Kể từ hôm cuối tuần lần trước cô đến nhà Chu Dịch chăm sóc cho anh, anh luôn muốn tìm một cơ hội khác để ở bên Tô Nam Tinh. Thế nhưng trong tuần này, do dự án công trình "mắt thần" sẽ chính thức kêu gọi đấu thầu, anh và Tô Nam Tinh đều tất bật với công việc. Thậm chí sau khi tan sở, Chu Dịch còn có rất nhiều cuộc xã giao. Khó khăn lắm mới có thời gian rảnh, đó là tối thứ tư lúc Tô Nam Tinh học xong, Chu Dịch cố tình đến đón cô.
Anh lái chiếc xe Audi mà người khác không biết đến, đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang. Sau khi Tô Nam Tinh lên xe, anh kéo cô vào trong lòng rồi hôn một hồi, nói: "Đã vài ngày không gặp nhau, em không nhớ anh sao?"
Tô Nam Tinh trả lời: "Sao lại không gặp nhau? Buổi tối lúc tan sở, em còn nói với anh là tạm biệt giám đốc, lẽ nào anh không nghe thấy sao?"
Chu Dịch hỏi: "Chuyện đó giống nhau sao? Ban ngày và bây giờ có thể giống nhau sao? Ban ngày anh có thể tự do kéo em lại rồi dùng sức hôn em sao?"
Tô Nam Tinh trả lời anh: "Bây giờ cũng không thể dùng sức hôn, buông em ra."
Chu Dịch lại hôn nhẹ lên môi cô vài lần rồi mới buông cô ra, lái xe về nhà.
Trên đường về, anh cố gắng thuyết phục Tô Nam Tinh đến nhà anh ở, Tô Nam Tinh còn lâu mới đến. Mối quan hệ hiện tại của hai người là như thế nào mà cô có thể tùy tiện đến nhà anh ở chứ? Với lại "chỗ đó" của Chu Dịch không bao giờ biết thỏa mãn, vừa chạm vào cô thì giống như là 800 năm chưa đụng vào thịt, chỉ muốn ăn tươi nuốt sống cô. Thậm chí vào sáng sớm, anh vẫn còn tràn đầy tinh lực giày vò cô thêm một lần nữa, chơi đùa cô đến nỗi hại cô bị đau eo, chân tay rã rời vào lúc đi làm.
Sáng thứ hai sau khi bị anh giày vò, cô luôn xoa lưng mình trong lúc làm việc, Hoàng Hân Nhiên ngồi bên cạnh còn khuyên bảo: "Không thể ngồi lâu, chị phải đứng dậy đi lại sau khi ngồi lâu, nếu không thì chị sẽ bị căng cơ thắt lưng."
Chị Tiền cũng tán thành: "Đúng vậy, con gái chúng ta không thể ngồi lâu." Nói xong thì cũng đứng lên đi lại.
Tô Nam Tinh:...
Cô đành phải đứng lên đi lại theo.
Không phải là nên nói riêng bệnh căng cơ thắng lưng cho Chu Dịch nghe sao? Lúc nào anh cũng có thể "chiến đấu mãnh liệt," Tô Nam Tinh thực sự lo lắng anh cần phải uống thêm thuốc bổ thận thì mới có thể "chơi đùa." Chẳng phải đàn ông vào độ tuổi 30 đều bắt đầu đi xuống dốc sao? Sao Chu Dịch cũng thuộc độ tuổi đó lại giống như một vị thần Kim Cang được tiếp thêm sức mạnh vậy? Thật là rất đáng sợ.
Thế nhưng lại nghĩ tới khoảng thời gian ấm áp hai người ở bên nhau vào cuối tuần, sự đụng chạm của Chu Dịch đã làm cho cả người cô như bị tê dại, vừa nghĩ tới đó đã cảm thấy chân của mình hơi mềm yếu, vòng eo cũng mềm mại hơn.
Cô chỉ muốn nói rằng tất cả nhân viên nữ độc thân trong công ty đều muốn ngủ với anh là không phải không có lý do.
Vậy nên Chu Dịch lại yêu cầu Tô Nam Tinh đến nhà anh, cô sống chết cũng không đến. Bây giờ Chu Dịch đã có biện pháp đối phó với Tô Nam Tinh, Tô Nam Tinh không đến nhà anh, anh nói: "Anh đến nhà em cũng được."
Tô Nam Tinh liếc nhìn anh: "Đừng có mơ."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

