Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Năm Xuân Hoa thứ sáu, đêm rằm tháng Giêng.
Lễ hội Nguyên Tiêu tưng bừng khắp Hoa triều, muôn dân hòa chung niềm hân hoan.
Khi màn đêm buông xuống, hoàng cung rực rỡ ánh đèn, muôn ngọn đuốc sáng bừng như ban ngày, khúc ca vũ hòa ca khắp nơi, phồn vinh thịnh trị như mộng cảnh.
Sau khi kết thúc một điệu, Hoàng đế thiết tiệc tại điện Hưng Thiện, cùng các ái khanh nâng chén chúc mừng đêm hội. Người ngồi kề bên ngự giá chính là vị phi tử được sủng ái nhất, Dao phi nương nương.
Dùng xong chính thiện, Ngự Thiện Phòng dâng điểm tâm ngọt. Trong bát pha lê trong suốt là năm viên nguyên tiêu ngũ sắc: đỏ, cam, vàng, lục, tím với ngụ ý Hoa triều tương lai phồn thịnh, ngũ cốc phong đăng.
Dao phi nhấc chiếc nguyên tiêu màu xanh lục, vỏ gạo nếp dẻo thơm bọc lấy phần nhân mè đen thấm hương trúc thanh mát, ngọt dịu mà không ngấy. Nàng ta vừa định lên tiếng khen ngợi, bụng bỗng quặn đau dữ dội. Nàng ta ôm bụng khuỵu xuống đất, máu tươi ồ ạt trào ra từ hạ thân như nước vỡ bờ. Chỉ trong chốc lát, toàn thân nàng ta lạnh ngắt, không còn cử động.
“Dao phi!” Hoàng đế đứng bật dậy khỏi long ỷ, ánh mắt đầy kinh hoảng nhìn ái phi chết thảm giữa tiệc xuân. Cơn giận bừng bừng trên gương mặt rồng, muốn lập tức hạ lệnh xử tử toàn bộ cung nhân từng hầu hạ Dao phi.
Quần thần kinh hãi, đồng loạt quỳ rạp dưới chân rồng. Thị vệ ngự tiền vội xông vào điện, bảo hộ Hoàng thượng. Một màn hỗn loạn bao trùm cả yến tiệc. Các đại thần ngồi phía dưới điện chỉ biết cúi đầu, không dám thở mạnh.
Không lâu sau, hung thủ liền bị chỉ đích danh, là một ngự y của Thái Y Viện.
Vì sao hắn bị tình nghi?
Ngày mười tháng Giêng, ngự y ấy từng bắt mạch cho Dao phi. Không biết xảy ra mâu thuẫn gì, hai người lời qua tiếng lại, cuối cùng ngự y bị Dao phi tát mấy cái. Trong lòng sinh hận, hắn mang ý trả thù.
Trùng hợp thay, số mè đen kia lại do chính hắn mua từ ngoài cung vào chiều ngày mười. Khiến người ta nghi ngờ chính là, một ngự y sao lại tự mình chọn mua nguyên liệu, thật khó để không sinh nghi.
Tên ngự y ấy chính là Lâm Tịch.
Giờ đây Lâm Tịch bị giam trong thiên lao, hắn hô to kêu oan, song chẳng ai để tâm.
Xung quanh có kẻ thì thầm:
[Hắn sống chẳng được bao lâu nữa, phần cơm thiu này cứ mang cho hắn đi.]
[Tiểu tử này nhìn trẻ vậy, sao có thể giết Dao phi? Chắc chỉ là kẻ chịu tội thay thôi.]
[Nghe nói bảy ngày sau sẽ xử trảm, thật đáng thương!]
Lâm Tịch hai ngày nay bị giam trong thiên lao, tai nghe người ta bàn tán xầm xì chuyện về mình, trong lòng nàng cảm thấy còn oan hơn cả Đậu Nga thuở trước.
Chỉ mấy ngày trước, nàng vẫn còn là một thực tập sinh pháp y, lần đầu tiên theo thầy hướng dẫn ra hiện trường ngoài trời. Kẻ tình nghi phạm tội đã vứt thi thể nơi giếng cổ hoang vu.
Miệng giếng ấy mang dáng dấp cổ xưa, rêu xanh bám kín quanh bờ, cúi xuống nhìn thấy âm u ẩm thấp, sâu không thấy đáy.
Một luồng hàn khí từ đáy giếng phả lên khiến nàng vô thức rùng mình.
Khi họ chuẩn bị trục vớt, thầy hướng dẫn lo ngại người ngoài phá hỏng hiện trường nên gọi nàng cùng xuống giếng. Hai thầy trò, một trước một sau mà xuống.
Khi Lâm Tịch tỉnh lại lần nữa, đã thấy mình nằm trên giường, băng vải quấn khắp thân thể, còn thấy hướng dẫn chẳng thấy đâu.
Một lão nhân tóc bạc, vẻ mặt nghiêm nghị, tay bưng khay bạc đẩy cửa bước vào. Thấy nàng mở mắt, liền tháo ngân châm cắm nơi cổ tay nàng xuống, chăm chú quan sát một lát, sắc mặt mới dần hòa hoãn. Nhưng chỉ chốc lát sau, mặt ông lại tối sầm, ánh mắt sắc lạnh nhìn nàng, tựa như đang cảnh cáo: “Không nên tới chỗ không nên tới.”
[Con nhóc chết tiệt này, nếu không phải năm đó ta dùng thiên kim đổi lấy Tuyết Liên núi Thiên Sơn chữa tay cho nó, thì việc động trời này ta nào dám nhúng tay vào!]
[May mà ta phát hiện kịp thời, không thì đã đông cứng chết trong hồ giữa lãnh cung rồi!]
Dù lão không hé môi nửa lời, Lâm Tịch vẫn tỏ tường rõ ràng từng ý niệm trong đầu ông.
Lẽ nào đây chính là thuật đọc tâm trong truyền thuyết?
Nàng sửng sốt. Tuy chẳng rõ đang ở triều đại nào, nhưng vô tình lại sở hữu năng lực nhìn thấu lòng người.
[Con nhóc thối này sao còn cười được chứ, nó biết chút nữa thì mất mạng không?]
Lão nhân vẻ mặt âm trầm nhìn Lâm Tịch thật sâu rồi khẽ thở dài.
Tuy miệng ông không nói gì, nhưng nàng đã nghe hết.
“Con không dám nữa.” Lâm Tịch vội vàng cúi đầu nhận sai, trong lòng thầm đoán vị lão nhân này tất có liên hệ với mình, đùi to như vầy, nhất định phải ôm chặt.
Lão nhân nhìn nàng như có điều suy nghĩ, chỉ khẽ lắc đầu rồi rời khỏi phòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







