"Chuyện phải bắt đầu từ tám năm trước." Ông lão chậm rãi kể, "Mùa hè năm đó, dọc theo con đường lớn, lão phu đi ăn xin qua từng thôn làng. Tình cờ lão phu thấy một đoàn thương buôn đi qua thôn Lưu, dừng chân nghỉ ngơi. Hôm trước lão phu có nhìn thấy nhưng vốn cũng chẳng bận tâm, chỉ là đi rảo qua những nơi khác nhưng không xin được gì nên mới định quay lại, tìm đến mấy vị phu nhân, lão gia đó xin chút cơm lót dạ."
"Ai ngờ, ngày hôm sau khi lão phu quay lại Lưu thôn thì chứng kiến cảnh tượng máu chảy thành sông, oán khí ngút trời. Có nhóm cường đạo đã tàn sát cả thôn làng, xe ngựa của đoàn thương buôn kia cũng bị đốt cháy rụi, chỉ còn trơ lại tro tàn đen thui."
Ngu Sở cau mày: "Dám tàn sát cả thôn làng nằm ngay sát quan đạo, đám cường đạo kia cũng quá ngông cuồng rồi đấy."
"Nào có sai? Thế nhưng đến nay vẫn chưa bắt được kẻ thủ ác, lệnh truy nã dán mấy năm nay rồi mà vẫn chưa gỡ xuống đâu."
Ông lão thở dài một tiếng nặng nề.
"Lúc ấy lão phu sợ đến nhũn cả chân, quay đầu định bỏ chạy. Nhưng bỗng lão phu nghe thấy tiếng trẻ con khóc ở góc thôn. Chạy lại xem thử thì thấy một đứa bé tầm ba, bốn tuổi đang đứng khóc nức nở bên cạnh đống củi. Ngài thử đoán xem chuyện gì đã xảy ra? Đứa trẻ này mải chơi, chơi mệt rồi rúc vào góc tường ngủ quên mất, phía trên lại tình cờ bị vật gì đó che khuất, nhờ vậy mới may mắn thoát khỏi kiếp nạn."
Ngu Sở cất tiếng hỏi: "Đứa bé đó chính là Tiểu Thất sao?"
"Đúng vậy." Vương lão nhân gật đầu, "Lão phu vội bế đứa trẻ đi. Đến nơi an toàn mới dám dò hỏi xem nó tên gì, nhà ở đâu. Nhưng đứa bé còn quá nhỏ, chỉ nhớ mang máng mình mang họ Lục. Hỏi thêm điều gì khác, nó cũng chỉ lặp đi lặp lại 'Tiểu Thất, Tiểu Thất'. Có lẽ ở nhà người lớn thường gọi bằng nhũ danh nên nó cũng chẳng nhớ tên thật của mình. Thế nên, lão phu mới gọi nó là Lục Tiểu Thất."
"Cả thôn đó đều mang họ Lưu, nhưng đứa bé này lại mang họ Lục. Hơn nữa, chất liệu vải vóc trên người nó lúc ấy lại là loại thượng hạng. Lão phu đoán chừng nó là con cái của lão bản trong đoàn thương buôn kia. Mấy năm nay, chúng ta rày đây mai đó, luôn muốn tìm lại người thân cho nó, nhưng rốt cuộc vẫn bặt vô âm tín."
Nhắc đến chuyện này, ánh mắt ông lão thoáng hiện vẻ bất lực.
"Lão phu nhận thấy đứa bé này tư chất thông minh, lại được giáo dục tử tế từ nhỏ, nền tảng rất tốt. Lão phu không nỡ nhìn nó trở thành một kẻ thô lỗ, cục cằn nên mới dốc lòng chỉ bảo... Nay xem ra, lão phu đã sai rồi." Giọng ông lão nghẹn ngào, "Nó mang thân phận thiếu gia nhưng số phận lại hẩm hiu. Đứa trẻ này không biết nói dối, khinh ghét thói trộm cắp, lão phu xót xa cho nó nên cũng chẳng nỡ dạy nó cách ăn xin. Nếu không phải lần này lão phu bệnh nặng khó qua khỏi, e rằng có chết đói nó cũng chẳng bao giờ đi ăn trộm đồ của người khác."
"Gia gia."
Ngu Sở vừa định lên tiếng thì bỗng nghe thấy giọng nói của một thiếu niên vang lên.
Cả hai cùng ngẩng đầu lên, nhìn thấy Lục Tiểu Thất đang đứng đằng kia. Cảm nhận được ánh mắt của Ngu Sở hướng về mình, hắn lập tức cúi gằm mặt xuống, tựa như không còn mặt mũi nào để đối diện với nàng.
Ông lão dường như không nhận ra vẻ bối rối của thiếu niên, vội vàng tiếp lời: "Tiên trưởng, ngài xem đứa nhỏ này, vừa thông minh lại vừa thanh tú. Chẳng phải giới Tu Tiên của các ngài rất chú trọng việc tu luyện nội đan sao? Ngài hãy xem thử nó, nhỡ đâu nó lại là một hạt giống hiếm có thì sao?"
Thiếu niên nắm chặt tay, cúi đầu lặng thinh.
Cuối cùng, Ngu Sở vẫn là người chủ động đưa tay ra trước, Lục Tiểu Thất mới chịu rụt rè đưa cổ tay mình ra.
Ngón tay Ngu Sở đặt lên cổ tay hắn, tập trung tinh thần cảm nhận. Vốn dĩ nàng chỉ định làm phép thử cho ông lão yên tâm, nhưng kết quả thu được lại khiến nàng nín thở.
Trong thế giới tu tiên của đại lục Thất Châu này, mỗi người mang tiềm năng tu chân đều sở hữu một hạt mầm trong bụng, được gọi là nội đan. Để đánh giá tư chất của một người, người ta sẽ xem xét độ tinh khiết của hạt mầm ấy.
Người tu tiên bẩm sinh đã mang linh căn khác nhau, chia làm năm loại cơ bản: kim, mộc, thủy, hỏa, thổ, cùng với những loại linh căn hiếm gặp như băng, lôi, phong... Trước khi bước vào con đường tu luyện, linh căn đã tồn tại ẩn chứa trong hạt mầm chưa đâm chồi.
Màu sắc càng tinh khiết thì tư chất càng cao, màu vẩn đục thì tư chất kém.
Hơn nữa, không phải cứ có nhiều linh căn là tốt. Người sở hữu đơn linh căn mới thực sự có lợi thế trong việc tu luyện.
Thế nhưng, một cảnh tượng đầy mâu thuẫn lại xuất hiện bên trong cơ thể thiếu niên này. Viên nội đan chưa từng qua tu luyện của hắn thuần khiết vô ngần, tỏa ra ánh sáng trong vắt tựa bảo ngọc.
Điều này chứng tỏ tư chất của hắn cực kỳ xuất chúng, thậm chí còn vượt xa cả Ngu Sở Sở - kẻ được ưu ái tuyển thẳng vào làm nữ phụ ác độc.
Nhưng đồng thời, hắn lại mang cả thủy và mộc linh căn. Thủy sinh mộc, hai luồng sức mạnh đan xen, luân chuyển trong nội đan hệt như hình ảnh Thái Cực.
Buông tay Lục Tiểu Thất ra, Ngu Sở nhất thời cạn lời.
Dựa theo kinh nghiệm tuyển chọn đệ tử của các môn phái tu tiên, một đứa trẻ sở hữu hai linh căn nhưng lại mang tư chất cực cao như Lục Tiểu Thất thường sẽ đi theo hai thái cực: hoặc là trở thành nhân vật xuất chúng xuất chúng, hoặc là chìm vào quên lãng, tuyệt nhiên không có sự lựa chọn trung dung.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
