Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ta , Đại Lão Huyền Học , Chuyển Tiền Chương 14 :

Cài Đặt

Chương 14 :

Trần Nhạc Anh không nhìn thấy bình luận, nhưng do thường xuyên đi thám hiểm bên ngoài, nên cảm giác của anh trở nên vô cùng nhạy bén.

Ngay khoảnh khắc đó, anh bỗng cảm thấy lông tơ toàn thân dựng đứng, một luồng cảm giác nguy hiểm sắc bén như lưỡi dao phủ lấy toàn thân anh.

Phản ứng nhanh hơn cả lý trí, anh lập tức xoay người nhìn ra phía sau.

Chỉ thấy trong đồng tử của Trần Nhạc Anh phản chiếu bóng dáng một người.

Người này tóc tai rối bời, đôi mắt âm u đáng sợ như rắn độc. Hắn nhe răng trợn mắt, vung chiếc rìu lớn nhằm thẳng chém Trần Nhạc Anh , trông chẳng khác nào một lệ quỷ bước ra từ địa ngục.

]Xong rồi xong rồi! Chủ phòng tiêu đời rồi!]

[Mẹ ơi, tôi không dám nhìn nữa, gặp quỷ thật rồi.]

[Chủ phòng tạm dừng, quỷ cũng nên tạm dừng đi chứ!]

[Hu hu hu, bảo tàng của tôi có phải sắp bị chôn vùi tại đây không?]

[Chủ phòng yên tâm, tôi đã báo cảnh sát rồi, nhất định sẽ có người đến nhặt xác anh!]

Bình luận đầy lo lắng cho Trần Nhạc Anh, chỉ vài giây đã có hàng trăm bình luận hiện lên, tất cả đều mong muốn có thể nhảy ra khỏi màn hình để vật lộn với “lệ quỷ” kia.

Phòng livestream với hơn mười vạn người đang theo dõi, nếu mỗi người nhổ một ngụm nước bọt thì cũng đủ dìm chết lệ quỷ.

Nhưng nước bọt xa không cứu được lửa gần.

Mọi người chỉ có thể trơ mắt nhìn “lệ quỷ” giơ rìu lên bổ xuống đầu Trần Nhạc Anh.

Chân Trần Nhạc Anh như bị đóng đinh tại chỗ, muốn trốn cũng không trốn nổi.

Ngay khi cây rìu chuẩn bị bổ xuống đầu anh, thì phòng livestream vang lên một tiếng gầm cực lớn.

Tiếng gầm ấy như mãnh hổ xuống núi, đầy uy nghi và khí thế.

"Ngào ô ~~"

Trần Nhạc Anh theo bản năng quay camera điện thoại về phía phát ra tiếng gầm.

Và thế là, hơn mười vạn người xem livestream đều nhìn thấy rõ ràng: một con mèo giấy từ không trung lao xuống.

Con mèo giấy này như có hiệu ứng đặc biệt trong phim điện ảnh, khi đang bay giữa không trung thì lập tức "biến hình"

Ban đầu chỉ to cỡ cánh tay người lớn, giấy trên người nó bung ra như xương trúc, ghép lại như một bộ giáp.

Sau chớp mắt , nó đã lao đến trước mặt "lệ quỷ", ngoạm lấy tay hắn đang cầm rìu.

Dùng sức xé toạc!

"Lệ quỷ" sao có thể là đối thủ của nó, chẳng những bị rơi rìu, mà cả người cũng bị mèo giấy đè bẹp dưới thân.

Lúc này cơ thể mèo giấy đã to lên gấp nhiều lần, từ một con mèo nhỏ dễ thương biến thành một mãnh thú bá chủ rừng xanh.

Nó há miệng, một ngụm nuốt luôn đầu "lệ quỷ" vào bụng.

Trần Nhạc Anh là một chủ phòng livestream vô cùng tận tâm và chuyên nghiệp.

Anh rất giỏi trong việc bắt lấy những tình huống bất ngờ trên màn ảnh. Dù chưa biết bản thân đã thoát khỏi nguy hiểm hay chưa, anh vẫn theo bản năng đưa máy quay về phía mèo giấy.

Nhờ vậy, tất cả người xem livestream đều tận mắt chứng kiến quá trình "biến thân" của con mèo giấy.

[Mèo dễ thương biến thành mãnh hổ!]

[Sao nhìn con mèo giấy này quen mắt quá vậy?]

[Trông giống y như con mèo giấy canh cửa tiệm đoán mệnh của Tô Cẩn!]

[Tôi có một suy đoán táo bạo: chắc chắn đây là mèo của Tô Cẩn, vậy Tô Cẩn nhất định đang ở gần đây!]

[Tối qua lúc xem livestream của Tô Cẩn, tôi cũng thấy hai con mèo giấy ở cửa động đậy!]

[Chủ phòng ơi, làm ơn lia máy quay tìm xem Tô Cẩn có ở gần không?]

Trần Nhạc Anh nhìn thấy bình luận.

Tô Cẩn?

Ai vậy?

Nhưng anh vẫn nghe lời người xem, lia điện thoại quay một vòng, giúp họ tìm người mà họ nhắc đến.

Màn hình dừng lại ở cổng chính nhà xưởng bỏ hoang.

Không biết từ khi nào, có một chiếc xe cảnh sát dừng ngay đó, người trong xe vừa mới bước xuống.

Ai nấy đều trợn mắt há mồm nhìn về phía mãnh hổ giấy.

[Cảnh sát tới rồi? Nhanh dữ vậy?!]

Người xem đang nghi hoặc thì thấy Tô Cẩn bước xuống từ xe cảnh sát.

[Quả nhiên là Tô đại sư! Chắc chắn là do cô ấy tính trước được chủ phòng sẽ gặp nguy hiểm, nên dẫn cảnh sát đến trước!]

[Chủ phòng may mắn hết phần thiên hạ, mau đi mua vé số đi!]

Phó đội trưởng Chu vì vào núi truy bắt bọn bắt cóc mà hy sinh.

Hiện giờ, số mệnh của Trần Nhạc Anh, bọn bắt cóc và cả phó đội trưởng Chu đều đã thay đổi hoàn toàn.

Người khiến mọi chuyện thay đổi — chính là Tô Cẩn.

Tất nhiên, người trong cuộc là phó đội trưởng Chu vẫn chưa biết đầu đuôi câu chuyện. Nhìn thấy mèo giấy biến thành mãnh hổ tấn công tội phạm, trong lòng ông rạo rực không thôi.

Ông quay sang nhìn Tô Cẩn, chân thành nói:

"Tô đại sư, có tính cho mèo nhà cô vào biên chế không?"

Lúc này, đâu còn thái độ nghi ngờ như trước?

Tô Cẩn chỉ cười không nói, chỉ tay về phía nhà xưởng không xa: "An An ở trong đó."

Lúc này việc cứu người mới là quan trọng.

Chuyện biên chế cho mèo giấy tạm gác lại sau.

Phó đội trưởng Chu và Loan Dịch lập tức chạy đến nhà xưởng theo hướng Tô Cẩn chỉ.

Không lâu sau, họ ôm ra một bé trai bị trói tay.

Còn chưa kịp ôm con về, Trịnh Thải Thanh đã vội lao đến, ôm chặt An An vào lòng.

Mặt An An lấm lem bùn đất.

Nhưng lúc này cậu bé không khóc cũng không nháo, chỉ ngơ ngác nằm trong lòng mẹ.

Trịnh Thải Thanh còn đang chìm trong xúc động vì tìm lại được con, thì Giang Khoáng Dã đã nhận ra An An có điểm bất thường.

Anh ta từng thấy thủ đoạn của Tô Cẩn nên lập tức hỏi: "Đại sư, An An… nó sao vậy?"

Tô Cẩn đi tới, cầm tay An An nói: "Không có gì nghiêm trọng, chỉ là hồn vía bị kinh sợ thôi "

Nói rồi, cô giơ tay trái, dùng ngón trỏ chấm vào giữa trán An An.

Đôi mắt đen của cô ánh lên tia sắc lạnh.

"Định!"

Ở chỗ người thường không thể thấy, hồn phách nhỏ của An An bay từ nhà xưởng ra, chui lại vào cơ thể.

Ánh mắt đờ đẫn của An An không lập tức khôi phục sự tỉnh táo, thay vào đó là vẻ hoang mang.

Nhìn thấy mẹ, cậu nhẹ nhàng đưa tay lau nước mắt trên mặt bà:

“Mẹ ơi, sao mẹ lại khóc?”

Đôi mắt cậu trong sáng, không có chút sợ hãi nào do bị bắt cóc.

Bởi vì lúc Tô Cẩn gọi hồn cậu trở lại, cô đã xóa đi ký ức kinh hoàng ấy.

Trịnh Thải Thanh nhận ra điều này, cảm kích nhìn Tô Cẩn.

Tô Cẩn mỉm cười đáp lại.

Sau đó gọi mèo: "Meo meo."

Mèo giấy nghe thấy liền nhả đầu tên bắt cóc ra.

Nó nhìn hắn chằm chằm, phát ra tiếng “yue~” — như thể vô cùng ghét bỏ.

[23333 qua màn hình cũng cảm nhận được sự ghét bỏ của Meo Meo luôn]

[Mạnh như thế mà vẫn là mèo, đúng là “mèo đầu rìu” đỉnh thật]

Vừa có người bình luận như vậy thì lập tức thấy con hổ lớn kia biến trở lại thành một con mèo nhỏ, nhẹ nhàng chạy về bên Tô Cẩn.

Nó nằm ngửa bốn chân, để lộ cái bụng tròn vo.

Kêu một tiếng mềm mại: "Meo meo ~"

[Không trách sao lại gọi là Meo Meo]

[Aaaa đáng yêu chết mất!]

[Meo Meo mau lại đây để cô hôn một cái ~]

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc