Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ta Dùng Giao Diện Nhân Vật Ngụy Trang Thần Côn Chương 11

Cài Đặt

Chương 11

Phúc Tử thong thả gọi nhân viên phục vụ – chính là cái cậu bồi bàn vừa âm thầm chê bai khách khứa toàn kẻ sộp – bảo anh ta đưa Tần Thanh ra ngoài, còn căn dặn phải tiễn hẳn lên xe mới được.

Tần Thanh quả quyết, lỗi không phải do cô - chắc chắn là do địa điểm!

Nếu quán bar vẫn không phù hợp, vậy cô phải tìm một nơi thích hợp hơn.

Ý tưởng lóe lên rất nhanh: Ga tàu hỏa.

Nơi này dường như tổng hợp được cả ưu điểm của hai chỗ trước.

Ngày hôm sau, Tần Thanh xốc lại tinh thần, lại lên đường.

Rút kinh nghiệm từ việc ngồi chờ ở góc phố hôm qua, Tần Thanh không định ngồi chờ thời, mà chủ động xuất kích.

Trong nhà ga đông nghẹt người, cô vừa đi tuần tra vừa đảo mắt khắp nơi. Biết đâu trong phạm vi năm mươi mét lại có tên tội phạm nào với chỉ số tội ác vượt ngưỡng sáu mươi, hệ thống sẽ trực tiếp báo động, còn hơn là cứ căng mắt đọc dữ liệu đến nỗi hoa cả mắt.

Một ngày không gặp, thì hai ngày, ba ngày... Kiên trì chính là thắng lợi. Biết đâu, chỉ cần mở hàng một vụ thôi đã đủ “nuôi thân” nửa năm.

Nhưng xã hội yên bình, trật tự ổn định, tội phạm chẳng thấy đâu, đổi lại cô lại liên tục phát hiện ra đủ loại người khác.

Trong số đó, có một người khiến cô mỗi lần đi ngang đều phải ngoái lại nhìn.

Đó là một người đàn ông chừng hai mươi chín tuổi. Anh ta ngồi dựa dưới cây cột gần cửa soát vé, bên cạnh là chiếc túi nhỏ. Trong tay cầm cốc nước, thỉnh thoảng nhấp một ngụm.

Ánh mắt anh ta đờ đẫn, chỉ lặng lẽ dõi theo từng đợt người qua cửa, song bản thân lại chẳng có động tĩnh gì.

Tần Thanh biết, anh ta đang do dự. Hoặc đúng hơn, đang mông lung giữa ngã ba đường.

Lý do khiến cô để tâm là, khi lướt qua dữ liệu cơ bản, cô thấy mục kỹ năng và thiên phú của anh ta phong phú bất thường. Trong khi hơn 90% những người khác đều trống trơn.

[Thiên phú]

- Thiên phú 1: Đồng cảm cảm xúc 85.

- Thiên phú 2: Kiểm soát cơ thể 83.

- Thiên phú 3: Kiểm soát giọng nói 79.

[Kỹ năng]

- Kỹ năng 1: Diễn xuất 80.

- Kỹ năng 2: Giọng nói 75.

- Kỹ năng 3: Sáng tác 73.

Một thiên tài trời phú, mẫu người điển hình mà ngành giải trí luôn khao khát.

Thế nhưng, nghịch cảnh thực tại lại trớ trêu: Ngoài tấm vé tàu, trên người anh ta chỉ còn vỏn vẹn 5 tệ, đến một cái bánh mì cũng không mua nổi.

Anh ta đang giằng co giữa việc lên tàu về quê, hay ở lại đây tiếp tục theo đuổi giấc mơ xa vời, không thấy tương lai, bữa đói bữa no.

Tần Thanh đi vài vòng, lúc quay lại, anh ta vẫn ngồi ở đó, chỉ là thay đổi tư thế khác mà thôi.

Đến hơn ba giờ chiều, vẫn chẳng thấy bóng dáng tội phạm nào, ngược lại chính cô đói đến mức bụng lép kẹp.

Cô ra ngoài quầy bán cơm hộp, đi một vòng, không có một ông chủ nào có kỹ năng nấu nướng. Đành phải chọn phương án B, tìm một quầy của ông chủ sạch sẽ, có yêu cầu về vệ sinh an toàn thực phẩm để đặt cơm.

Hai mươi tệ một suất, cô mua hai suất.

Mang về, dưới cây cột ở cửa soát vé 2A, người đàn ông đó vẫn ở đó.

Cô tiến lại gần: “Anh bạn, ăn cơm chưa? Tôi mua thừa một suất, cho anh luôn.”

Hà Hứa ngửi thấy mùi cơm thơm ngay sát mũi.

Anh đã nhịn đói từ hôm qua, đến nay gần hai ngày chưa được gì vào bụng, chỉ dựa vào nước để cầm cự.

Anh vẫn cắn răng chịu đựng, chịu đựng đến khi cơ thể không thể gắng thêm được nữa.

Theo bản năng sinh tồn, sớm muộn gì đôi chân này cũng sẽ buộc anh bước lên chuyến tàu về nhà.

Nhưng… dù đã đến bước đường này, trong lòng Hà Hứa vẫn tràn đầy không cam tâm.

Anh không muốn rời đi.

Từ nhỏ, Hà Hứa đã mê mẩn sân khấu, chẳng sợ người khác chê cười, là “cây hài” được cả làng công nhận. Ông nội biết hát kịch, từ bé anh đã theo ông học hát. Sau này thi đỗ vào học viện hí kịch, tốt nghiệp rồi lại thuận lợi vào làm tại trung tâm nghệ thuật ca kịch.

Nhưng thời buổi này, còn mấy ai chịu ngồi yên mà nghe kịch. Công việc nghe tưởng ổn định, nhưng thực chất lương lại chẳng đủ sống. Về sau, doanh nghiệp nhà nước cải cách, trung tâm nghệ thuật phải tự gánh lỗ, Hà Hứa cũng không ngoài dự đoán - thất nghiệp.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc