Dù đã tự nhủ như vậy, Ngu Sở vẫn chẳng hiểu sao trong lòng cứ bồn chồn suốt cả đêm. Nàng bèn ngồi thiền định thần, vận chuyển chân khí trong cơ thể để làm dịu tâm trí.
Viên nội đan của nàng dung hợp với thể xác của Ngu Sở Sở tốt đến mức khó tin, vừa vặn như thể sinh ra là để dành cho nhau. Cơ thể này không những không bài xích nội đan của chủ nhân mới mà còn dung nạp nó một cách dễ dàng, giúp nó phát triển với tốc độ kinh người.
Trọn một đêm, sau vô số chu kỳ vận hành chu thiên lớn nhỏ, Ngu Sở cảm nhận rõ chân khí lại tăng tiến đáng kể. Có lẽ do thân thể này vẫn còn lưu giữ ký ức tu luyện nên mọi việc diễn ra vô cùng suôn sẻ.
"Tiên trưởng, ngài đến rồi." Từ túp lều bên cạnh, hai mẹ con ăn mày ló đầu ra.
Ngu Sở cất tiếng hỏi: "Bọn họ đi đâu rồi?"
"Lão tú tài đã trút hơi thở cuối cùng đêm qua rồi, mấy vị sai nha đi tuần đã sai đám khất cái mang xác ông ấy ra khỏi thành." Lão thái thái thở dài thườn thượt, "Lũ ăn mày bọn ta sau khi chết đều bị quăng ra bãi tha ma ngoài thành. Thằng bé Tiểu Thất hiếu thuận, nằng nặc đòi đi chôn cất gia gia, nó cứ thế chạy theo, đến giờ vẫn chưa thấy bóng dáng đâu."
Ngu Sở nhíu chặt đôi mày.
Chưa đợi nàng cất lời, lão thái thái đã nói tiếp: "Lão nhân lúc còn sống có nói ông ấy thích khu rừng nhỏ ngoài cửa Bắc, bởi vì ông ấy thích dòng sông chảy róc rách cạnh đó. Ta đoán chừng thằng bé Tiểu Thất muốn đem ông ấy chôn cất ở nơi đó... Tiên trưởng, nếu ngài định đuổi theo nó, thì hộp cơm này để lại cho mẹ con ta được không..."
Ngu Sở trao hộp đồ ăn cho hai mẹ con, rồi rời đi trong vô vàn tiếng cảm tạ rối rít của họ.
Khu ổ chuột này vốn dĩ đã nằm sát cổng thành phía Bắc. Vừa bước ra khỏi cổng thành, Ngu Sở đã nhìn thấy ngay một khu rừng nhỏ nằm dọc theo con đường cách đó vài trăm mét. Xuyên qua khu rừng ấy là hạ lưu của dòng sông nhỏ uốn lượn qua Thanh Thành.
Nàng băng qua cánh rừng, lần theo dấu vết tìm đến, thì bắt gặp một bóng dáng nhỏ bé, gầy guộc đang quỳ gối bên bờ sông.
"Lục Tiểu Thất." Ngu Sở gọi, nhưng hắn vẫn bất động.
Ngu Sở bước tới ngồi xổm bên cạnh hắn, lúc này mới nhận ra đôi mắt thiếu niên đã đỏ hoe, cả người lấm lem bùn đất, đang thất thần nhìn đăm đăm xuống mặt nước.
"Tiên cô..." Giọng hắn vang lên khẽ khàng, khàn đặc, run rẩy, "Gia gi từng bảo sau khi qua đời muốn được thủy táng tại con sông này, ta đã làm tròn di nguyện của ông. Thế nhưng... thế nhưng ông chưa được mồ yên mả đẹp, sau này ta đến chỗ tế bái cũng chẳng có... Ta có làm gì sai không? Ta không nên..."
"Ngươi không làm sai gì cả." Ngu Sở nhẹ nhàng an ủi.
Nàng ôm thiếu niên vào lòng. Lục Tiểu Thất, người mới vừa nãy còn tỏ ra cứng cỏi, nay lại khóc òa lên nức nở trong vòng tay nàng.
Trước khi gặp Lục Tiểu Thất, Ngu Sở vẫn đinh ninh mình là người rất ghét trẻ con. Bởi những đứa trẻ nàng từng tiếp xúc đa phần đều không biết chừng mực, rất dễ gây rắc rối và khiến người khác bực mình.
Thế nhưng Lục Tiểu Thất lại khác, cậu bé hiểu chuyện và ngoan ngoãn đến mức khiến Ngu Sở phải xót xa. Hắn luôn tự kìm nén cảm xúc, không chỉ kiên cường, hiếu thảo mà còn luôn biết suy nghĩ cho người khác.
Nghe tiếng hắn khóc nức nở, trái tim Ngu Sở cũng nhói đau.
Nàng thậm chí không kìm được mà suy nghĩ, tại sao số phận lại tàn nhẫn đến vậy? Giá như đám cường đạo đó không xuất hiện, có lẽ giờ đây Lục Tiểu Thất vẫn là một vị thiếu gia nhỏ tuổi ngây thơ, thuần khiết, chẳng phải sớm nếm trải bao nhiêu phong ba bão táp của cuộc đời.
Lục Tiểu Thất chỉ cho phép mình khóc lớn vài phút rồi nhanh chóng nén lại tiếng nấc, nghẹn ngào thốt lên: "Xin lỗi ngài, ta... ta lại làm phiền ngài rồi. Quần áo của ngài..."
"Không sao."
Hai người khẽ buông nhau ra, Ngu Sở không kìm được đưa tay lau nước mắt cho cậu bé. Gương mặt thiếu niên lấm lem bùn đất như một chú mèo con, Ngu Sở khẽ lau qua, ngón tay trắng trẻo của nàng lập tức vương lại vệt xám xịt.
Nhìn thấy cảnh tượng đó, cậu thiếu niên thấy chướng mắt, cắn chặt môi, hốc mắt vẫn còn đọng nước, vươn tay ra cẩn thận lau ngón tay nàng. Thế nhưng tay cậu cũng bẩn, lau thế nào cũng chẳng sạch, lại tự làm mình vừa tủi thân vừa giận dỗi.
Nhìn khóe miệng hắn trễ xuống thành một đường cong hờn dỗi, Ngu Sở thấy vừa thương xót lại vừa buồn cười.
"Thôi đừng lau nữa, không sao đâu." Nàng lại đưa tay lau khóe mắt Lục Tiểu Thất, dịu dàng hỏi, "Chuyện chúng ta bàn hôm qua, ngươi đã nghĩ kỹ chưa?"
"Nghĩ kỹ rồi." Lục Tiểu Thất thì thầm, "Ta không muốn đến môn phái nào cả. Đa tạ ý tốt của ngài, tiên cô, ta không muốn làm phiền ngài thêm nữa."
"Ngươi sợ làm phiền ta, hay là thực lòng không muốn đi?" Ngu Sở gặng hỏi.
"Ta... ta chỉ là không muốn đi." Thiếu niên cúi đầu, bướng bỉnh đáp lại.
Nói cho cùng thì hắn vẫn chỉ là một đứa trẻ, nỗi đau mất đi người thân khiến hắn khó lòng kiểm soát được cảm xúc, lời nói thốt ra mang chút hờn dỗi.
Ngu Sở buông tay xuống, ánh mắt nhìn xoáy vào thiếu niên, đôi mày liễu khẽ nhíu lại.
"Lục Tiểu Thất." Nàng nghiêm giọng, "Đây là chuyện hệ trọng, không được giận dỗi với ta."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
