩng đầu lên, phát hiện mình đang quỳ trên mặt đất trước điện, trong tay nắm chặt một cành liễu. Ở đầu kia cành liễu chính là vị trưởng giả mặc áo bào trắng đang đứng trước mặt nàng, trừng mắt nhìn xuống.
"Sư phụ..." Ngu Sở bật thốt lên theo bản năng. Cụm từ này dường như tự động thoát ra khỏi miệng nàng.
Nói nhân vật này là vai ác thì e rằng đã đề cao nàng ta quá đáng, bởi vì xét về trọng lượng, Ngu Sở Sở là kẻ xấu đầu tiên mà nữ chính trong nguyên tác chạm trán sau khi vào môn phái. Thử nghĩ xem, nhân vật này sao có thể lợi hại đến mức nào, cũng chỉ là hòn đá kê chân mà thôi.
Vị Ngu tiểu thư này chẳng có chỉ số thông minh cao siêu gì. Thay vì gọi là vai ác, chi bằng nói nàng ta được tạo ra để làm nền cho sự thanh tao, thoát tục "gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn" của nữ chính, cũng như sự được lòng mọi người của nàng ta.
Ngu Sở Sở xuất thân giàu có, tính tình kiêu ngạo tự đại, từ nhỏ đã thiếu thốn tình thương nên đặc biệt si mê nam nhân anh tuấn. Hễ thấy nam tử nào có chút nhan sắc là nàng ta liền xán lại gần, là một kẻ "chẳng biết xấu hổ".
Còn về lý do tại sao hiện tại nàng lại phải quỳ ở đây... Hình như là vì Ngu Sở Sở trúng tiếng sét ái tình với đệ tử của một vị trưởng lão khác trong môn phái nên cứ trăm phương ngàn kế bám riết lấy hắn. Bề ngoài thì hắn đồng ý cuộc hẹn tối nay, khiến Ngu Sở Sở vui mừng khôn xiết. Thế nhưng nàng ta đâu biết rằng Vương sư huynh này và sư muội đồng môn của hắn đã sớm nảy sinh tình cảm. Hai người họ định bụng sẽ cho nàng ta một bài học, khiến nàng ta bẽ mặt trước mặt mọi người.
Theo diễn biến cốt truyện, Ngu Sở Sở tối qua đáng lẽ sẽ bị cặp tình nhân kia hạ thuốc mê, sau đó gọi gã học đồ Khang Hưng trong môn phái đến làm nhục. Tỉnh lại, nàng ta càng bị vu oan giá họa, đối mặt với nguy cơ bị đuổi khỏi môn phái.
Ngu Sở Sở vì muốn ở lại đã dập đầu nhận lỗi, trưởng lão thấy nàng ta làm mất thể diện nhưng lại nửa đáng giận nửa đáng thương, đành miễn cưỡng cho nàng ta lưu lại.
Về sau, tính khí của nàng ta càng trở nên cổ quái, buông thả, thay đổi hoàn toàn, nhưng cũng được xem là biết thân biết phận. Mọi chuyện chỉ thay đổi cho đến khi Ngu Sở Sở chứng kiến nữ chính An Linh Nhi bái sư nhập môn. Vô số tuấn kiệt trẻ tuổi bị nữ chính thu hút, thi nhau lấy lòng nàng, khiến Ngu Sở Sở bị đả kích nặng nề.
Từ đó, Ngu tiểu thư sinh lòng ghen ghét nữ chính, bày ra đủ trò hãm hại. Nam nhân nào có quan hệ tốt với nữ chính, nàng ta đều tranh giành cướp đoạt. Lại không ngờ trong mắt người khác, nàng ta chẳng khác nào một tên hề. Cuối cùng, vì danh tiếng lăng loàn, Ngu Sở Sở bị trục xuất khỏi môn phái, trở thành trò cười của Tu Chân giới, rồi cứ thế tự sát.
Nhớ lại cốt truyện của Ngu Sở Sở, Ngu Sở nhíu chặt mày.
Thực ra, dựa theo kinh nghiệm xuyên không của nàng thì hoàn cảnh của nhân vật này rất đơn giản, không có gì là khó khăn.
Cũng không biết vì sao, cuộc đời của Ngu Sở Sở lại chệch khỏi quỹ đạo của tiểu thuyết. Đêm hôm qua, Ngu Sở Sở không bị Khang Hưng làm nhục mà đã tự bạo nội đan rồi chết. Khang Hưng cùng hai huynh muội kia chứng kiến mọi việc, sợ hãi đến mức hồn bay phách lạc, tiểu cả ra quần, chạy trốn khỏi hiện trường, trốn biệt tăm bên ngoài đến tận sáng.
Cho đến vừa nãy, đệ tử đi tuần tra trong môn phái phát hiện Ngu Sở Sở đang "ngủ" trong phòng sương độc lập của Vương sư huynh, lập tức bẩm báo trưởng lão. Trưởng lão nổi trận lôi đình, một mặt gọi Vương sư huynh tới, một mặt sai người đi bắt Ngu Sở Sở.
Vương sư huynh ấp úng nói Ngu Sở Sở dụ dỗ hắn, hắn không chịu nổi phiền phức nên hôm qua đành ra phòng luyện công ngủ. Vốn dĩ hắn còn sợ chuyện Ngu Sở Sở chết trong phòng mình bị sư phụ phát hiện, nào ngờ, những người khác lại bắt nhầm Ngu Sở - người vừa mới xuyên không đến.
Hồi ức lại mọi chuyện, Ngu Sở nhất thời vẫn chưa hiểu rõ tại sao mình lại ở đây. Bởi vì ngay trước đó, nàng mới vừa hoàn thành vô số nhiệm vụ xuyên sách do hệ thống ban phát, công thành danh toại, chuẩn bị trở về thế giới hiện đại tận hưởng cuộc sống "nghỉ hưu". Kết quả là vừa mở mắt ra, nàng lại xuyên sách một lần nữa??
"Nghiệt đồ, đối với những chuyện đã xảy ra đêm qua, môn hạ ta không thể dung túng cho một đệ tử phóng đãng không biết kiềm chế như ngươi!" Mạc trưởng lão cất giọng lạnh lùng, "Theo như quy định của môn phái, ta phải đoạn tuyệt tình nghĩa thầy trò với ngươi, phế bỏ tu vi, đuổi ra khỏi cửa!"
Cho dù chưa nắm rõ được tình hình nhưng điều này cũng không làm chậm trễ việc Ngu Sở giải quyết tình cảnh khốn khó trước mắt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
