Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ta Dùng Giao Diện Nhân Vật Ngụy Trang Thần Côn Chương 10

Cài Đặt

Chương 10

Hai người trước mặt này vốn không phải người tốt lành gì, chuyên "nhặt gái" trong quán bar.

Cô muốn nhắc nhở, nhưng không có bằng chứng. Liệu một người vừa gặp, đang vui vẻ như Phúc Tử có tin không?

Lần này, Tần Thanh thực sự cảm nhận cái sự bất lực kiểu “trí thức vô dụng”. Biết nhiều cũng chẳng thay đổi được gì, không thể lao vào đấm cho bọn họ một trận.

Cô chỉ có thể căng mắt theo dõi.

Rồi chuyện xảy ra: Một gã rủ Phúc Tử chơi trò đánh lạc hướng, gã kia kín đáo bỏ thứ gì đó vào ly rượu của chị.

Tần Thanh bật dậy trong tưởng tượng – nhưng rốt cuộc cũng thật sự ra tay, bắt gọn bàn tay vừa chạm vào miệng ly.

Cô lớn tiếng quát: "Anh làm gì vậy?"

Người đàn ông đó thoáng chút hoảng hốt, rồi nói đùa một cách không tự nhiên: "Em gái xinh đẹp, em khỏe thật đấy, chỉ là thêm chút kẹo bạc hà thôi mà, rượu như vậy uống vào sẽ có hương vị phong phú hơn đó."

Người đàn ông còn lại thấy chuyện bại lộ, cũng hùa theo: "Không sao đâu, bọn anh thường uống như vậy mà. Nếu em gái không thích, thì bọn anh không thêm nữa là được." Nói rồi anh ta định đổ ly rượu đó đi.

Tần Thanh sao có thể để chuyện như vậy xảy ra, cô lớn tiếng gọi nhân viên phục vụ, bảo anh ta giúp gọi bảo vệ.

Khi những chuyện này xảy ra, Phúc Tử chỉ dựa vào ghế sofa, nhìn với vẻ nửa cười nửa không.

Chị lười biếng nhìn vở kịch trước mắt, ánh đèn lúc sáng lúc tối trong quán nhảy múa lốm đốm trên khuôn mặt không tì vết của chị.

Thật sự đẹp đến nao lòng.

Bảo vệ vẫn chưa đến.

Mấy người đàn ông ở bàn bên cạnh luôn để ý động tĩnh bên phía Phúc Tử đã qua trước, họ lấy cớ "anh hùng cứu mỹ nhân" để tiếp cận Phúc Tử.

Hai bên lập tức trở nên căng thẳng, các "anh hùng" đến sau cầm chai rượu và gạt tàn thuốc lá chuẩn bị lao vào đánh nhau.

Lúc này, Phúc Tử dường như đã say khướt kéo Tần Thanh một cái.

Tần Thanh ngã về phía sau, ra khỏi vòng "chiến tranh".

Phúc Tử thuận thế ngã vào người Tần Thanh, hai tay ôm lấy cô. Tần Thanh dùng thân mình đỡ lấy sức nặng mềm mại của người đẹp, nhưng dường như cũng bị kìm hãm hành động.

Các "anh hùng" đến sau đông người hơn, hai người đàn ông lúc trước yếu thế không địch lại, nhân lúc hỗn loạn làm đổ ly rượu đã bị bỏ thuốc, sau khi buông lời cay độc thì rời đi với vẻ tức giận không cam lòng.

Tần Thanh muốn ngăn lại, nhưng phát hiện mình không thể cử động.

Cô chỉ có thể trơ mắt nhìn hai nghi phạm đó nghênh ngang bỏ đi.

Chiếc bàn nhỏ lại bị vây quanh, lúc này người còn đông hơn lúc nãy.

Tần Thanh cảnh giác nhìn họ.

Phúc Tử đang gục trên vai cô khẽ động, chị vùi mặt vào hõm cổ cô. Ở góc mà những người đàn ông cùng bàn không thể nhìn thấy, Tần Thanh nghe thấy giọng nói quyến rũ không chút men say của người đẹp, chị ghé vào tai cô nói: "Em gái nhỏ, chị có việc riêng cần làm, bây giờ em đừng gây rối nữa nhé~"

Cái gì?

Cô đã nghe thấy gì vậy?

Phúc Tử chống người dậy, nháy mắt với cô. Chị đưa tay véo má cô, dùng giọng điệu dỗ trẻ con nói: "Cô bé đầy chính nghĩa, nơi này không hợp với em đâu, muộn quá rồi, về nhà đi."

Tần Thanh cảm thấy mình như sắp hóa đá vì mấy câu nói của Phúc Tử.

Vẻ mặt ngây ngốc của cô chắc chắn trông rất ngớ ngẩn, vì Phúc Tử nhìn cô cười rất vui vẻ, giống như lúc nãy khi bị những lời nói đùa của hai người đàn ông kia chọc cười.

Tần Thanh chỉ thấy hoang đường đến cực điểm.

Cái gọi là định kiến thật đáng sợ, chính cô cũng bị nó trói buộc. Tại sao lại mặc định phụ nữ luôn là kẻ yếu, là nạn nhân chứ? Đến mức cô còn chẳng buồn mở nhật ký của Phúc Tử để xem cho rõ ràng.

Chị ấy nói đúng, nơi này vốn không thuộc về cô.

Rốt cuộc, Tần Thanh vẫn không kịp biết “việc riêng” của Phúc Tử là gì. Nhưng nhìn vào giá trị công đức cao hơn người thường rất nhiều, cô đoán chắc cũng chẳng dính dáng đến tội ác gì nghiêm trọng.

Thế thì… không nằm trong phạm vi mà cô có thể nhúng tay.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc