Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Thế tôi sử dụng hệ thống này như thế nào?"
Cô tò mò hỏi, muốn biết liệu nó có giống với những loại "bàn tay vàng" mà cô từng đọc trong tiểu thuyết không.
"Hệ thống điểm danh (đánh dấu) hoạt động như tên gọi, cho phép cô nhận được những gì cô muốn bằng cách điểm danh. Mỗi ngày cô có ba cơ hội, có thể tự chọn thời gian và địa điểm nhưng phải tự mình đến đó để đánh dấu thành công. Những vật phẩm nhận được sẽ được chuyển vào không gian của cô."
"Hệ thống sẽ không tích lũy cơ hội đánh dấu.”
“Nếu không sử dụng thì chúng sẽ tự động mất vào ngày hôm sau.”
“Ngoài ra các chức năng ẩn cần được mở khóa bằng cách tích lũy điểm. Những địa điểm đã đánh dấu có thể được lặp lại nhưng thời gian khôi phục là một tuần."
"Hệ thống sẽ tặng cô một gói quà người mới. Gói quà bao gồm một không gian lưu trữ, dung lượng thay đổi tùy theo số lượng vật phẩm cô sở hữu và không giới hạn kích thước."
Kiều Tích nghĩ đến khái niệm "không gian" trong những cuốn tiểu thuyết cô từng đọc. Không gian có thể mở rộng theo số lượng vật phẩm và không giới hạn kích thước. Sau này cô muốn cất gì vào đó cũng được mà không lo không gian sẽ đầy.
Cô gật đầu, đúng là may mắn mà. Tuy nhiên, cô không tin trên đời có chuyện dễ dàng như vậy. Kiều Tích suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Thế tôi cần làm gì?"
"Cô chỉ cần hoàn thành các nhiệm vụ do hệ thống đưa ra, những vật phẩm nhận được sẽ không bị thu hồi."
Quả nhiên là vậy. Nhưng cô vẫn có chút nghi ngờ, rốt cuộc nhiệm vụ là gì đây? Liệu cô có hoàn thành được hay không? Nếu không hoàn thành thì có bị gì không?
Đánh mất hết những gì mình vất vả kiếm được thì chẳng khác nào bị lừa.
"Nhỡ tôi không hoàn thành nhiệm vụ thì vật phẩm trong không gian cũng sẽ biến mất sao?" Cô nghiêm túc hỏi, cảm thấy đây là một vấn đề quan trọng.
"Đúng vậy, nếu thất bại thì toàn bộ vật phẩm sẽ bị thu hồi."
"Quy tắc này bất công quá trời!”
“Tôi có thể không làm hay không?"
"Hệ thống sẽ thu hồi cả những gì đã tiến vào cơ thể như thuốc bổ vạn năng mà cô vừa uống đó."
Kiều Tích nghe mà sửng sốt. Cô cảm giác cơ thể mình đang tràn đầy năng lượng như thể có thể chạy 10 km mà không mệt. Cô không chấp nhận chuyện lấy lại đâu!
Cô nghĩ dù sao hệ thống này cũng không có lựa chọn khác nên quyết định đánh cược một phen xem sao.
"Cứ thu hồi đi! Đây rõ ràng là tư bản bóc lột mà.”
“Đi theo tôi thì cô sẽ sống một cuộc đời huy hoàng.”
“Thôi được, từ giờ trở đi nếu thất bại thì cô chỉ bị khóa tính năng đánh dấu trong vài ngày và sẽ không thu hồi vật phẩm."
Kiều Tích hài lòng. Chỉ cần vật phẩm không bị mất thì vài ngày không đánh dấu cũng không thành vấn đề.
"Được rồi, cảm ơn Tiểu Bạch đáng yêu!"
Ngay sau đó hệ thống lại nhắc nhở: "Hãy nhanh chóng tích trữ vật phẩm, cô chỉ còn một tuần để chuẩn bị.”
“Sắp tới sẽ xuyên không về những năm 70, thời kỳ mà các vật phẩm cô tích trữ sẽ cực kỳ hữu ích."
Đây cũng là lý do mà Tiểu Bạch chọn Kiều Tích làm ký chủ. Trong lúc đáp xuống, hệ thống phát hiện trường năng lượng của cô khác hẳn so với mọi người. Qua kiểm tra kỹ lưỡng hơn nó nhận ra rằng cô sắp xuyên không.
Thế giới mà cô sắp xuyên đến sẽ có ích cho hệ thống, cho phép nó nhanh chóng tích lũy năng lượng. Kết hợp với điểm nhiệm vụ mà nó kiếm được, chỉ cần để Kiều Tích sống hạnh phúc trong thế giới mới nó sẽ có thể trở về ngôi sao vô danh. Kiều Tích nghe Tiểu Bạch nói xong mà trong lòng không khỏi lo lắng.
Cô nhớ viện trưởng ở trại trẻ mồ côi từng kể về thập niên 70. Đó là thời kỳ mà nhiều người còn không đủ ăn, không đủ mặc, điều kiện sống vô cùng khắc nghiệt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


