Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ta Là Chính Thê Của Chàng Chương 7: Khách Duyệt Lâu

Cài Đặt

Chương 7: Khách Duyệt Lâu

"Tư Nguyệt, lời tiếp theo ta chỉ nói với ngươi một lần thôi. Ngươi chú ý lắng nghe thật kỹ cho ta, không được có dị nghị." Tiết U Nhiễm vẻ mặt nghiêm túc nhìn Tư Nguyệt. Làm tỳ nữ thân cận của nàng, Tư Nguyệt nhất định phải biết tâm ý chân thật của nàng mới được. Nếu không, sau này sẽ rất phiền toái.

Ý thức được chuyện nghiêm trọng, Tư Nguyệt mạnh mẽ gật đầu, cam đoan nói: "Quận chúa, ngài nói đi! Tư Nguyệt nhất định chăm chú nghe."

"Không phải vậy, không liên quan đến Nhị tiểu thư. Tư Nguyệt, ngươi thật sự không phát hiện ra, thái độ của Thái tử điện hạ đối với Quận chúa nhà ngươi cùng thái độ đối với Nhị tiểu thư khác nhau thế nào ư?" Tiết U Nhiễm cười nhạt nhìn về phía Tư Nguyệt. Hôm nay, nàng sẽ đem quyết định của nàng nói rõ ràng với nha đầu này. Không chỉ bởi vì ngày sau Tư Nguyệt có thể giúp nàng nhiều điều, càng là bởi vì Tư Nguyệt đang thật tâm suy nghĩ cho nàng.

"Thái tử điện hạ và ngài từ nhỏ cùng nhau lớn lên, đối với ngài rất ôn hòa. Nhị tiểu thư tính tình nhu nhược, Thái tử điện hạ đối với Nhị tiểu thư có vẻ..." Nghiêm túc nhớ lại thái độ của Thái tử điện hạ đối với Quận chúa nhà mình và Nhị tiểu thư, Tư Nguyệt mở miệng nói ra cảm giác của mình. Nhưng là nói xong lời cuối cùng, nàng phát hiện nàng lại nói không ra hai chữ kia.

"Dịu dàng. Thái tử điện hạ đối với Nhị tiểu thư nhà chúng ta có vẻ dịu dàng, có đúng hay không? Ngươi nên biết, Thái tử điện hạ dịu dàng với nàng cũng không phải bởi vì Nhị tiểu thư tính tình nhu nhược. Đối với ta ôn hòa, cũng không phải bởi vì cùng Quận chúa ta tương đối quen biết. Truy cứu nguyên nhân kia, cũng chỉ là trái tim của Thái tử rốt cuộc là ở trên người nào mà thôi. Trước kia ta vẫn không chịu đối mặt với sự thật này. Nhưng bây giờ, ta không muốn tiếp tục lừa mình dối người nữa. Tư Nguyệt, ngươi hiểu ý của ta sao?" Nhìn vẻ mặt càng ngày càng hiểu rõ của Tư Nguyệt, Tiết U Nhiễm biết Tư Nguyệt nhất định sẽ lựa chọn đứng về bên phía nàng.

"Quận chúa, ngài chịu ủy khuất rồi!" Tư Nguyệt vừa nói vừa khóc.

"Nha đầu này, khóc cái gì? Đây là phúc khí của Quận chúa nhà ngươi. Ngươi nghĩ xem, nếu như tương lai ta thật sự gả vào trong cung, chờ đợi chúng ta còn không biết là ngày tháng gì đâu! Hiện tại rất tốt mà! Quận chúa ta có thể gả cho một người bình thường, còn có thể tìm cho nha đầu ngươi một người tin cậy được. Cớ sao mà không làm?" Tiết U Nhiễm đưa khăn tay cho Tư Nguyệt, cười mắng. Kiếp trước nàng đã khóc đủ rồi. Đời này, nàng tuyệt đối sẽ không vì người kia mà rơi một chút nước mắt nào nữa.

"Quận chúa." Tư Nguyệt thế nào cũng không nhịn được, khóc nức nở.

Không ngờ rằng sự an ủi của nàng chẳng những không đổi lấy được nụ cười của Tư Nguyệt, ngược lại làm nàng còn khóc thương tâm hơn. Tiết U Nhiễm bất đắc dĩ đứng dậy, đi tới bên người Tư Nguyệt. Nhẹ nhàng ôm lấy nàng, không ngừng trấn an nói: "Đừng khóc nữa! Ngươi mà còn tiếp tục khóc nữa, biến xấu đi không ai thèm lấy đâu!"

"Tư Nguyệt không lấy chồng, Tư Nguyệt đi theo Quận chúa cả đời!" Ngẩng lên lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn khóc như mưa, Tư Nguyệt kiên định nói.

"Như vậy Quận chúa nhà ngươi sẽ rất có lỗi. Tư Nguyệt nhà chúng ta là một cô nương tốt, tương lai nhất định phải tìm một người tốt. Sau đó sẽ sinh ra mấy tiểu bánh bao, bình yên sống qua ngày mới đúng." Tiết U Nhiễm cười giỡn nói ra tính toán trong lòng nàng. Đời này, nàng nhất định sẽ an bài cho Tư Nguyệt một cuộc sống tốt đẹp.

"Quận chúa, Tư Nguyệt không nói chuyện với ngài nữa!" Nghe thấy Quận chúa nhà mình ngay cả con trẻ cũng nói ra, Tư Nguyệt xấu hổ quên mất thân phận của mình, bất mãn la ầm lên.

"Được, không nói. Vậy ngươi cũng đừng khóc. Nếu để cho người khác nhìn thấy, Quận chúa điêu ngoa tùy hứng nhà ngươi lại thành đề tài nói chuyện của mọi người trong phủ. Ngay cả nha đầu thân cận cũng bị hành phát khóc..." Cầm lấy khăn tay trong tay Tư Nguyệt, Tiết U Nhiễm giúp Tư Nguyệt lâu khô nước mắt.

"Ngài mới không điêu ngoa, là các nàng nói bậy!" Vừa nói đến chuyện này, Tư Nguyệt liền tức giận bất bình. Quận chúa nhà nàng chỉ là tính khí của tiểu hài tử, giận nhanh mà nguôi cũng nhanh. Quận chúa chưa bao giờ có ý định hại người, cũng chưa bao giờ đánh chửi nàng. Quận chúa thật sự là một chủ tử rất tốt rất tốt, chẳng qua là những người trong phủ thích nói luyên thuyên.

"Người khác nói thế nào là chuyện của họ, Chúng ta không cần thiết phải chấp nhặt theo chân bọn họ. Sau này nếu như nghe thấy bọn họ nói, ngươi liền đi xa một chút. Nếu như không cẩn thận bị người khi dễ, quay về nói với Quận chúa nhà ngươi. Người của Quận chúa các chúng ta cũng không phải để mặc cho người khác khi dễ, biết không?" Nhớ tới thời gian Tư Nguyệt ở Sở gia im hơi lặng tiếng, Tiết U Nhiễm không yên lòng dặn dò. Mặc dù Tiết Vương phủ này còn chưa có kẻ nào dám khi dễ người của nàng, nhưng cũng phải phòng ngừa ngộ nhỡ.

"Dạ, Tư Nguyệt biết. Tư Nguyệt sẽ không rước lấy phiền toái cho Quận chúa." Biết Quận chúa nhà mình sợ phiền toái, Tư Nguyệt gật đầu chắc nịch.

"Không phải là phiền toái, là bảo ngươi phải bảo vệ chính mình." Tiết U Nhiễm mặt nghiêm nghị sửa chữa nói.

"Dạ, Quận chúa đối với Tư Nguyệt thật tốt!" Tư Nguyệt cảm động không biết phải nói cái gì cho phải.

"Thật là nha đầu ngốc! Ngươi là tỳ nữ của Quận chúa ta, không đối với ngươi tốt thì đối với ai tốt?" Tiết U Nhiễm điểm trán Tư Nguyệt một cái, cười mắng.

"Dù sao Quận chúa vẫn tốt nhất!" Tư Nguyệt mới không quản nhiều như vậy, kiên trì cảm thụ trong lòng nàng.

"Nếu Quận chúa ta đây là tốt nhất, có phải là Tư Nguyệt nên cùng Quận chúa ta đi ra ngoài một chút hay không?" Tiết U Nhiễm nhân cơ hội nói.

"Này..." Nói tới đi ra ngoài, Tư Nguyệt vẫn còn có chút do dự. Quận chúa thân phận cao quý, sao có thể tùy ý đi ra ngoài?

"Được rồi! Tư Nguyệt, Tư Nguyệt tốt của ta, không phải là còn có Tề Phong ở đây sao! Chúng ta mang theo Tề Phong len lén chạy ra ngoài, không bị người khác phát hiện không được sao?" Tiết U Nhiễm vui vẻ chỉ ra điểm mấu chốt.

Thấy Quận chúa nhà mình thật sự rất muốn đi ra ngoài, Tư Nguyệt không do dự nữa. Chỉ cần Quận chúa vui vẻ, đi ra ngoài thì đi ra ngoài. Cùng lắm thì sau khi trở lại, nàng sẽ đi tìm Vương phi nhận tội.

"Được! Nếu như vậy, thay quần áo đi!" Cuối cùng cũng thuyết phục được Tư Nguyệt, Tiết U Nhiễm hưng phấn xoay người đi đổi sang quần áo thường.

Nghe bên trong nhà, một chúa một bộc một hồi khóc một hồi cười, đứng ở cửa Tề Phong yên lặng không nói. Vẻ mặt lạnh lùng bất tri bất giác thoáng nhu hòa một chút, thân thể lúc nào cũng căng thẳng theo đó buông lỏng. Tiết U Nhiễm, thật ra là một chủ tử rất tốt phải không? Đi theo bên cạnh nàng, cũng là một lựa chọn không tồi.

"Tề Phong, Quận chúa ta cùng Tư Nguyệt muốn đi ra ngoài. Ngươi có muốn đi cùng hay không? Không muốn đi cũng không sao, ngươi tự đi sắp xếp chuyện tiếp theo." Tiết U Nhiễm mang theo Tư Nguyệt đi ra, cùng Tề Phong thương lượng.

"Thuộc hạ phải bảo vệ Quận chúa." Tề Phong khôi phục vẻ mặt lạnh như băng, kiên định nói. Hắn đã đáp ứng tiểu Vương gia tới Quận chúa các này, tất nhiên phải bảo vệ Quận chúa chu toàn.

"A, được rồi! Vậy thì cùng đi. Đúng lúc, ngươi còn có thể giúp Tư Nguyệt cầm đồ." Nếu Tề Phong nguyện ý đi cùng, vậy thì để hắn đi theo đi! Dù sao hôm nay nàng muốn đi đến một nơi nhìn một chút mà thôi, không có gì phải che giấu.

Nghe thấy câu nói sau cùng của Tiết U Nhiễm, Tề Phong đè xuống bất mãn trong lòng, thật vất vả mới giữ vững được tâm tình kích động. Nếu như đám huynh đệ kia của hắn biết hắn phụng bồi tiểu Quận chúa đi dạo phố, thậm chí bị Quận chúa biến thành gã sai vặt cầm đồ, hắn nhất định không còn mặt mũi nào gặp người nữa!

"Tư Nguyệt, ngươi biết Khách Duyệt Lâu sao?" Ở trên đường tùy ý mua một chút đồ, Tiết U Nhiễm giống như vô ý mở miệng hỏi.

"Quận... Tiểu thư nói đến Sở gia Khách Duyệt Lâu? Tư Nguyệt biết. Khách Duyệt Lâu là tửu lâu số một ở Tuyên thành, buôn bán khá tốt. Nghe nói món ăn ở đó rất tinh xảo, không ít Hoàng thân quốc thích đến thưởng thức mỹ vị. Tiểu thư muốn đi xem sao?" Nhắc đến những tin đồn này, Tư Nguyệt nói say sưa ngon lành.

"Ừ. Biết nó ở đâu không? Dẫn đường nào!" Tiết U Nhiễm gật đầu, phân phó nói.

"Biết, biết. Đi bên này!" Tư Nguyệt trong tay ôm đồ, vui vẻ đi trước dẫn đường. Tuyên thành Đệ nhất lâu, nàng không thể chờ đợi được muốn đi tìm hiểu một chút.

Tiết U Nhiễm nhàn nhạt liếc mắt nhìn về phía Tề Phong đang xách đầy đồ, ý bảo đuổi theo. Không nói thêm gì nữa, một nhóm ba người rất nhanh đã đi đến Khách Duyệt Lâu.

Khách Duyệt Lâu, danh xứng với thực, là tửu lâu số một ở Tuyên thành, từ bên ngoài đến bên trong đều làm cho người ta có một cảm giác: khí phái. Khách ra vào ăn mặc hoa lệ, không phú cũng quý. Nhìn dòng khách nối liền không dứt, Tiết U Nhiễm cảm khái vô cùng: đây chính là Khách Duyệt Lâu của phu quân sao?

Phu quân đã từng nói Khách Duyệt Lâu là sản nghiệp mà hắn tự hào nhất. Nơi này là chốn mà người phú quý tụ tập ở Tuyên thành. Khách Duyệt Lâu là nơi biểu tượng cho thân phận của khách, cũng là biểu trưng cho địa vị của Sở gia. Hắn vẫn rất muốn mang Tiết U Nhiễm đến nhìn một chút. Nhưng khi đó Tiết U Nhiễm ngày ngày làm mặt lạnh với Sở Lăng Húc, chưa bao giờ đặt ở trong lòng. Đối với lời của hắn, càng thêm mắt điếc tai ngơ, sao có thể cùng hắn đi Khách Duyệt Lâu?

Gả đến Sở gia năm năm chưa từng nhìn qua Khách Duyệt Lâu, sau khi sống lại lần đầu tiên Tiết U Nhiễm tới Khách Duyệt Lâu, trong bụng ngàn chuyển trăm chuyển, trên mặt lại không hiện ra nửa phần. Theo tiểu nhị của Khách Duyệt Lâu đi lên lầu hai, Tiết U Nhiễm tùy ý chọn một chỗ ngồi bên cạnh cửa sổ ngồi xuống.

Đến bên cửa sổ ngồi xuống, Tiết U Nhiễm không tỉ mỉ quan sát bộ dáng của Khách Duyệt Lâu, chỉ lặng yên cảm thụ không khí của Khách Duyệt Lâu. Khách Duyệt Lâu nằm trên con đường phồn hoa nhất Tuyên thành, ngoài cửa sổ là dòng người huyên náo. Tiết U Nhiễm thờ ơ không mục đích nhìn người đến người đi trên đường, chỉ để ngắm nhìn cái thế giới xa lạ mà kiếp trước nàng chưa bao giờ dụng tâm chú ý.

"A? Đó không phải là Thanh Lạc sao? Sao Thanh Lạc lại ở chỗ này?" Tư Nguyệt ở một bên nhìn xung quanh bỗng nhiên sợ hãi kêu lên.

Thanh Lạc? Thanh Lạc xuất hiện ở đây, vậy ca ca nhất định là cũng ở đây. Tiết U Nhiễm quay đầu, theo tầm mắt Tư Nguyệt nhìn sang.

"Tiểu thư, còn có, còn có..." Tư Nguyệt chỉ vào nam tử áo đen bên cạnh Thanh Lạc, muốn kêu rồi lại không dám lên tiếng. Quận chúa nói qua, sau này không được nói đến người kia nữa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc