Giọng nói của nàng thiếu đi sự ôn hòa ngày thường, thay vào đó là chút nghiêm nghị, lạnh lùng.
Ngu Sở vốn là người từng trải qua bao mưa máu gió tanh, bình thường dịu dàng thì không sao, nhưng một khi đã nghiêm mặt, ngay cả người trưởng thành còn phải e sợ, huống hồ chi là một đứa trẻ.
Lúc trước nàng vẫn luôn gọi hắn là Tiểu Thất, giờ đột ngột gọi cả họ lẫn tên, Lục Tiểu Thất giật mình ngẩng đầu lên.
Nhìn thấy vẻ nghiêm nghị, lạnh nhạt của Ngu Sở, hắn mím chặt môi, trong lòng dâng lên cảm giác sợ hãi lẫn tủi thân, vội vã cúi đầu né tránh ánh mắt nàng.
"Ta không muốn đi, ta không muốn tu tiên." Lục Tiểu Thất vốn đã kìm nén được cảm xúc lại òa khóc nức nở, "Tiên cô ngài đừng bận tâm đến ta nữa, ngài đi đi."
Ngu Sở thấy thế vừa xót xa vừa giận, đứa trẻ này thường ngày hiểu chuyện như vậy, sao đến vấn đề mấu chốt nhất lại dở chứng tính trẻ con ra chứ?
Thật ra nàng làm đến bước này đã là trọn tình trọn nghĩa. Nếu đưa hắn đến một môn phái nào đó, người gặp rắc rối vẫn là chính nàng. Rốt cuộc thì những môn phái tốt mà nàng biết cơ bản đều có sự liên quan đến cốt truyện chính.
Hiện giờ thiếu niên căn bản không có ý định tiếp nhận lòng tốt của nàng, nàng cũng đâu thể trói người lại rồi mang đi.
Hắn không đi, nàng lại càng bớt việc.
Ngu Sở đứng dậy, xoay người rời đi.
Càng đi trong lòng nàng càng thêm bực bội, chính nàng cũng không hiểu vì cớ gì bản thân lại đi so đo, hờn dỗi với một đứa trẻ.
Khi đi qua được hơn nửa khu rừng, rốt cuộc Ngu Sở vẫn không nhịn được mà dừng bước, quay đầu nhìn lại.
Nàng nhìn thấy bóng dáng gầy gò, cô độc của thiếu niên vẫn đang quỳ bên bờ sông. Hắn cúi gằm mặt, bờ vai khẽ run lên nức nở một mình, dường như toàn bộ thế giới này đều đã ruồng bỏ hắn.
Sự bực bội trong lòng Ngu Sở lại càng dâng cao.
Lúc này, qua đôi mắt đã nhòe đi vì lệ, thiếu niên chợt nhìn thấy một vạt áo lụa trắng. Hắn ngẩn ngơ ngẩng đầu lên, chạm phải khuôn mặt xinh đẹp nhưng lạnh nhạt của Ngu Sở.
"Tiên, tiên cô?" Hắn lẩm bẩm gọi.
Đôi môi mỏng của Ngu Sở mím chặt thành một đường thẳng.
Nàng cứng đờ cất tiếng: "Nếu ta muốn đưa ngươi đi, ngươi có đi không?"
Lục Tiểu Thất ngây người ra.
Ngu Sở dường như cũng cảm thấy hành động của mình không thỏa đáng. Nàng bắt đầu sinh lòng hối hận, vừa mới lùi lại một bước thì thiếu niên cũng như bừng tỉnh khỏi cơn mộng, vội vàng đáp lời: "Ta đi, ta đi cùng ngài."
"Ta thân cô thế cô, sau lưng không có môn phái chống lưng, lại càng chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt. Cho dù ngươi có đi theo ta cũng sẽ chẳng được lợi lộc gì đâu." Ngu Sở cất giọng khô khốc, "Hơn nữa, dáng vẻ ôn hòa, khoan dung của ta đều là giả tạo cả, bản chất thật của ta vô cùng khó gần. Như vậy mà ngươi vẫn muốn đi theo ta sao?"
Thiếu niên gật đầu liên tục, vội vã cam đoan: "Ta nhất định sẽ chăm sóc ngài thật tốt, ta xin thề."
Ngu Sở định nói gì đó rồi lại thôi. Nàng đã lớn chừng này rồi, cần gì một đứa trẻ mười tuổi tới chăm sóc chứ!
Thế nhưng, khi nhìn vào đôi mắt còn ươn ướt mà sáng lấp lánh của thiếu niên, nàng chẳng thốt nên lời nào nữa.
Một lát sau, nàng né tránh ánh mắt của hắn, nhỏ giọng nói: "... Vậy ta sẽ cưu mang ngươi một thời gian."
Nước mắt vẫn còn đọng lại trên khóe mi Lục Tiểu Thất, nhưng trên môi hắn đã nở một nụ cười.
Tác giả có lời muốn nói:
Hiện tại:
Ngu Sở: Một đứa nhóc mười hai tuổi mà bảo đòi chăm sóc ta sao? Đùa à, ta phải chăm sóc ngươi thì có.
Ngu Sở: Cho dù có bắt ta nhảy từ trên đỉnh núi của môn phái xuống, chết bờ chết bụi bên ngoài, ta cũng không bao giờ thích trẻ con! Ta không cần đồ đệ! Hiện tại chỉ là miễn cưỡng cưu mang ngươi một khoảng thời gian mà thôi!
Sau này:
Ngu Sở: Quá ngon ( づ ̄3 ̄ ) づ Không có đại đồ đệ thì một mình ta phải sống sao đây...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

Ra tiếp đi ad ơi