Nhưng cái tay đang thêm nước của Thẩm Thanh bỗng run lên, sau đó nước tràn đầy nghiên mực, đầy đến tràn ra ngoài, chảy dọc theo bàn sách, làm bẩn tay áo nàng, cũng chảy dọc theo bàn sách, làm bẩn tờ giấy tuyên thành Tạ Nhiên vừa mới viết, và cả áo của y.
Nàng ngước mắt lên nhìn, trong mắt vô cùng hoảng sợ, sau đó lập tức quỳ xuống đất dập đầu: “Là nô tỳ tay chân vụng về, mong Vương gia thứ tội.”
Cái trán đầy đặn trắng nõn, sau khi đụng lên mặt đất lập tức xuất hiện một dấu đỏ chói mắt, trông vô cùng nổi bật.
“Đứng dậy đi, kỹ thuật này của ngươi mà còn không biết ngại nói là biết.” Tạ Nhiên dứt khoát buông bút, nhìn tay áo nói.
“Vâng.” Thẩm Thanh đứng lên, ánh nước lóng lánh trong mắt bớt đi mấy phần, nhưng gò má vẫn đỏ ửng.
Tạ Nhiên gọi người bên ngoài bưng nước vào, sau đó rửa qua một chút, rồi lại nhìn Thẩm Thanh một cái: “Ngươi cũng rửa sạch đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


