Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lâm Tịch để ý thấy ông vận quan phục màu lam đá, đầu đội mũ cánh chuồn, vừa ra khỏi cửa sau đã có mấy vị y giả hướng ông chắp tay thi lễ, nàng đoán vị này nhất định là trọng thần, địa vị chẳng hề tầm thường.
Về việc nguyên thân vì sao giả nam tiến cung, Lâm Tịch vẫn hoàn toàn không rõ. Giờ nàng chỉ mong tìm được đường trở về thời không của mình, tiếp tục theo đuổi nghiệp phá án.
Bất quá, nơi nàng bị người phát hiện lại chính là lãnh cung, nơi đó hẳn có manh mối liên quan đến việc xuyên không.
Vài ngày sau, Lâm Tịch quanh quẩn phụ cận lãnh cung dò xét. Dựa vào thuật đọc tâm, nàng biết được nơi đó hiện đang trú ngụ một vị Thái hậu tiền triều.
Hoàng thượng hạ chỉ, ngoài trừ tứ phẩm Y Chính được lệnh thăm bệnh, bất luận kẻ nào cũng không được phép tiếp cận nơi đó. Trùng hợp thay, người cứu nàng hôm ấy chính là tứ phẩm Y Chính, cũng là sư phụ của nguyên thân, Lâm Diệp.
Lâm Tịch nét mặt khẩn thiết, cúi đầu cầu xin ông ấy dẫn mình tiến vào lãnh cung.
Không ngờ Lâm Diệp vừa nghe hai chữ “lãnh cung” liền chau mày, mồ hôi lạnh túa ra, vội vã lắc đầu, lại một lần nữa căn dặn: “Lâm Tịch, ngươi đã đi một lần, nên hỏi cũng đã hỏi rồi, tuyệt đối không được có lần sau.”
[Cái đồ đệ này thật là muốn mạng già ta mà! Lần trước ta đưa nàng vào đã xảy ra chuyện, giờ còn muốn vào nữa, chẳng phải ép chết ta sao!]
Biết rõ lão nhân không thể nào dẫn mình đi lãnh cung lần nữa, Lâm Tịch đành gật đầu từ bỏ.
Nàng trở lại nơi ở, suy nghĩ suốt một đêm, quyết định trước cứ ở lại hoàng cung sống tạm, rồi tiếp tục tìm cách quay về thời không cũ. Còn chuyện nguyên chủ vì sao giả nam nhập cung làm ngự y, nàng cũng chỉ đành tự lần mò.
Vừa qua tiết Nguyên Tiêu, Lâm Tịch cầm quạt hương bồ, ngồi bên lò lửa ở Thượng Dược Cục sắc thuốc. Ngoài viện bỗng truyền đến từng tràng tiếng bước chân, nhịp đi đều đều, cứng cáp vang dội.
Tiếng bước chân càng lúc càng gần, nàng liền nghe rõ mấy tiếng lòng xì xào kỳ lạ:
[Dao phi nương nương bị hại, chuyện này tuyệt đối không nhỏ.]
[Tóm được hung thủ, thăng quan phát tài không còn xa.]
[Bất kể thật hay không, Hoàng thượng có lệnh, phải ép hắn nhận tội.]
Lâm Tịch bước tới cửa, thò đầu nhìn về phía đoàn người đang tiến thẳng về hướng này. Nàng còn đang lấy làm tò mò, chẳng hay kẻ nào to gan đến thế, dám hại chết phi tử trong cung.
Không ngờ đoàn người kia vậy mà đi thẳng đến trước mặt nàng, không nói một lời đã áp giải nàng rời đi.
Nàng vốn định xem diễn, nào ngờ lại thành kẻ “lên sàn”!
Lâm Tịch bị giam nơi thiên lao, chịu đòn hiểm suốt hai ngày, tù phục trắng đã nhuộm đẫm máu, miệng vết thương sưng mủ thối rữa, song nàng vẫn kiên quyết không chịu nhận tội hại người.
Quản ngục lại đang chuẩn bị đổi sang hình cụ khác để tiếp tục khảo cung nàng.
“Đừng đánh nữa, ta ký.” Nàng yếu ớt lên tiếng, là vì vừa nghe hắn trong lòng thầm nghĩ: nếu nàng vẫn còn ngoan cố không nhận, hắn sẽ cắt luôn đầu lưỡi nàng. Vì thế, nàng đành miễn cưỡng ký tên.
Lâm Tịch nghĩ thầm: dù gì cũng là một lần chết, nhưng nàng thực sự không muốn gánh tội danh này.
Nàng biết bản thân bị vu oan, nhưng khốn nỗi chẳng có bằng chứng. Năm ngày trước nàng còn chưa xuyên tới nơi này, đến dung mạo Dao phi thế nào cũng chẳng rõ, càng không thể ra ngoài cung chọn mua đồ. Từ lúc xuyên qua đến giờ, nàng còn chưa từng rời cung nửa bước.
Từ sau khi Lâm Tịch ký tên, thái độ của ngục tốt với nàng liền thay đổi rõ rệt, thậm chí còn đem thuốc kim sang cho nàng trị thương, cơm nước cũng không còn là cặn cặn dơ bẩn, lại cấp nàng đổi tù phục sạch sẽ. Điều đó cũng đồng nghĩa, ngày nàng bị xử quyết đã gần kề.
Đây là ngày thứ tư nàng ở trong thiên lao. Nơi này âm u ẩm thấp, khắp đất toàn chuột lớn chuột nhỏ lăng xăng.
Nàng cuộn mình nơi góc tường, lặng lẽ tự hỏi kiếp nhân sinh: vì sao người ta xuyên qua thì phú quý vinh hoa, còn nàng vừa xuyên đã vướng phải tử cục?
Còn chưa tìm được đáp án, ngoài phòng đã vang lên tiếng lạo xạo khe khẽ, có vẻ là tù nhân mới.
[Một lần bắt được hai mạng, quan lớn tư chính vụ này nhất định sẽ được thăng chức.]
[Dao phi nương nương vốn mang long thai, lần này bị hại chết, Hoàng thượng nổi giận, muốn tru cả cửu tộc ngự trù. Cuối cùng tất cả tội danh liền dồn hết lên người ngự y này, vừa khéo hắn lại không có thân thế rõ ràng.]
Lâm Tịch đọc được tiếng lòng của họ, biết người mới tới này cũng giống nàng, chỉ là vật thế mạng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










