“Sao thế, định tiếp tục hành lễ như vậy à?” Tạ Nhiên cười khẽ hỏi, tay vẫn không buông ra.
Mặt Thẩm Thanh lập tức đỏ lên như ánh nắng ban mai của mặt trời buổi sáng, gương mặt ửng đỏ, đôi môi quyến rũ như anh đào, muốn há ra nói gì đó, nhưng lại không biết nên nói gì.
Nhìn sắc mặt nàng thay đổi, không biết sao nét mặt của Tạ Nhiên vui vẻ hơn mấy phần, miệng y cong lên mang theo ý cười, ánh mắt cũng dịu dàng hơn một chút.
Hai người cứ giằng co như vậy, một cơn gió nhẹ thổi qua, tay áo hai người khẽ đong đưa.
Ve sầu trên cây vẫn kêu rất ồn ào, Thẩm Thanh lại chẳng nghe được gì.
Lúc này, bỗng Tạ Nhiên nghe thấy phía xa có tiếng bước chân đang tới gần.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)



Mong c thêm chương mới ạ