Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
[Ký chủ đừng nghi ngờ hiệu quả của thuốc. Đây là sản phẩm do Chủ Thần ở hành tinh chúng tôi đặc biệt nghiên cứu ra, có thể khôi phục cơ thể về trạng thái tốt nhất ngay lập tức đó. Mọi bệnh tật trên hành tinh của các người đều không thể làm khó nó.]
Kèm theo đó là một tiếng “hừ” đầy kiêu ngạo. Kiều Tích bật cười, không ngờ hệ thống cũng biết tỏ vẻ dễ thương. Từ khi làm việc trong ngành thiết kế, cô hiếm khi có thời gian đọc tiểu thuyết nhưng cũng không ngăn được bản thân thường xuyên mơ mộng. Ai mà không từng ước mơ sở hữu một “bàn tay vàng” như trong truyện?
Không ngờ bây giờ giấc mơ ấy đã thành hiện thực. Kiều Tích nhìn quanh, thấy đồng nghiệp ai nấy đều bận rộn với công việc của mình. Thế là cô trò chuyện với giọng nói máy móc vừa vang lên trong đầu.
Theo như nó nói thì nó tên là Tiểu Bạch. Nhưng cô vẫn chưa hiểu rõ quy tắc sử dụng hệ thống này và cũng không biết vì sao nó lại chọn cô. Cô là trẻ mồ côi lớn lên trong trại trẻ.
Trước đây từng được vài gia đình nhận nuôi, hầu hết là những cặp vợ chồng hiếm muộn. Nhưng lần nào cũng vậy, sau khi cô vào nhà mới không bao lâu thì chủ nhà lại mang thai. Ban đầu vì không có con nên họ mới tính chuyện nhận nuôi, đến khi có con thật thì lại trả cô về trại trẻ.
Miệng lại nói vì sợ sinh con rồi sẽ không lo được cho cô nên để người tốt hơn đến nuôi dưỡng. Nhưng trong mắt cô, lý do đơn giản là vì họ đã có con ruột. Thế nên chẳng cần cô nữa! Cũng không phải lần đầu cô bị bỏ rơi và các lý do đều na ná nhau.
Có lẽ vì trông gương mặt cô khá ngoan ngoãn, đáng yêu nên thường được các gia đình để mắt tới. Chỉ là số phận không tốt, mỗi lần nhận nuôi đều không bao lâu rồi bị trả lại. Về sau, cô không muốn cứ bị người ta bỏ rơi mãi nên mỗi lần có người đến trại trẻ tìm con nuôi thì cô đều trốn, không để ai nhìn thấy mình.
Viện trưởng biết cô không muốn lại bị nhận nuôi rồi bị về nên mỗi lần thấy cô né tránh cũng không ép buộc gì. Cứ như vậy, Kiều Tích lớn lên trong trại trẻ mãi đến khi thi đậu đại học mới dọn ra ngoài. Vì từ nhỏ đã không có ai bên cạnh, không nơi nương tựa nên sau mười năm đi làm cô mới cắn răng mua được một căn nhà ở Hải Thành.
Cũng chính vì làm việc với cường độ cao trong thời gian dài mà cơ thể cô mới không chịu nổi. Nếu hệ thống Tiểu Bạch không xuất hiện, có lẽ cô đã không qua khỏi. Khoảnh khắc cận kề cái chết vừa rồi thật sự quá chân thực, đến giờ cô vẫn còn run đây.
Cô không khỏi tự hỏi mười năm trời cố gắng như vậy, suốt thời gian làm lụng mà cơ thể cứ mắc bệnh vặt liên miên.
Vì muốn nhanh chóng mua nhà ở Hải Thành nên bệnh nhẹ thì ráng chịu, thật sự không chịu nổi mới chịu đi bác sĩ. Kết quả là giờ thân thể tàn tạ thế này, rốt cuộc có đáng hay không? Đến mạng cũng không còn thì nhà cửa vật chất có nghĩa lý gì chứ?
“Tiểu Bạch, giới thiệu một chút về cậu đi!”
“Đúng lúc cô sắp có một cuộc sống tốt đẹp thì bất ngờ gặp tai nạn. Vì vậy tôi đặc biệt đến đây để trả lại cô một cuộc đời hoàn hảo.”
“Đừng lo, việc liên kết với tôi sẽ không làm cô thiệt thòi đâu."
Khóe miệng của Kiều Tích khẽ giật. Đến cả hệ thống cũng nhận ra số phận cô đầy bi kịch. Chắc nó cũng không thể chịu nổi nên mới quyết định gắn kết với cô.
Sau mười năm lăn lộn trong chốn công sở thì nội tâm cô đã mạnh mẽ hơn rất nhiều. Nhưng khi nghe hệ thống nói muốn trả lại cô một cuộc sống tươi đẹp, cô không khỏi cảm động. Cảm giác giống như một người đang sống trong mớ hỗn độn bỗng nhiên nhìn thấy một tia sáng hy vọng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


