Cúp điện thoại, Tần Thanh không vội rời đi. Cô tìm một bệ đá bên đường, giả vờ thư giãn nghỉ chân. Cô không nhìn về phía Quy Trình nữa, chỉ thỉnh thoảng liếc mắt qua, xác nhận hắn vẫn ở vị trí cũ chưa rời đi.
Toàn thân căng như dây đàn, điện thoại cầm trên tay nhưng dù mở trang nào cũng không đọc được chữ nào.
"Em gái, em vứt rác à." Một giọng nói không mấy khó chịu vang lên bên tai như sấm giữa trời quang, khiến Tần Thanh đang căng thẳng tột độ giật nảy mình.
Người vừa cất tiếng là một cô lao công, tay chống chiếc chổi tre.
Lúc này Tần Thanh mới nhận ra,tờ giấy ăn vốn đang cầm trong tay đã bị cô vô thức vò nát, rơi vãi đầy mảnh vụn bên cạnh bệ đá.
Cô vội vàng nói xin lỗi, rồi nhanh chóng ngồi xuống gom vụn giấy lại bỏ vào cái hót rác mà cô lao công đang cầm.
...
Đội cảnh sát Vũ Ninh.
Nhân viên trực ban báo cáo thông tin nhận được cho đội trưởng đội cảnh sát Lâm Phong.
"Đội trưởng Lâm, nhận được tin báo của người dân, một tội phạm truy nã cấp A đang lẩn trốn đã xuất hiện trong khu vực của chúng ta, chi tiết đã gửi cho anh."
Lâm Phong đang gác chân lên bàn làm việc ngủ say sưa, đột nhiên bị đánh thức suýt nữa ngã nhào. Anh loạng choạng giữ thăng bằng, đưa tay vuốt mái tóc bết dầu, rồi bò tới máy tính trong tư thế chẳng lấy gì làm đoan chính, lướt mắt đọc.
"Hờ, thằng nhóc này chạy cũng xa phết, cách vòng nửa Trung Quốc mới mò tới chỗ mình.” Anh lẩm bẩm, tay nhanh thoăn thoắt duyệt thông tin. “Mô tả kỹ càng thật, người báo án là người trong ngành à?"
Nhân viên trực ban đứng bên cạnh vờ không thấy trạng thái đầu xù tóc rối ấy, nhỏ giọng: “Không rõ, nhưng người báo có để lại số liên lạc.”
Nói thì chậm, nhưng thực ra từ lúc nhân viên trực ban vào văn phòng đội trưởng đến giờ chưa đầy nửa phút.
Lâm Phong lao ra khỏi văn phòng, hét lên với đám cấp dưới đang chờ lệnh: "Tổ B đi theo tôi."
Một anh chàng đầu đinh nói: "Sư phụ, hay là để em với Tiểu Trương đi xem thử, tối qua anh có ngủ đâu. Mấy vụ báo án kiểu này đa phần là nhận nhầm người thôi, tội phạm truy nã đâu dễ xuất hiện trước mặt người khác như vậy."
Lâm Phong cười lạnh, ném chùm chìa khóa trong tay cho anh chàng đầu đinh: "Nhanh lên, nếu thật sự có tội phạm lọt lưới ngay trước mắt chúng ta, tiền thưởng nửa năm tới của cả đội đừng hòng có. Đi theo!"
Đi ngang qua bàn làm việc của ai đó, thấy có nửa cái bánh mì ăn dở, anh ta tiện tay vơ luôn. Vừa chạy vừa nhét vào miệng: "Báo cho tổ kỹ thuật lấy hình ảnh camera giám sát ở đoạn đường đó cho tôi, tôi sẽ xem trên xe."
"Đội trưởng Lâm, đoạn đường đó không có camera."
"Chậc? Vậy thì đội chúng ta chuẩn bị lập công đi."
...
Quay lại với Tần Thanh, mỗi giây trôi qua như một năm. Sáu phút ngắn ngủi mà dài như một thế kỷ.
Cô nhìn thấy Quy Trình đang đối đầu, xô xát với mấy người khác. Cảnh sát đã đến! Nhưng cô còn không kịp nhận ra họ tràn tới từ hướng nào.
Cô căng thẳng dõi về phía đó.
Quy Trình vốn chẳng thể là đối thủ của những cảnh sát được huấn luyện bài bản. Trong khoảnh khắc nguy cấp, hắn vùng vẫy như một con thú bị dồn vào đường cùng, liều lĩnh kéo người đi đường làm con tin, nhưng lại bị một cảnh sát đã ém sẵn phía sau phối hợp cùng đồng đội khống chế ngay lập tức.
Nhìn thấy Quy Trình bị khóa chặt tay trong còng số 8, Tần Thanh mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.
Cô chuẩn bị rời đi thì điện thoại bất ngờ đổ chuông.
Vừa nhấc máy lên, đầu dây bên kia đã ngắt ngang. Đúng lúc ấy, cô phát hiện một người đàn ông tóc xoăn, trán bóng dầu, đang đút điện thoại vào túi rồi tiến thẳng về phía mình.
- Giới tính: Nam
- Tuổi: 28
- Sức khỏe: 72
- Tâm trạng: 65
- Trí tuệ: 65
- Thể lực: 69
- Sức hút: 45
- May mắn: 58
- Tội ác: 25
- Công đức: 68
Chỉ số của vị cảnh sát này đều vượt trội so với người bình thường, đặc biệt là chỉ số công đức. Người qua lại trên phố hầu như không vượt quá 45, còn vị cảnh sát này lại cao hơn người thường tới 50 - 60%.
“Đội cảnh sát Vũ Ninh, Lâm Phong. Cô là người báo án?”
“Chào anh, cảnh sát Lâm. Đúng, tôi là người báo.”
Anh cảnh sát này ăn vận luộm thuộm, hoàn toàn khác hình dung về bộ đồng phục thẳng thớm trong đầu cô. Trong lòng Tần Thanh không khỏi thoáng chút thất vọng.
“Được, là cô thì được rồi. Theo xe về đội lấy lời khai.”
“Hả, còn phải lấy lời khai nữa sao?”
“Đừng lo, chỉ là thủ tục, để chúng tôi còn viết báo cáo.” Cảnh sát Lâm tỏ ra không muốn dài dòng, nói xong liền lướt qua cô, bước vào quán mì phía sau, “Chủ quán, cho một bát mì bò, nhiều ớt!”
Hóa ra đồng chí cảnh sát cũng ăn cơm à?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















