Sau khi tôi và Sầm Dực quay lại, anh liền muốn đưa tôi về nhà.
Sau mấy lần từ chối thì tôi vẫn thỏa hiệp.
Cuối tuần, tôi mua quà cáp trái cây, mang theo Viện Viện ngồi lên xe của Sầm Dực.
Sầm Dực cầm tay tôi, dẫn tôi và Viện Viện vào phòng khách, sau khi chào hỏi, tôi kéo chặt tay Viện Viện: “Mau gọi bà nội đi con.”
“Đừng.”
Mẹ của Sầm Dực mở miệng trước: “Trước đó Sầm Dực ngay cả bạn gái cũng không có, đột nhiên có đứa cháu gái lớn như vậy, tôi nhất thời vẫn chưa tiếp nhận được.”
Lời này đã tỏ rõ lập trường.
Sầm Dực ở bên cạnh cau mày nói: “Mẹ, không phải mẹ nói vô cùng thích Lâm Lâm, bảo con đưa cô ấy về gặp mẹ sao?”
Mẹ Sầm cười một tiếng: “Đúng vậy, đúng là mẹ rất thích Lâm Lâm.”
Nhưng dù là ai thì cũng có thể nhìn ra được lời này rốt cuộc giả đến mức nào.
Bầu không khí đang giằng co, Viện Viện ở bên cạnh đột nhiên mở miệng: “Mẹ, dì này trẻ tuổi như thế, tại sao phải gọi là bà nội ạ?”
Mọi người sửng sốt.
Mẹ của Sầm Dực lập tức cười như nở hoa.
“Ôi chao, cô bé con này thật là dẻo miệng, nhanh đi rửa tay ăn cơm đi.”
Sầm Dực mang theo tôi đi đến nhà vệ sinh, lúc rửa tay, Viện Viện thì thầm hỏi: “Mẹ ơi, có phải bà nội không thích Viện Viện không?”
“Không có.”
Sầm Dực cướp lời trước tôi: “Bà nội thích Viện Viện lắm.”
Lúc ngồi vào bàn ăn cơm, bầu không khí vẫn rất kỳ lạ, thực tế là mẹ của Sầm Dực cố ý thể hiện lòng tốt của mình đối với Trương Thi Ngôn.
Trương Thi Ngôn cũng tuyệt đối không phải là người thấy tốt là nhận.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)