"Đều đã là người lớn rồi, đã hôn thì phải hôn cho thật nghiêm túc"
Anh ta đã rất nghiêm túc.
Tô Nam Tinh thở dài, đặt tay lên ngực tự hỏi, nếu lần này bỏ qua một người đàn ông tốt như Đinh Diễm thì sẽ không còn cơ hội thứ hai nữa. Anh ta vừa đẹp trai vừa có tiền, lại có năng lực kiếm tiền, tính cách cũng rất tốt, cư xử cũng rất nhã nhặn, cô không những kính trọng anh ta, mà còn học được rất nhiều thứ từ anh ta.
Thực sự muốn bỏ qua một người đàn ông tuyệt vời như vậy sao?
Nếu như không phải do tài sản sau khi li hôn của anh ta bị giảm đi một nửa, Big Data sẽ không bao giờ giới thiệu anh ta cho cô. Thậm chí cô còn phải cám ơn Big Data nữa, bởi vì trong thực tế, cho dù Đinh Diễm đã li dị, các cô gái có điều kiện tốt trong công ty này vẫn còn muốn gả cho anh ta, bởi vì giám đốc Đinh rất đáng giá.
Ngược lại, vợ trước của anh ta mới chính là có mắt như mù, vậy mà lại vứt bỏ một người đàn ông tốt như thế này.
Có một số người trong công ty còn suy đoán xem Đinh Diễm có thể tái hợp với vợ trước hay không, nhưng Tô Nam Tinh lại hiểu rõ anh ta. Đối với anh ta mà nói, li hôn là đã thực sự chấm dứt, anh ta không phải là kiểu người thích dây dưa.
Nếu không thì lúc trước cô sẽ không nhận được sự phê duyệt của anh ta để chuyển từ bộ phận marketing sang bộ phận tích hợp. Lúc đó bọn họ đều biết cả hai đều không có khả năng, vì vậy Đinh Diễm cũng thẳng thắn buông tay.
Cô suy nghĩ rất nhiều về ưu điểm của Đinh Diễm, thế nhưng tất cả mọi thứ đều không chiến thắng trái tim cô.
Nhớ lại lúc nãy Chu Dịch nói ở trong điện thoại là vẫn sẽ luôn đợi cô, Tô Nam Tinh cảm thấy mình như mắc nợ anh, cô đã chịu thua trước những chiêu trò của giám đốc Chu.
Đinh Diễm dẫn cô đến một quán ăn riêng tư rất sang trọng, ngay cả bảng hiệu ở trước quán cũng không có. Nếu không phải được anh dẫn tới, chắc hẳn cô sẽ không vào được.
Sau khi bước vào quán, nhân viên phục vụ lịch sự nói: "Ngài đã tới rồi, căn phòng ngài thích đã được chuẩn bị sẵn."
Tô Nam Tinh mới biết được Đinh Diễm cũng thường hay tới phòng ăn riêng sang trọng này.
Vậy nên Đinh Diễm là kiểu người vừa có thể đi tới phòng ăn riêng sang trọng, vừa có thể đi tới quán ăn bình dân sao?
Cũng đúng, anh ta vốn dĩ là một người đàn ông có thể hòa hợp với cuộc sống trong công ty và ở nhà. Cô còn nhớ trước đây lúc làm việc trong bộ phận marketing, nghe nói là lúc giám đốc Đinh ở nhà, thỉnh thoảng anh ta còn tự nấu cơm.
Tô Nam Tinh nhìn Đinh Diễm đang ngồi ở bên cạnh cửa sổ lớn sát đất, ánh chiều tà rực rỡ càng làm anh thêm dịu dàng. Anh phát hiện cô đang nhìn mình nên quay đầu lại, mỉm cười với cô: "Sao vậy?"
"Tôi đang suy nghĩ về chỗ sang trọng này, nếu lát nữa tôi không có đủ tiền để trả thì có bị bỏ lại ở đây không?"
Đinh Diễm nói với vẻ nửa đùa giỡn, nửa nghiêm túc: "Tôi không đành lòng bỏ em lại ở đây."
Một câu nói đã làm cho Tô Nam Tinh không biết phải nói tiếp như thế nào, cuối cùng đành phải cúi đầu xuống để trốn tránh sự xấu hổ.
Cô phát hiện ra kể từ ngày Đinh Diễm nói ra những lời kia, anh đối xử với cô có chút thân mật hơn.
Đinh Diễm lại nói với cô: "Hôm nay em rất đẹp, em nên ăn mặc giống như vậy. Nếu không thì lát nữa sau khi ăn xong, chúng ta cùng đi mua sắm được chứ? Đi mua thêm vài bộ quần áo, tôi rất thích em ăn mặc xinh đẹp như vậy."
Tô Nam Tinh suy nghĩ: Có phải đàn ông đều thích mua quần áo cho phụ nữ hay không? Đinh Diễm nói là muốn đi mua sắm với cô, nhưng nếu thực sự đi với cô, dựa vào tính cách của anh ta thì chắc chắn sẽ không để cô trả tiền. Hơn nữa, anh ta sẽ tìm được một lý do rất chính đáng, vừa giữ thể diện cho cô, vừa để cho anh ta trả tiền.
Có điều cô không thể chấp nhận điều đó.
Lúc trước Chu Dịch mua quần áo cho cô, dựa vào mối quan hệ giữa hai người, cô có thể giả vờ như không biết gì. Với lại lúc đó anh đã kéo cô đi vào cửa hàng, nếu không mua thì sẽ làm mất mặt mũi của Chu Dịch. Quả thật lúc đó cô cũng không có quần áo mặc để đi công tác đến thành phố Sa Hải, cho nên phải mua.
Thế nhưng với Đinh Diễm, cô không thể tiếp tục nợ ân tình với anh ta.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

