Tô Cẩn cúi người, nhẹ nhàng xoa bụng mèo giấy nhỏ.
Mèo giấy phát ra tiếng ngáy đầy thoải mái.
Đợi đến khi Tô Cẩn đứng dậy, con mèo liền khẽ nhảy một cái, nhảy lên vai cô , nằm rạp trên vai cô, miệng hướng về phía bọn bắt cóc mà "meo meo" kêu.
Tô Cẩn hiểu được ý mà con mèo muốn truyền đạt, hứng thú nhướng mày, liếc nhìn về hướng bọn bắt cóc.
Đám bắt cóc lúc này trông chẳng khác gì xác chết, nằm sõng soài trên mặt đất không hề động đậy.
Phó đội trưởng Chu và Loan Dịch cũng phát hiện ra sự bất thường của đám người kia, liếc nhau một cái rồi cùng tiến về phía chúng.
Lúc đi ngang qua bên cạnh Trần Nhạc Anh, phó đội trưởng Chu nhạy bén phát hiện anh ta đang dùng điện thoại livestream , liền nghiêm mặt nhắc nhở:
Đây là lần đầu tiên kể từ khi anh bắt đầu phát sóng trực tiếp mà đạt được lượng người xem và độ nổi tiếng cao đến thế.
Dù những chuyện xảy ra hôm nay rất nguy hiểm, nhưng đối với anh mà nói, lại là một món quà "lưu lượng từ trên trời rơi xuống".
Lúc này đang là thời khắc nóng nhất, kịch bản phát triển đến cao trào. Nếu giờ mà tắt livestream chẳng khác nào tự tay đẩy cơ hội phát tài tám ngày mười phương ra khỏi cửa.
Trần Nhạc Anh không cam lòng làm thế.
Tất nhiên, anh cũng không định đối đầu trực diện với cảnh sát.
May mắn là ngoài chiếc điện thoại đang livestream, anh còn mang theo một chiếc camera cá nhân.
Chiếc camera này vốn được chuẩn bị để quay những video trải nghiệm thám hiểm góc nhìn thứ nhất, tăng tính kích thích cho các buổi livestream.
Không ngờ giờ lại phát huy tác dụng.
Trần Nhạc Anh "rất nghe lời" mà tắt điện thoại, còn diễn trò nhét điện thoại vào túi trước mặt phó đội trưởng Chu.
Chờ đến khi phó đội trưởng Chu tiếp tục tiến về phía bọn bắt cóc, Trần Nhạc Anh lập tức bật camera cá nhân.
Chiếc camera cá nhân này đã được kết nối sẵn với phòng livestream.
Trên giao diện phòng livestream, hàng trăm ngàn khán giả chỉ thấy màn hình chợt tối đi một giây, rồi hình ảnh được khôi phục từ một góc nhìn khác.
Lúc này, livestream chuyển sang góc quay kiểu "camera giấu kín", nhắm thẳng về phía bọn bắt cóc.
[ Như vậy có phải không ổn lắm không!? ]
[Cảm thấy không ổn thì rời đi thôi. Ngươi không xem, ta còn đang muốn xem tiếp đây! ]
Phó đội trưởng Chu và Loan Dịch vẫn chưa phát hiện ra mưu mẹo nhỏ của Trần Nhạc Anh, hai người một trước một sau bước đến trước mặt bọn bắt cóc.
Tên bắt cóc nằm sõng soài dưới đất, dáng hình như chữ "đại" (大), bộ râu quai nón rậm rạp che kín cả ngũ quan, khiến người ta khó mà nhận ra diện mạo thật sự.
Hắn có vẻ vẫn còn sống, đôi mắt trợn tròn như chuông đồng, đồng tử run rẩy không ngừng, nhưng không hề thấy chút thần sắc nào.
Xác định đám bắt cóc không còn khả năng uy hiếp, Loan Dịch lấy còng tay ra, định cúi xuống khóa lại.
Loan Dịch giữ chặt tay tên bắt cóc, chuẩn bị nhấc hắn dậy thì phát hiện cánh tay hắn như bị một lực vô hình nào đó trói chặt xuống đất, hoàn toàn không nhúc nhích nổi.
Anh lại thử dùng sức thêm lần nữa, kết quả vẫn vậy.
Loan Dịch không khỏi cau mày, ngẩng đầu nhìn về phía phó đội trưởng Chu :
" Phó đội..."
Phó đội trưởng Chu cũng nhận ra điều bất thường, một tay vẫn cảnh giác, tay kia ôm lấy vết thương, vừa cúi người định kéo tên bắt cóc.
Nhưng cơ thể tên này như mọc rễ, dính chặt xuống đất không rời.
Tình huống kỳ lạ bên này nhanh chóng thu hút sự chú ý của mọi người, đặc biệt là Trần Nhạc Anh. Hắn ước gì hiện trường càng hỗn loạn càng tốt, càng nhiều chuyện để livestream thì càng hút view.
Thấy vậy, Trần Nhạc Anh lặng lẽ lia ống kính về phía tên bắt cóc, điều chỉnh góc quay để ghi hình cận mặt hắn trong livestream.
[ Nhìn dữ quá! Đúng là tướng mạo phản ánh tính cách mà! ]
[ Chết rồi à? Sao không kéo hắn dậy đưa đi luôn, còn để nằm đó làm gì? ]
[ Không thấy ánh mắt hắn trợn trừng ghê rợn sao? ]
Các bình luận tràn ngập màn hình, số lượng người xem livestream không ngừng tăng vọt.
[Tui thấy mặt hắn quen quen á? Hình như gặp ở đâu rồi... ]
[ Bộ râu che hết mặt rồi, vậy mà cũng nhận ra? Không lẽ có thù oán gì? ]
[ Không đùa đâu, tui thật sự thấy hắn quen! Đợi xíu, để tui nhìn kỹ lại... ]
Khoảng 30 giây sau, người để lại bình luận đó lại xuất hiện:
[ Tui nhớ ra rồi! Hắn chính là ông chủ nhà máy hóa chất đó! ]
[ Ba tui vì nước thải nhà máy của hắn mà bị ung thư! Dù hắn có hóa thành tro tui cũng nhận ra! ]
Bình luận này vừa xuất hiện, cả phòng livestream như vỡ òa.
Trước đây khi livestream thám hiểm núi Độc Sơn, Trần Nhạc Anh đã từng nói sơ qua về bối cảnh của nhà máy hóa chất, dân mạng cũng biết tên chủ nhà máy này đang bỏ trốn, chưa bị bắt.
Không ngờ người đến giờ vẫn chưa bị bắt về quy án – lại chính là tên bắt cóc trong vụ án lần này?
Trùng hợp như vậy sao?
Tên đó đã trốn bao nhiêu năm rồi? Sao lại tự chui đầu về khu vực nhà máy hóa chất?
Cư dân mạng tràn ngập nghi vấn, ai nấy đều mong chờ một lời giải đáp.
Cùng lúc đó, Loan Dịch và phó đội trưởng Chu đã thử hết cách cũng không thể kéo tên bắt cóc lên khỏi mặt đất, cuối cùng đành phải cầu cứu Tô Cẩn.
Loan Dịch hỏi: "Tô đại sư, chuyện này là sao?"
Tô Cẩn điềm nhiên đáp: "Cứ để hắn nằm đó, bao giờ hắn có thể tự đứng lên thì hãy đứng."
Dứt lời, ánh mắt nàng hướng về phía dãy núi sau nhà máy hóa chất – Ngàn Phong Sơn.
Vạn vật đều có linh, núi có thần linh.
Tô Cẩn từng gặp vô số sơn linh – hoặc hùng vĩ, hoặc linh động, hoặc tú mỹ… không gì không tràn đầy sinh khí và sức sống.
Nhưng sơn linh của Ngàn Phong Sơn lại khác.
Trên người nó quấn lấy những làn khí đen nhè nhẹ, bị giam cầm, bị ăn mòn.
Sức sống xanh mát ngày xưa đã bị những luồng hắc khí này gặm nhấm như tằm ăn lá, giống như một chàng trai trẻ bị rút cạn sinh mệnh, biến thành một ông lão gần đất xa trời.
Những luồng khí đen đó không thể giết chết sơn linh, nhưng sơn linh cần hàng trăm năm mới có thể tích tụ lại linh khí để tiêu trừ chúng.
Trước khi chúng bị tiêu diệt hoàn toàn, Ngàn Phong Sơn và vùng đất xung quanh đều không còn thích hợp cho bất kỳ sự sống nào nảy nở.
Và chẳng ai biết, một nơi như thế sẽ sinh ra loại tội ác nào.
–
Những người khác ở hiện trường không nhìn thấy được sơn linh, cũng không biết chuyện gì đang xảy ra, ai nấy đều quay sang nhìn Tô Cẩn, mong nhận được lời giải thích.
Tô Cẩn thấy mắt nghi hoặc của họ, mỉm cười:
"Các người không cảm nhận được sao?"
Mọi người nhìn nhau, hoang mang.
Họ… lẽ ra phải cảm nhận được gì đó sao?
Khóe môi Tô Cẩn khẽ cong:
"Nó đang báo thù."
Sơn linh đang báo thù. ( Thần núi )
Trong mắt người thường, đám người bắt cóc chỉ đơn giản là nằm im trên mặt đất không nhúc nhích.
Nhưng trong mắt Tô Cẩn, lại là một cảnh tượng hoàn toàn khác —
Từ lưng dãy Ngàn Phong Sơn và dưới mặt đất nơi mọi người đang đứng, vươn ra vô số "ống dẫn". Những ống này đều dẫn đến cùng một mục tiêu – đám người bắt cóc.
Chính chúng đang bị vô số “ống dẫn” đó trói buộc chặt chẽ xuống đất, có kêu trời cũng chẳng ai hay.
Những hắc tuyến bao quanh Ngàn Phong Sơn hóa thành làn khí đen, theo những “ống dẫn” đó mà liên tục chảy vào cơ thể đám bắt cóc.
Cư dân mạng kia nói không sai – kẻ bắt cóc đó đúng là ông chủ nhà máy hóa chất năm xưa.
Ngày trước, hắn xả nước thải độc ra làm ô nhiễm cả Ngàn Phong Sơn.
Ngày nay, sơn linh của Ngàn Phong Sơn dùng chính cách đó để “trả lại” cho hắn.
Chỉ là – lấy độc trị độc, thế thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




