Tuy tôi và Sầm Dực quay lại với nhau, cũng đã gặp người lớn nhưng vẫn chưa bàn đến hôn nhân, thế mà Viện Viện đã đổi cách xưng hô rồi.
Mỗi ngày đi theo sau lưng Sầm Dực, gọi “Bố” một cách vui vẻ.
Mẹ Sầm Dực luôn sống một mình sau khi bạn đời mất, cộng thêm lớn tuổi nên khó tránh khỏi cảm thấy cô đơn.
Viện Viện nói chuyện ngọt ngào biết dỗ dành, bà thương nó lắm, hai ngày không gặp con bé là sẽ chạy tới chỗ tôi nhìn ngó.
Chính như hôm nay thứ sáu, mẹ của Sầm Dực gọi điện thoại cho tôi từ sáng sớm, bảo tôi buổi tối đưa Viện Viện qua đó.
Tôi cười đồng ý.
Nhưng mà buổi tối lúc đến nhà trẻ đón Viện Viện tan học thì lại xảy ra chút sự cố, tôi đi xe điện bị một chiếc xe con đụng ngã.
Không được tính là nghiêm trọng, trên đùi tôi chỉ hơi rách da, nhưng cũng vì vậy mà trì hoãn một lúc.
Khi chạy tới nhà trẻ thì lại được thông báo là Viện Viện đã được đón đi.
“Đón đi?”
Tôi sửng sốt: “Ai đón đi?”
Quả nhiên.
Hẳn là Tưởng Hồng Thăng.
Hắn lại muốn làm gì? Lấy Viện Viện ra để uy hiếp tôi lần nữa sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)