Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ta Dùng Giao Diện Nhân Vật Ngụy Trang Thần Côn Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

Đây là lần đầu tiên Tần Thanh ngồi xe cảnh sát, là một trải nghiệm mới lạ. Chỉ tiếc ghế ngồi hơi cứng. Người cầm lái chính là cậu đầu đinh khi nãy, còn Lâm Phong ngồi ghế phụ, vừa húp mì sùm sụp vừa gõ thìa vào thành bát.

Tần Thanh ngồi ở ghế sau, cô lặng lẽ mở cửa sổ xe để thoáng mùi.

Lâm Phong miệng ngậm đầy mì, lúng búng phàn nàn: "Mì quán này không được, không bằng quán bên cạnh đội. Thịt có mấy miếng..." Anh ta nhìn Tần Thanh qua gương chiếu hậu, "Ê, cô tên Tần gì đó..."

"Tần Thanh."

“Ồ, cô Tần, nhìn trẻ thế, còn đang đi học à?"

Tần Thanh khẽ đáp: “Vừa mới tốt nghiệp.”

“Khả năng quan sát cũng không tệ. Làm nghề gì?”

Một câu liền chạm ngay nỗi đau của cô, Tần Thanh cúi đầu, ngón tay xoắn lại: “Thất nghiệp… vẫn chưa tìm được việc.”

“Ừ, sinh viên bây giờ tìm việc đúng là khó khăn. Tôi thấy nhiều người để tìm việc đều đi thi cao học."

Lời vừa dứt, tim Tần Thanh như bị bắn thêm một mũi tên. “Tôi… vừa tốt nghiệp thạc sĩ.”

Lâm Phong nghẹn họng: “…”

Anh chàng đầu đinh không nhịn được cười phá lên, Tần Thanh oán trách liếc nhìn họ một cái.

Lâm Phong gãi mái tóc bóng dầu của mình, đổi chủ đề: "Gã hôm nay, làm sao cô nhận ra được, sao cô biết hắn là tội phạm bị truy nã."

Tần Thanh biết câu hỏi này là bắt buộc, đã sớm chuẩn bị câu trả lời.

"Trên mạng nói hỗ trợ cảnh sát bắt tội phạm truy nã, cung cấp manh mối hiệu quả, mỗi người mười vạn, tình tiết phạm tội nghiêm trọng, mỗi người năm mươi vạn. Tôi đã xem qua một số thông báo của cảnh sát, trí nhớ tốt, tên của người này cũng khá đặc biệt, nên chú ý hơn một chút. Không ngờ hôm nay lại gặp thật. Chắc đây là lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó thoát.”

Lâm Phong liếc cô, giọng điềm nhiên: "Nói trước nhé, đối với quần chúng có công tố giác chúng tôi chắc chắn sẽ giúp xin tiền thưởng, nhưng chắc chắn không nhiều như cô nói đâu, duyệt được mấy nghìn tệ là tốt lắm rồi."

Mắt Tần Thanh sáng lên: "Thật sự có tiền thưởng à?" Cô biết tiền trong hệ thống nhà nước rất khó lấy, ban đầu cũng không hy vọng gì. Tưởng rằng chỉ có thể làm một người dân nhiệt tình thôi.

Hôm nay có thể dũng cảm như vậy, một là rủi ro có thể kiểm soát, hai là đoạn đường này bố mẹ cô cũng thường xuyên qua lại, có một kẻ ngoài vòng pháp luật lẩn trốn ở đây thì nguy cơ tiềm ẩn quá cao, cô chắc chắn mỗi ngày đều sống trong lo sợ.

Tần Thanh nhoài người về phía trước, lại gần lưng ghế, hỏi: "Tên Quy Trình này phạm tội gì vậy? Có thể nói cho tôi biết không?"

Lâm Phong dùng đầu đũa gạt tóc rũ xuống trán, nói bằng giọng không cảm xúc: "Hiếp dâm, giết người, gây án liên hoàn, trên người có ít nhất năm mạng người. Đã bỏ trốn bảy năm."

Đúng lúc này, điện thoại trong xe vang lên. Lâm Phong hờ hững bấm nhận, giọng thiếu kiên nhẫn: "Nói nói nói."

"Đội trưởng Lâm, kết quả đối chiếu vân tay đã có. Xác nhận đối tượng bắt giữ là tội phạm truy nã đang bỏ trốn Quy Trình."

Lâm Phong cười hê hê hai tiếng: "Thằng khốn... thông báo cho khu vực nơi xảy ra vụ án qua đây áp giải người. Chỗ tôi bận như chó, còn phải giúp người khác bắt tội phạm bỏ trốn."

Miệng thì chửi bới, nhưng có thể thấy rõ tâm trạng anh ta không tệ. Anh ta vò vò mái tóc hai cái, càng vò mái đầu bết dầu lại càng bóng nhờn hơn.

Tần Thanh lặng lẽ cúi đầu.

Ngay lúc nãy, khoảnh khắc Lâm Phong nhận điện thoại xác nhận tội phạm đã bị bắt. Bên tai Tần Thanh vang lên âm thanh thông báo mà người khác không nghe thấy.

[Trực tiếp hỗ trợ bắt giữ tội phạm trong vụ án lớn, tăng 32 điểm kinh nghiệm, kích hoạt hệ thống thống kê điểm kinh nghiệm.]

[Tổng điểm kinh nghiệm cấp 1 (32/10), thăng lên cấp 2. Phần thưởng: 2 điểm năng lượng, mở khóa cửa hàng đổi năng lượng.]

[Tổng điểm kinh nghiệm cấp 2 (22/20), thăng lên cấp 3. Phần thưởng: 5 điểm năng lượng, đồ giám*1.]

[Phần thưởng đặc biệt: Thăng liên tiếp hai cấp, mở khóa hệ thống nhật ký.]

[Năng lượng: 7][Cửa hàng]

Trong xe còn có người khác, Tần Thanh không dám nhìn chằm chằm vào màn hình ánh sáng quá lâu. Ngồi ngẩn ngơ, mắt dán vào một điểm trong không trung cũng đã thấy quá kỳ lạ rồi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc