"Nếu muội muội đã nói như vậy, tỷ tỷ tự nhiên sẽ không cùng muội muội so đo, nếu không tiểu Quận chúa của Tiết Vương phủ không phải sẽ bị người bên ngoài nhận định là người không rộng lượng sao?" Trên mặt Tiết U Nhiễm duy trì nụ cười nhàn nhạt, giống như chuyện gì cũng chưa từng xảy ra. Trước kia sao nàng có thể nghĩ rằng Tiết Tâm Lam chỉ là tiểu bạch thỏ, không đáng giá nhắc tới? Tiết Tâm Lam trước mắt này rõ ràng là một con rắn trong lòng đầy mưu mô chước quỷ! Về phần có phải rắn độc hay không, trong lòng Tiết U Nhiễm hiểu rõ.
"Nếu là hiểu lầm, nể mặt bản Thái tử, coi như xong đi! Tâm Lam là muội muội của U Nhiễm, U Nhiễm phải nhường Tâm Lam nhiều hơn mới phải." Tần Trạch Dật ở một bên nhìn hai tỷ muội so chiêu rốt cuộc mở miệng. Trong lòng thầm than: Tâm Lam quá nhu nhược, căn bản so ra kém U Nhiễm cường thế.
Chỉ có điều, hình như hôm nay U Nhiễm cùng ngày thường có điều khác biệt. Nàng không trang điểm lộng lẫy giống như trước đây. Một bộ tử y, cũng có một ý vị khác. Càng khó hơn chính là, nàng lại không gây sự ầm ỹ nữa? Trước kia, hành động của Tiết U Nhiễm là sắc mặt giận dữ, đuổi Tâm Lam rời đi, hôm nay lại rất khách khí. Xem ra, hắn phải một lần nữa nhận định lại vị tiểu Quận chúa của Tiết Vương phủ này rồi.
"Thái tử điện hạ, Quận chúa, Nhị tiểu thư, Vương gia mời ba người dời bước đến yến sảnh dùng bữa." Ba người đang câu được câu không nói chuyện, chợt quản gia của Tiết Vương phủ Vương Thiên xuất hiện ở trong đình.
Tiết U Nhiễm im lặng không nói, chỉ làm như không có nghe thấy. Kiếp trước, nàng ngu ngốc trực tiếp trả lời được, đứng dậy đi. Hoàn toàn quên Tần Trạch Dật không chỉ là người trong lòng nàng, mà còn là Tuyên Quốc Thái tử điện hạ. Thái tử điện hạ chưa mở miệng, một tiểu Quận chúa là nàng sao có thể vượt qua?
Tiết Tâm Lam từ nhỏ đã biết mình cùng Tiết U Nhiễm khác nhau, ở Vương phủ vẫn luôn thận trọng từ lời nói cho đến việc làm, chỉ sợ sẽ đi sai từng bước. Nhiều năm như vậy, tôn ti phân chia vẫn luôn nhớ trong lòng, tất nhiên không dám trả lời. Lúc này nghe thấy quản gia nói như vậy, theo bản năng nhìn về phía Tần Trạch Dật ở bên cạnh.
"Ừ, vậy thì đi qua đi!" Có chút ngoài ý muốn là Tiết U Nhiễm vậy mà không có cướp lời, Tần Trạch Dật gật đầu một cái.
Yến sảnh của Tiết Vương phủ từ trước đến nay đều để chiêu đãi khách quý. Thái tử điện hạ đích thân tới, Tiết Vương gia cùng Tiết Vương phi tất nhiên phải tự mình tiếp đón. Nếu đổi lại là người khác, Tiết Tâm Lam cùng Tiết U Nhiễm cũng không được ngồi vào bàn. Tiết U Nhiễm thân là Quận chúa, chưa xuất giá, không nên có mặt. Mà Tiết Tâm Lam, chính là hoàn toàn không có tư cách xuất hiện trên bàn cơm ở yến sảnh. Chỉ có điều, hôm nay người tới là Thái tử điện hạ, tự nhiên có khác biệt.
Tần Trạch Dật là Thái tử do Đương kim Hoàng hậu nương nương thân sinh. Hoàng hậu nương nương cùng Tiết Vương phi trước khi xuất giá là bạn bè tri kỷ, tình thân như tỷ muội. Sau này, một người gả vào Phủ Thái tử, người còn lại trở thành Vương phi của Tiết Vương phủ. Nhưng quan hệ của hai người vẫn gắn bó như cũ, có qua có lại.
Tiết U Nhiễm hồi nhỏ chính là một tiểu mỹ nhân. Lần đầu tiên Tần Trạch Dật nhìn thấy Tiết U Nhiễm, cũng rất thích cô nương nhỏ hơn mình năm tuổi này. U Nhiễm rất khả ái, rất hoạt bát, là một người bạn rất tốt để chơi. Sau đó, Tần Trạch Dật thường lôi kéo Thái tử phi lúc đó cũng chính là Hoàng hậu nương nương bây giờ tới Tiết Vương phủ tìm Tiết U Nhiễm chơi. Hai vị mẫu thân thậm chí còn từng nói đùa, hay là cho hai đứa định hôn.
Sau đó nữa, vì một lần trùng hợp, Tần Trạch Dật biết Tiết Tâm Lam. Từ lúc biết Tiết Tâm Lam, Tần Trạch Dật đối với Tiết Tâm Lam càng ngày càng tốt. Hắn cực kỳ đau lòng cho cô gái nhỏ xuất thân thứ xuất này. Tính tình nhu nhược như vậy sao có thể sinh tồn trong Vương phủ lớn như thế? Đặt lên bàn cân mà so sánh, địa vị của thiên chi kiêu nữ Tiết U Nhiễm ở trong lòng Tần Trạch Dật giảm sút kịch liệt, không bao giờ..... giống như trước nữa.
Mấy người ngồi xuống. Tần Trạch Dật ngồi ở chủ vị. Bàn cơm không giống với chỗ ngồi bình thường, chủ vị tôn quý nhất, tiếp theo là vị trí phía bên trái chủ vị. Hai bên trái phải vị trí của Tần Trạch Dật, Tiết Vương gia tất nhiên là ngồi bên trái Tần Trạch Dật, sau đó là Tiết Vương phi.
Tiết U Nhiễm tự động đi tới bên trái Tiết Vương phi ngồi xuống, trong lòng suy nghĩ ngồi bên cạnh mẫu phi dù sao so với ngồi bên cạnh người khác tốt hơn.
Tiết Tâm Lam ngược lại có chút do dự. Nàng muốn ngồi ở phía bên phải Thái tử ca ca, như vậy nàng có thể hầu hạ Thái tử ca ca dùng bữa, còn có thể để cho Thái tử ca ca thấy nàng hiền huệ cỡ nào. Như là có Vương phi ở đây, nàng không dám làm quá mức. Nếu như nàng đoạt nổi bật của Tiết U Nhiễm, sau này Vương phi chắc chắn sẽ không để cuộc sống của nàng trôi qua thật tốt.
"Tâm Lam, ngươi đứng đó làm gì? Ngồi xuống đi!" Hình như cảm ứng được suy nghĩ trong lòng Tiết Tâm Lam, Tiết Vương phi cười nói. Gương mặt hiền hòa, lộ ra lễ nghi nữ chủ nhân của Vương phủ.
"Con....." Ánh mắt chờ đợi của Tiết Tâm Lam nhìn về phía Tần Trạch Dật ngồi ở chủ vị, hi vọng Thái tử ca ca có thể mở miệng cứu nàng.
"Thật xin lỗi, con đến muộn. Trạch Dật, ngươi cũng đừng trách ta đấy!" Một tiếng chào hỏi từ bên ngoài yến sảnh vang lên, Tiết Vương phủ tiểu Vương gia Tiết Kỳ Văn vừa hô vừa đi vào. Tiếp theo, Tiết Kỳ Văn trực tiếp đi tới bên phải Tần Trạch Dật ngồi xuống, hoàn toàn không nhìn Tiết Tâm Lam đang đi tới.
Tiết Tâm Lam không nghĩ tới Tiết Kỳ Văn lại đột nhiên từ đâu nhảy ra, còn đoạt mất chỗ nàng đang chuẩn bị ngồi. Sửng sốt một chút, Tiết Tâm Lam đành chịu đi đến bên cạnh Tiết U Nhiễm ngồi xuống. Nếu như có thể, nàng rất muốn làm cho Tiết Kỳ Văn nhường lại vị trí kia. Nhưng là nàng biết, Tiết Kỳ Văn so với Tiết U Nhiễm lại càng không dễ chọc. Cho dù nàng lợi hại hơn nữa, cũng tuyệt đối không đấu lại vị tiểu Bá Vương của Tuyên thành này.
"Kỳ Văn, ngươi lại chạy đi đâu làm mưa làm gió vậy? Biết hôm nay ta tới, còn chạy ra ngoài?" Đối mặt với huynh đệ cùng nhau lớn lên này, Tần Trạch Dật sẽ không bày ra dáng vẻ của Thái tử.
"Xem ngươi nói gì này? Chẳng lẽ ta đi ra ngoài cũng chỉ biết làm mưa làm gió? Ta chính là đang thể nghiệm sinh hoạt của dân gian." Tiết Kỳ Văn vừa phản bác, vừa cho muội muội một ánh mắt đắc ý. U Nhiễm tiểu ngu ngốc, còn không giải quyết được con thỏ đen Tiết Tâm Lam. Khi nào có thời gian, ca ca là hắn đây nhất định phải dạy U Nhiễm thật tốt mới được.
Nhận được ánh mắt của ca ca, chóp mũi Tiết U Nhiễm đau xót, nước mắt gần như tràn mi. Nàng có một ca ca tốt như vậy, nhưng nàng đã từng chưa bao giờ biết quý trọng. Kiếp trước nàng làm quá nhiều chuyện sai lầm, tổn thương ca ca. Cuối cùng thậm chí còn tự tay đẩy huynh trưởng luôn thương yêu nàng thành người xa lạ, đến chết không qua lại.
Nhưng mà ba năm trước đây, tin tức nàng chết truyền khắp Tuyên thành cũng không thấy phụ vương cùng mẫu phi tới. Ca ca ở biên quan xa xôi lại ngoài dự liệu xuất hiện trước linh đường của nàng.
Nàng còn nhớ rõ, cái vị ca ca từng lớn giọng tuyên bố sẽ không bao giờ quan tâm nàng nữa này lại hung hăng đánh Sở Lăng Húc một trận thừa sống thiếu chết. Nàng còn nhớ rõ, cái người nam tử cao lớn vạm vỡ, mình đồng da sắt lại run rẩy vuốt ve linh cữu của nàng, nghẹn ngào khóc rống. Nàng còn nhớ rõ, cái người trung quân ái quốc, thề chết bảo vệ biên cương Tuyên quốc Đại tướng quân lại tức giận mắng chửi Tần Trạch Dật trước mặt Hoàng đế, cởi mũ từ quan ân đoạn nghĩa tuyệt.....
Đó chính là ca ca của nàng! Tuyên thành tiểu Bá Vương dù ở trước mặt người ngoài thì làm mưa làm gió, xảo trá vạn phần, nhưng ở trước mặt nàng lại vô cùng yêu thương, thẳng thắn, cương trực, ngay thẳng. Kiếp này, nàng nhất định sẽ chân thành cảm tạ trời cao ban cho nàng một ca ca tốt như vậy một lần nữa. Nàng, tuyệt đối sẽ không để ca ca thất vọng!
Trong lòng Tiết Tâm Lam tức giận bất bình, nhưng trên mặt cũng không dám có bất kỳ biểu hiện gì. Cũng không để ý đến trên bàn còn có những người khác, thỉnh thoảng lại truyền cho Thái tử ca ca của nàng một làn sóng tình ý không dứt.
Nhìn hành động của Tiết Tâm Lam, trong lòng Tiết U Nhiễm cười thầm. Kiếp trước nàng vừa vào yến sảnh liền giành chỗ ngồi ở phía bên phải bên cạnh Tần Trạch Dật trước mọi người, hoàn toàn không chú ý tới biểu hiện của Tiết Tâm Lam. Thì ra là, khi đó bọn họ cũng đã cấu kết với nhau rồi!
Chẳng qua, bây giờ không có Quận chúa điêu ngoa là nàng làm bia đỡ đạn, hình tượng nhu nhược của Tiết Tâm Lam rất là không tốt. Lúc này, Tiết Tâm Lam chính là đang bê đá đập chân mình. Chẳng lẽ nàng không chú ý tới vẻ mặt phụ vương cùng mẫu phi càng ngày càng khó coi sao? Chẳng lẽ nàng không chú ý tới ánh mắt Thái tử ca ca của nàng lóe lên không vui sao?
Tiết U Nhiễm cúi đầu, cười trộm Tiết Tâm Lam thất lễ. Lúc nàng ngẩng đầu lên, gương mặt như không có gì xảy ra. Trong lúc vô tình liếc về phía Tiết Kỳ Văn đang nhìn sang với ánh mắt nghi ngờ, Tiết U Nhiễm lặng lẽ cười nghịch ngợm một cái với ca ca. Lần nữa cúi đầu, tiếp tục uống canh trong chén.
Tiết Kỳ Văn vốn còn có chút lo lắng U Nhiễm sẽ nổi giận, đến lúc đó sẽ chỉ làm Tần Trạch Dật không vui nhiều hơn. Không ngờ tới U Nhiễm chẳng những không có nổi giận, còn thừa dịp những người khác không chú ý, cho hắn một khuôn mặt tươi cười. Lần này, nghi ngờ trong lòng Tiết Kỳ Văn càng nhiều hơn. Xảy ra chuyện gì? U Nhiễm chướng mắt Tần Trạch Dật?
Nghĩ như vậy Tiết Kỳ Văn quay đầu nhìn về phía Tần Trạch Dật, lại phát hiện Tần Trạch Dật như đang có điều suy nghĩ nhìn chằm chằm đối diện. Đối diện? Ngồi đối diện là U Nhiễm cùng Tiết Tâm Lam. Tiết Kỳ Văn dám khẳng định Tần Trạch Dật không phải nhìn Tiết Tâm Lam. Vậy chính là nói Tần Trạch Dật nhìn U Nhiễm? Chuông báo động trong lòng Tiết Kỳ Văn vang lên, trong này chắc chắn có kỳ quái.
Bữa cơm này Tần Trạch Dật ăn trong tức giận. Tâm Lam xảy ra chuyện gì? Hắn có thể hiểu rằng Tâm Lam muốn cùng hắn ngồi chung một chỗ. Nhưng làm sao Tâm Lam có thể không nhìn tình huống như vậy? Ngay từ đầu tự chủ trương bị Kỳ Văn cắt đứt thì cũng thôi đi, lại dám ở trước mặt mọi người thỉnh thoảng lại nhìn hắn.
Từ nhỏ chán ghét nhất là nữ nhân không rụt rè, Tần Trạch Dật đang muốn cảnh cáo Tiết Tâm Lam một cái, lại ngoài ý muốn thấy được khuôn mặt tươi cười nghịch ngợm của Tiết U Nhiễm. Hắn biết khuôn mặt tươi cười đó không phải là cho hắn, mà cho Kỳ Văn bên cạnh. Mấy năm nay, Tiết U Nhiễm ngày càng điêu ngoa. Cũng không biết tự tin ở đâu ra, tự nhận nàng nhất định sẽ lên làm Thái tử phi của hắn. Tần Trạch Dật chán ghét người khác tính toán hắn, càng chán ghét người khác an bài cuộc đời hắn. Vì vậy Tiết U Nhiễm trực tiếp bị hắn đá ra khỏi danh sách ứng cử viên của chức Thái tử phi.
Nhưng hôm nay Tiết U Nhiễm lại cùng quá khứ khác biệt quá lớn. Hắn vốn nghĩ rằng chỉ là do Tiết U Nhiễm cố ý làm vậy, muốn nhờ vào đó gây được sự chú ý của hắn. Nhưng là bây giờ xem ra, hình như không phải. Tiết U Nhiễm giả làm tiểu thư khuê các nửa ngày rốt cuộc không thể giả vờ nữa, lộ ra một nụ cười chân thật. Thế nhưng nụ cười chân thật này lại không dành cho Tần Trạch Dật hắn? Tần Trạch Dật như có điều suy nghĩ nhìn chằm chằm Tiết U Nhiễm đang cúi đầu, trên mặt lộ ra một nụ cười ý vị sâu sa.
Thấy cái nụ cười ý vị sâu xa này, Tiết Kỳ Văn càng thêm cảm giác chuyện có cái gì đó không đúng. Không được, đợi chút nữa hắn phải đi hỏi U Nhiễm rốt cuộc là xảy ra chuyện gì mới được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


