Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ta Là Chính Thê Của Chàng Chương 6: Thị Vệ Thân Cận

Cài Đặt

Chương 6: Thị Vệ Thân Cận

"Ta..." Biết mình không cẩn thận buột miệng nói ra, Tiết U Nhiễm nghẹn lời. Nàng bây giờ căn bản không biết Sở Lăng Húc, nàng cũng không thể cùng ca ca của mình nói Sở Lăng Húc là phu quân kiếp trước của mình được?

"U Nhiễm muốn tìm một người phu quân như vậy, ca ca giúp muội lưu ý là được." Thấy muội muội nhà mình không nói ra, Tiết Kỳ Văn càng thêm khẳng định U Nhiễm chỉ đang thuận miệng nói.

"Vậy ca ca nhất định phải mở to hai mắt giúp ta tìm. Người kia diện mạo nhất định phải anh tuấn, tính tình phải dịu dàng, biết vụng trộm cáu kỉnh, biết âm thầm quan tâm chăm sóc người khác.... Quan trọng nhất, là trong lòng của hắn chỉ có thể có một mình Tiết U Nhiễm thôi. Bất kể Tiết U Nhiễm làm cái gì, cho dù là phạm phải thiên đại sai lầm, hắn vẫn sẽ tha thứ cho U Nhiễm!" Tiết U Nhiễm cười nhạt nói ra yêu cầu của mình. Người như vậy, duy nhất trên đời này, chỉ có một mình Sở Lăng Húc mà thôi.

Tiết Kỳ Văn mở to hai mắt, kinh ngạc nhìn Tiết U Nhiễm. U Nhiễm, muội xác định là muội đang nhờ ca ca tìm phu quân cho muội, chứ không phải là bảo ca ca tìm cho một tùy tùng đấy chứ? Còn phải là người có lòng trung thành, theo lệnh mà làm? Nói đến tùy tùng, Tiết Kỳ Văn chợt nhớ ra bên cạnh muội muội nhà mình một thị vệ cũng không có. Xem ra hắn cần phải trở về suy tính thật kỹ mới được. Nghĩ như vậy Tiết Kỳ Văn gật đầu, thu lại suy nghĩ nói: "Người như vậy thật đúng là khó tìm. Nhưng không sao, vì U Nhiễm, ngày mai mai ca ca sẽ tìm cho muội một người như vậy."

"A? Ca ca đã có người để chọn lựa?" Nghe được lời của Tiết Kỳ Văn, Tiết U Nhiễm lập tức ngây ngốc. Nàng dám cam đoan bây giờ Tiết Kỳ Văn cũng không biết Sở Lăng Húc, sẽ không phải là nàng biến khéo thành vụng chứ? Không muốn đâu nha, nàng chỉ cần phu quân của nàng.....

"Muội yên tâm, chỉ cần chờ đợi là được rồi. Ngày mai ca ca sẽ đem người đến cho muội." Tiết Kỳ Văn trong lòng đã có dự tính, nói xong liền xoay người rời đi, hoàn toàn không cho Tiết U Nhiễm có cơ hội cự tuyệt.

"Ca ca, huynh chờ một chút. Ta....." Tiết U Nhiễm cố gắng mở miệng giải thích nàng chỉ nói đùa. Nhưng Tiết Kỳ Văn đã tiêu sái xoay người rời đi, không hề để ý đến Tiết U Nhiễm nữa.

Thật đúng là tự bê đá đập chân mình. Tiết U Nhiễm rầu rĩ ngồi trở lại trên ghế, vắt óc suy nghĩ ngày mai nên ứng đối như thế nào với người mà ca ca mình mang đến. Cũng không biết là ai trong đám bạn xấu của vị Tuyên thành tiểu Bá vương này, ai da! Ngày mai nhất định lại không được yên tĩnh.....

Sáng sớm ngày hôm sau, Tiết Kỳ Văn đã hào hứng mang người đi tới Quận chúa các của Tiết U Nhiễm. Mới vừa vào cửa, Tiết Kỳ Văn liền la lớn: "U Nhiễm, ca ca đưa người phù hợp với yêu cầu của muội đến. Mau ra đây xem một chút!"

Tiết Kỳ Văn này, sao hiệu suất làm việc lại cao như vậy? Còn chưa nghĩ ra chính sách ứng đối, Tiết U Nhiễm bất mãn bĩu môi, chậm rì rì đi ra ngoài.

"Đến đây, U Nhiễm, đây chính là người ca ca theo yêu cầu tìm tới cho muội." Vừa thấy Tiết U Nhiễm xuất hiện, Tiết Kỳ Văn rất là hưng phấn. Hắn vắt óc suy nghĩ suốt cả một buổi tối, mới cảm thấy người này thích hợp nhất với U Nhiễm.

Tiết U Nhiễm không quá mức hứng thú nhìn sang theo phương hướng Tiết Kỳ Văn chỉ. Hả? Làm sao có thể? Ca ca đây là ý gì? Chẳng lẽ tối hôm qua nàng diễn tả có vấn đề chỗ nào rồi?

Nhìn bộ dáng khiếp sợ của U Nhiễm, Tiết Kỳ Văn trịnh trọng nói: "Tề Phong chính là bảo bối mà ca ca vất vả mới tìm được. Hôm nay ca ca liền nhịn đau từ bỏ thứ yêu thích, đưa Tề Phong cho muội. Sau này muội cần phải đối xử tử tế với Tề Phong biết chưa."

"Tề Phong? Ca, huynh đùa cái gì vậy?" Tiết U Nhiễm nhìn chằm chằm Tiết Kỳ Vănlúc này bày ra vẻ mặt luyến tiếc không nỡ buông. Hắn đưa cho nàng một khối băng lớn như vậy là muốn làm gì? Người này, dịu dàng săn sóc? Nàng một chút cũng không nhìn thấy chỗ nào.

Thấy U Nhiễm sắp nổi giận, Tiết Kỳ Văn vội vàng giải thích: "Không, tuyệt đối không đùa mà! U Nhiễm, ca ca tối hôm qua trở về suy nghĩ rất lâu đó. Thật sự là vắt hết óc suy nghĩ, nghĩ tới nghĩ lui....."

"Nói trọng điểm!" Tiết U Nhiễm lười phải nghe mấy lời vô nghĩa này, lạnh giọng nói. Ca ca rõ ràng là đang trì hoãn thời gian, cố làm ra vẻ bí mật để lừa gạt nàng.

Thấy U Nhiễm thực sự tức giận, Tiết Kỳ Văn không nói nhảm nữa, nhẹ giọng lấy lòng: "Đúng, nói trọng điểm. Trọng điểm là Tề Phong thật sự rất lợi hại, dùng rất tốt! Sau này muội muội sẽ biết."

Nhìn vẻ mặt "Muội nhất định phải tin ta" của ca ca, Tiết U Nhiễm thầm than một hơi, nhẹ giọng hỏi: "Muội muốn hắn để làm gì?"

"Đưa Tề Phong cho muội muội dĩ nhiên là để làm thị vệ thân cận, giống như Tư Nguyệt là tỳ nữ thân cận của muội vậy!" Tiết Kỳ Văn vừa nói vừa gật đầu. Thật ra điều hắn muốn nói là, ca ca thật sự cảm thấy người dịu dàng săn sóc không thích hợp với muội! U Nhiễm tính tình điêu ngoa, tìm thêm người tính tình dịu dàng săn sóc đi theo nàng. Sau này nàng còn sợ gì mà không ầm ĩ lật trời? Tề Phong cứng mềm không ăn, hy vọng có thể ràng buộc một chút, để U Nhiễm đừng tùy ý làm bậy.

"Ta không muốn!" Tề Phong này vừa nhìn đã biết không phải là người hiền lành, nhất định không dễ sai bảo. Làm sao so sánh được với Tư Nguyệt khéo léo nghe lời? Ca ca là đang cố ý phái người tới quản nàng, nàng sẽ không ngu tự mình tìm phiền toái đâu.

"Không muốn? Vậy ca ca đem Thanh Lạc đưa tới cho muội?" Tiết Kỳ Văn cười mà không cười đề nghị.

"Muốn, muốn! Tề Phong rất tốt, muội muốn hắn. Thanh Lạc, vẫn nên để ca ca giữ lại cho mình đi!" Nghe thấy Tiết Kỳ Văn muốn đem thị vệ thân cận của hắn đưa tới đây, Tiết U Nhiễm lập tức thay đổi thái độ, lôi kéo Tiết Kỳ Văn nói. Thanh Lạc, thôi xin thứ cho nàng là kẻ bất tài. Hiệu suất làm việc của Thanh Lạc quả thực rất cao, nhưng mà cái tính nói nhiều kia nàng chịu không nổi.

"À? Muội muội muốn chọn Tề Phong hả? Thật ra thì Thanh Lạc cũng rất tốt. Mọi chuyện đều lo liệu chỉn chu, giọt nước cũng không lọt được, không có sơ hở gì....." Tiết Kỳ Văn cố ý khen Thanh Lạc rất tốt. U Nhiễm sợ nhất là phiền toái, tính tình Thanh Lạc thì chỉ cần không vừa mắt, chuyện gì cũng phải trông nom. Cuối cùng khiến cho U Nhiễm vừa nhìn thấy Thanh Lạc liền nhức đầu, vừa nhắc tới Thanh Lạc liền biến sắc.

"Ừ! Tề Phong tốt nhất, muội muội muốn hắn! Những người khác, ai tới muội cũng không cần!" Tiết U Nhiễm vẻ mặt kiên định nói. Nàng tuyệt không muốn Thanh Lạc, Thanh Lạc so với ma ma bên cạnh mẫu phi không khác gì nhau. Nàng thật sự không muốn ăn cơm còn bị nhắc nhở là không hợp lễ nghi.....

"Nếu muội muội quyết định như vậy cũng tốt! Ca ca đem Tề Phong để lại cho muội. Muội muội cùng Tề Phong trước mắt cố gắng bồi dưỡng tình cảm một chút đi, ca ca đi trước. Nếu không Thanh Lạc lại đi tìm." Thấy U Nhiễm đã đáp ứng, Tiết Kỳ Văn không lưu lại nữa, chuẩn bị rời đi.

"Được, ca ca đi thong thả, đi thong thả!" Trong miệng thì nói đi thong thả, nhưng vẻ mặt của Tiết U Nhiễm lại giống như đuổi ôn thần, ước gì Tiết Kỳ Văn lập tức rời đi. Thanh Lạc muốn tới? Chuyện kinh khủng cỡ nào a!

Buồn cười vỗ vỗ đầu U Nhiễm, Tiết Kỳ Văn lắc đầu, lại nhìn Tề Phong một cái rồi đứng dậy ra cửa.

"Ngươi tên là Tề Phong?" Tiễn Tiết Kỳ Văn đi, Tiết U Nhiễm hướng về phía Tề Phong từ lúc bước vào cửa cũng chưa từng mở miệng hỏi.

"Nên làm gì thì đi làm đi!" Thấy loại phản ứng này của Tề Phong, Tiết U Nhiễm buông tha cho ý niệm tiếp tục gây khó khăn cho Tề Phong. Nàng thừa nhận là nàng cố ý nhằm vào Tề Phong. Ai bảo ca ca bỗng nhiên đưa đến cho nàng một khối núi băng lạnh cóng này, cuộc sống sau này của nàng chắc chắn sẽ không được thoải mái như trước kia.

Đang chuẩn bị chịu đựng Tiết U Nhiễm tiếp tục gây khó khăn, Tề Phong trong lòng sửng sốt, không nghĩ rằng dễ dàng như vậy đã qua được cửa ải. Sáng nay tiểu Vương gia tìm đến hắn, nói với hắn là tiểu Quận chúa đến nay vẫn chưa có thị vệ thân cận, hỏi hắn có nguyện ý đến Quận chúa các hay không. Thật ra thì hắn không muốn, nhưng cuối cùng vẫn đáp ứng. Đều nói Tiết Vương phủ tiểu Quận chúa khó hầu hạ nhất, mới vừa rồi hắn cũng đã thấy được. Thậm chí trước khi rời đi, tiểu Vương gia còn gửi cho hắn một ánh mắt "Tự cầu nhiều phúc".....

"Ngươi không biết làm gì à? Tư Nguyệt, ngươi có chuyện gì cần người kia giúp một tay không?" Thấy Tề Phong vẫn đứng bất động, Tiết U Nhiễm mở miệng hỏi Tư Nguyệt đang bận rộn bên ngoài. Cho nên nói, có nhiều thị vệ cũng là một chuyện phiền toái đúng không? Còn phải phí tâm đi tìm việc cho hắn làm.

"Quận chúa, một mình Tư Nguyệt làm cũng được." Tư Nguyệt đứng ở bên ngoài ló đầu vào, gương mặt thụ sủng nhược kinh*.

(*) Thụ sủng nhược kinh: Được sủng ái mà lo sợ.

"Không được! Ngươi phân công một ít việc cho Tề Phong làm. Tùy tiện làm cái gì cũng được!" Tiết U Nhiễm cứng rắn yêu cầu. Tề Phong đột nhiên đến, nàng trong chốc lát đúng là không nghĩ ra việc gì để cho Tề Phong làm.

"Như vậy à, vậy ngươi có thể giúp ta múc nước không?" Tư Nguyệt nghĩ đi nghĩ lại, thử thăm dò Tề Phong mặt lạnh như băng, hỏi. Người do tiểu Vương gia đưa tới, nhìn qua thật là khó chung sống...

Múc nước? Tiểu Vương gia đang cố ý đưa hắn tới đây nhận khảo nghiệm phải không? Tề Phong trong lòng im lặng, tự an ủi bản thân đi về phía giếng nước.

"Hắn... Quận chúa, hắn sao có thể không để ý tới người khác?" Tư Nguyệt vẻ mặt ủy khuất hướng về phía Tiết U Nhiễm hô. Tề Phong này, nàng hòa nhã hỏi hắn, hắn lại làm như không thấy?

"Ừ, không để ý tới người khác quả thật không đúng. Tư Nguyệt, sau này hắn giao cho ngươi quản nha!" Trong đầu Tiết U Nhiễm thoáng qua một ý niệm, cười ha hả. Tư Nguyệt và Tề Phong, nhìn qua cũng không sai nha!

"Giao cho em? Được, Tư Nguyệt bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ!" Không hề hay biết bản thân mình đã rơi vào tầm ngắm của Quận chúa, Tư Nguyệt giơ tay thề son sắt. Nàng nhất định phải dạy người này biết nên chung sống với người khác như thế nào. Mặt lạnh, còn không để ý tới người khác, thật là quá đáng.

"Tư Nguyệt, Quận chúa ta tin tưởng ngươi nhất định có thể." Thấy ý chí chiến đấu của Tư Nguyệt dâng cao, Tiết U Nhiễm rất nể tình gật đầu một cái.

Ở bên ngoài nghe thấy đoạn đối thoại của một chủ một tớ, Tề Phong phá lệ quay đầu liếc mắt một cái. Hắn rất muốn biết rốt cuộc người nào đồn đại tiểu Quận chúa là một chủ tử khó hầu hạ. Nếu không phải là không muốn các huynh đệ của mình bị đưa đến đây chịu ngược đãi, hắn cần gì phải lấy thân mạo hiểm? Bây giờ xem ra, lời đồn cũng chưa chắc là đúng.....

"Cái đó... Tư Nguyệt à, Quận chúa nhà ngươi muốn đi ra ngoài..." Sau khi ăn xong cơm trưa, Tiết U Nhiễm trông mong nhìn Tư Nguyệt ở bên cạnh. Mấy ngày hôm nay nghe chỉ thị của mẫu phi, phải trông coi nàng thật kỹ, Tư Nguyệt nha đầu này thật sự làm theo, khiến nàng không thể không nài nỉ, thương lượng cùng nha đầu này.

"Không được! Vương phi nói, Quận chúa tốt nhất nên ở yên trong phủ." Tư Nguyệt lập tức lắc đầu. Quận chúa thân phận cao quý, không thể để cho Quận chúa tùy ý ra phủ.

Tiết U Nhiễm cũng không nói, không chớp mắt nhìn Tư Nguyệt. Đối phó Tư Nguyệt, dùng chiến thuật tâm lý là hữu hiệu nhất.

"Quận chúa, thật sự không được. Vương phi cũng là vì muốn tốt cho ngài. Ngài nghĩ xem, nếu như ngài ở bên ngoài gặp nhầm kẻ xấu thì phải làm thế nào?" Trong lòng Tư Nguyệt vô cùng rối rắm. Nàng không muốn Quận chúa nhà mình không vui, nhưng mà nàng cũng không thể cãi lệnh của Vương phi được.

"Không sợ, không phải là còn có Tề Phong ở đây sao! Mang theo Tề Phong đi cùng, bảo đảm không có vấn đề gì!" Tiết U Nhiễm chỉ Tề Phong đứng ở một bên, cười nói. Xem ra nhận Tề Phong cũng không phải là không có lợi, ngày đầu tiên đã có công dụng rồi.

"Quận chúa, tương lai ngài phải trở thành Thái tử phi. Nếu như bị người ngoài nhìn thấy ngài xuất hiện ở trên phố, đối với thanh danh của ngài là không tốt. Ngài cũng nên nghĩ đến Thái tử điện hạ một chút, đúng không?" Tư Nguyệt tiếp tục khuyên giải. Trong lòng Quận chúa luôn lấy Thái tử điện hạ làm trọng, vì Thái tử điện hạ, bao nhiêu khổ cực Quận chúa cũng có thể chịu. Tư Nguyệt mặc dù đau lòng, nhưng cũng yên lặng nghe theo tất cả quyết định của Quận chúa nhà mình.

"Tề Phong, ngươi trước bịt lại lỗ tai. Lời tiếp theo, không thích hợp cho ngươi nghe." Biết người mà ca ca nhà mình đưa tới sẽ không thể một chút bản lĩnh cũng không có, Tiết U Nhiễm ý bảo Tề Phong tránh đi trước một chút.

Lạnh lùng nhìn Tiết U Nhiễm một cái, Tề Phong đi ra ngoài cửa đứng. Bịt lỗ tai? Yêu cầu của tiểu Quận chúa thật là khó hiểu...

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc