"Vâng!" Hôm nay thanh âm của Quận chúa mang theo một chút uy nghiêm, dường như cùng trước kia khác nhau. Đứng ở ngoài cửa Tư Nguyệt có chút cảm thán, nhưng cũng không suy nghĩ nhiều. Thân là thiếp thân tỳ nữ của Quận chúa, có một số việc nghe được nhưng không thể nói được. Nghĩ như vậy, Tư Nguyệt nhẹ nhàng đẩy của ra, đi vào.
Một lần nữa nhìn thấy Tư Nguyệt, trong lòng Tiết U Nhiễm rất phức tạp. Tư Nguyệt lớn hơn nàng hai tuổi, vẫn luôn hầu hạ bên nàng nàng từ khi nàng bảy tuổi. Năm mười bảy tuổi nàng gả vào Sở gia, Tư Nguyệt làm nha hoàn hồi môn cũng theo nàng cùng đi. Nhưng mà, cái người làm chủ tử là nàng này lại quá mức tùy hứng, chưa bao giờ nghĩ rằng đủ loại hành vi của nàng ở Sở gia sẽ mang đến cho Tư Nguyệt bao nhiêu phiền toái. Năm năm kia, Tư Nguyệt hẳn là rất khổ đi! Khắp nơi bị người Sở gia chèn ép, khắp nơi bị người Sở gia làm khó dễ....
Thế nhưng, điều màTiết U Nhiễm không nghĩ tới chính là hành động của Tư Nguyệt trong ba năm sau khi nàng chết. Ba năm trôi qua, hồn phách của Tiết U Nhiễm vẫn phiêu đãng ở các góc của Sở gia. Nàng tận mắt nhìn thấy Tư Nguyệt vì nàng chết mà đau lòng không dứt, xoay xở khắp nơi điều tra nguyên nhân cái chết của nàng.
Tư Nguyệt là người duy nhất trên đời này kiên trì tin rằng cái chết chìm của nàng không phải là ngoài ý muốn, nhưng cũng là người duy nhất không có năng lực giúp nàng tra rõ nguyên nhân cái chết. Tư Nguyệt ẩn núp ở Sở gia ba năm, thận trọng quan sát mọi người của Sở gia, nhưng vẫn không thu hoạch được gì. Đối với tỳ nữ thiếp thân trung thành và tận tâm này của nàng, trong lòng Tiết U Nhiễm tràn đầy cảm kích cùng đau lòng. Cảm kích Tư Nguyệt ba năm này luôn tưởng nhớ tới người chủ tử này là nàng, đau lòng Tư Nguyệt ba năm này vì người chủ tử này là nàng chịu khổ....
"Quận chúa, hôm nay ngài muốn mặc y phục như thế nào? Bộ màu tím hay là bộ màu lam? Không phải là hôm nay Quận chúa muốn đi gặp Thái tử điện hạ sao? Tư Nguyệt cảm thấy váy màu lam này không tệ, chắc chắn sẽ lưu lại một ấn tượng hoàn mỹ cho Thái tử." Tư Nguyệt cầm hai bộ y phục đứng ở trước mặt Tiết U Nhiễm, cười đề nghị.
"Ừ, màu lam không tệ." Không nghĩ đến những chuyện không vui kia nữa, Tiết U Nhiễm nương theo lời của Tư Nguyệt nói. Tỳ nữ thiếp thân bên người của nàng tuyệt đối không thể chỉ biết khúm núm, nhất định phải có chủ ý riêng của mình. Như vậy mới có thể xứng với thân phận của Tiết U Nhiễm nàng. Mà điểm này, Tư Nguyệt vẫn làm rất tốt.
"Quận chúa cũng cảm thấy như vậy sao ạ? Vậy thì mặc váy màu lam này nhé?" Nghe thấy Tiết U Nhiễm đồng tình, trong mắt Tư Nguyệt lóe lên một tia vui mừng. Quận chúa vẫn luôn yêu cầu rất cao, không nghĩ tới hôm nay lại đồng ý với đề nghị của nàng, thật là khó có được!
"Không, mặc cái màu tím đi!" Tiết U Nhiễm lắc đầu, vẻ mặt kiên định. Thái tử? Người kia đã sớm không đáng để nàng phải tỉ mỉ trang điểm, ăn mặc vì hắn....
"Cái màu tím này ạ? Không phải Quận chúa cũng cảm thấy bộ màu lam này không tệ sao?" Tư Nguyệt còn đang khấp khởi vui mừng vì hôm nay được Quận chúa khẳng định liền lập tức kêu lên. Ngay sau đó ý thức được hành vi vượt mức của mình lúc này, vẻ mặt của Tư Nguyệt có chút kinh hoảng, vội vàng chuẩn bị quỳ xuống nhận sai.
"Đứng ngay ngắn! Cầm cho tốt ý phục!" Tiết U Nhiễm nhẹ giọng quát lớn.
"Vâng!" Bị Tiết U Nhiễm dọa cho sợ không dám lộn xộn, Tư Nguyệt đang chuẩn bị quỳ xuống lập tức đứng thẳng.
"Bộ màu lam này quả thật không tệ, nhưng hôm nay, ta muốn mặc cái màu tím này." Tiết U Nhiễm tự đi xuống giường, đi tới cầm lấy y phục màu tím trên tay Tư Nguyệt.
"Quận chúa, Tư Nguyệt hầu hạ ngài thay quần áo." Không ngờTiết U Nhiễm lại tự mình lấy y phục, Tư Nguyệt vội vàng đặt y phục màu lam đang cầm xuống, vội vàng nói.
Tiết U Nhiễm không cự tuyệt, đưa y phục màu tím cho Tư Nguyệt, tùy ý nàng mặc y phục cho mình. Nàng nhớ ra rồi, năm này là Tuyên Nguyên năm thứ mười, nàng mới vừa tròn mười sáu, chưa hứa hôn.
Mấy ngày trước đây, nàng biết được hôm nay Thái tử điện hạ sẽ đến Tiết Vương phủ. Nghĩ rằng rốt cuộc cũng có thể nhìn thấy Thái tử ca ca mà nàng ái mộ từ nhỏ, đối với trang phục ngày hôm nay, tất nhiên nàng phải hết sức thận trọng. Khi đó, Tư Nguyệt cũng cầm hai bộ màu tím và màu lam để cho nàng lựa chọn, chỉ có điều nàng lại không chọn bộ nào trong hai cái trên cả.
Nàng còn nhớ rõ khi nàng mặc cung trang màu hồng mà Mẫu phi đặc biệt làm cho nàng xuất hiện trước mặt Thái tử ca ca, vẻ mặt của Thái tử ca ca vẫn rất bình thản. Vui mừng háo hức của nàng khi đứng ở trước mặt Thái tử ca ca dù nồng nhiệt,cháy bỏng nhường nào cũng đều hóa thành bọt nước. Cho dù ăn mặc rực rỡ, nàng vẫn không đổi lại được một cái liếc mắt của Thái tử ca ca.
Nếu tâm của quân không vì ta mà dừng lại, ta cần gì phải vì người mà tốn nhiều tâm tư? Đã sớm chết tâm với Đương kim Thái tử điện hạ, Tiết U Nhiễm tuyệt đối sẽ không lưu luyến phần tình cảm một chút cũng không thuộc về nàng. Lần này, mục tiêu của nàng rất rõ ràng, chỉ vì một người kia mà thôi!
"Quận chúa, ngài thật sự muốn mặc bộ này đi gặp Thái tử điện hạ sao? Mặc dù ngài mặc bộ này nhìn cũng rất đẹp, nhưng mà....." Từ Nguyệt cân nhắc dùng từ, cẩn thận mở miệng khuyên nhủ. Quận chúa của nàng từ nhỏ đã lập lời thề gả cho Thái tử điện hạ, tại sao lúc này lại quyết định như vậy?
"Tư Nguyệt, mặc xấu xí, nói không chừng còn có thể đạt được hiệu quả không nghĩ tới đấy!" Biết Tư Nguyệt là thật tâm muốn tốt cho mình, Tiết U Nhiễm nổi lên ý muốn đùa giỡn với Tư Nguyệt.
"Thì ra là Quận chúa muốn hướng tới đạo lý đảo ngược này a? Cao siêu, thật sự cao siêu quá!" Bừng tỉnh đại ngộ, Tư Nguyệt đối với Quận chúa nhà mình bội phục từ đầu đến chân, cao hứng hô lên. Hôm nay, Quận chúa nhất định sẽ làm cho Thái tử điện hạ phải nhìn với cặp mắt khác xưa.
Vô tình đùa giỡn không ngờ lại khiến Tư Nguyệt cao hứng như vậy, Tiết U Nhiễm cười nhạt không nói. Đã bao lâu rồi không nhìn thấy Tư Nguyệt nở nụ cười sáng lạn như thế? Dường như là bắt đầu từ khi nàng đồng ý với kẻ kia gả vào Sở gia đi? Trong lòng Tiết U Nhiễm âm ỷ đau. Lần này, Tiết U Nhiễm nàng tuyệt đối sẽ không đi vào vết xe đổ!
Chỉ hơi điểm một chút đồ trang sức trang nhã, Tiết U Nhiễm mang theo Tư Nguyệt xuyên qua dãy hành lang xa lạ lại quen thuộc ở Tiết Vương phủ, chỉ chốc lát đã đến sau vườn hoa. Khi Tiết U Nhiễm đến, trong đình đã có một đôi thần tiên quyến lữ nồng tình mật ý đang ngồi. Tiết U Nhiễm rất nghi ngờ tại sao kiếp trước nàng lại ngu như vậy, hai người trước mắt này tình chàng ý thiếp rõ như ban ngày mà nàng lại không nhận ra. Là do nàng thờ ơ, chưa bao giờ nhìn rõ? Có lẽ khi đó nàng thật sự là bị quỷ mê tâm hồn, mới có thể nhìn mà không thấy đi!
"U Nhiễm tới? Lại đây ngồi." Tuyên Quốc đương kim Thái tử điện hạ Tần Trạch Dật cười đối với Tiết U Nhiễm vẫy tay.
Người này vẫn còn dối trá giống y như trong quá khứ vậy! Rõ ràng là trong lòng vô cùng chán ghét nàng, nhưng ngoài mặt vẫn lấy lễ đối đãi. Chính vì nụ cười nhiệt tình giả dối này kiếp trước đã mê hoặc nàng, khiến cho nàng giống như ma nhập vì hắn mà làm tất cả. Cho dù biết cũng chỉ như thiêu thân lao đầu vào ánh lửa, khi đó, nàng cũng không hề nghi ngại. Bỏ qua oán hận lần nữa nổi lên trong lòng, Tiết U Nhiễm ung dung thản nhiên hành lễ với Tần Trạch Dật một cái đúng tiêu chuẩn, mặt bình tĩnh tiêu sái đi qua. Ba năm, nên quên liền quên đi!
"Tỷ tỷ, sao hôm nay tỷ tỷ đến muộn vậy? Thật ngại quá, vị trí này muội muội đã ngồi rồi, làm phiền tỷ tỷ ngồi phía bên cạnh Thái tử ca ca đi!" Nhìn Tiết U Nhiễm chậm rãi mà đến, Tiết Tâm Lam cười duyên nói. Vương phi của Tiết Vương phủ chỉ có một nữ nhi, tất nhiên Tiết Vương phủ cũng chỉ có một Quận chúa. Thứ xuất như nàng chỉ có thể nhún nhường cầu yên. Nhưng mà, dù không có cách nào lựa chọn xuất thân, không có nghĩa là không có cách nào lựa chọn cuộc sống. Vị trí Thái tử phi này, chỉ có thể là Tiết Tâm Lam nàng! Ai cũng không được giành! Nhất là vị tiểu Quận chúa trước mắt này, tỷ tỷ cùng cha khác mẹ của nàng, Tiết U Nhiễm!
Tiết U Nhiễm cái gì cũng không nói, chỉ đi tới ngồi xuống bên trái Tiết Tâm Lam . Tuyên Quốc lấy tả vi tôn*, nàng đường đường là tiểu Quận chúa của Tiết Vương phủ, sao có thể mặc cho một muội muội thứ xuất bò lên đầu của mình? Tần Trạch Dật nam nhân này đã sớm bị nàng trục xuất ra khỏi trái tim, lúc này sao nàng lại có thể vì hắn mà uất ức chính mình?
(*) Lấy tả vi tôn: Lấy phía bên trái là vị trí tôn quý.
Thấy Tiết U Nhiễm chẳng những làm như không thấy mình , càng thêm giả vờ không nghe thấy lời của mình, oán hận tích lũy từ lâu trong lòng Tiết Tâm Lam ầm ĩ muốn thoát ra. Miễn cưỡng đè xuống những bất mãn sắp bộc phát, Tiết Tâm Lam mặt mày ủy khuất mở miệng nói: "Tỷ tỷ, vì sao tỷ tỷ lại không để ý đến Tâm Lam? Là Tâm Lam làm gì không tốt, khiến tỷ tỷ tức giận sao? Tỷ tỷ cứ việc dạy dỗ Tâm Lam là được rồi, ngàn vạn lần đừng không để ý tới Tâm Lam!"
Nghe lời nói mang theo nghẹn ngào tủi thân của Tiết Tâm Lam, lại nhìn một chút vẻ mặt đau lòng không vui bên kia của Tần Trạch Dật, Tiết U Nhiễm cười một tiếng, thản nhiên nói: "Muội muội đa tâm. Tỷ tỷ chỉ là cảm thấy hai tỷ muội chúng ta thật vất vả mới có cơ hội ngồi chung một chỗ, làm tỷ tỷ tất nhiên phải ngồi bên cạnh muội muội. Như vậy mới dễ dàng cho hai tỷ muội chúng ta nói việc nhà, tâm sự một chút có phải không? Chẳng lẽ muội muội không muốn ngồi bên cạnh tỷ tỷ? Vậy tỷ tỷ rời đi."
Tiết U Nhiễm vừa nói vừa đứng dậy rời đi. Tiết U Nhiễm, kiếp trước sao ngươi lại ngây thơ nghĩ rằng nam nhân này thích ngươi được? Vẻ đau lòng tràn đầy trên khuôn mặt của hắn kia chính là bởi vì người yêu của hắn bị ủy khuất, còn không vui kia chính là bởi vì ngươi nữ nhân xấu xa này khi dễ người trong trái tim của hắn.
"Đừng! Tỷ tỷ, là muội không đúng, đã hiểu nhầm tỷ tỷ. Tỷ tỷ luôn rộng lượng, ngàn vạn lần đừng so đo với muội muội." Tiết Tâm Lam vươn tay, kéo Tiết U Nhiễm đã đứng dậy. Không nghĩ rằng hôm nay Tiết U Nhiễm chẳng những không nổi giận, ngược lại còn đường đường chính chính nói ra. Nếu như lúc này thật sự để Tiết U Nhiễm rời đi, Thái tử ca ca sẽ nghĩ rằng nàng không đúng, đuổi tỷ muội quan tâm mình Tiết U Nhiễm đi mất.
Đúng, nàng Tiết Tâm Lam chỉ là một thứ nữ nho nhỏ của Tiết Vương phủ. Bình thường nàng tất nhiên là không có tư cách cùng tiểu Quận chúa cao cao tại thượng của Tiết Vương phủ ngồi chung một chỗ. Chỉ có điều đây cũng chỉ là trước kia, sau này tuyệt đối sẽ không vĩnh viễn là như vậy. Tiết Tâm Lam lặng yên nhớ lại những đối xử bất công nàng nhận được ở Tiết Vương phủ trong mười năm qua, trong lòng âm thầm thề nàng nhất định phải ngồi lên vị trí Thái tử phi. Tiết U Nhiễm, ngươi chờ cho ta! Đến lúc đó ta nhất định sẽ làm cho ngươi hối hận vì ngày hôm nay đã coi thường ta!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


