Cơn mưa dai dẳng như một bản giao hưởng buồn gõ trên nền bê tông và mặt kính thành phố. Từng giọt nước nặng nề nhuộm thành phố trong sắc xám ảm đạm
“Theo thông tin mới nhất chúng tôi vừa nhận được, nữ diễn viên Duệ Ôn đã tự tử tại nhà riêng vào hồi 17h ngày 16/4. Tang lễ sẽ được tổ chức tại nhà tang lễ số 7 đường An Vĩ. Lý do dẫn tới sự việc đau lòng này sẽ được chúng tôi tiếp tục cập nhập trong bảng tin tiếp theo”
Tin tức về cố diễn viên trẻ tuổi Duệ Ôn đã nhanh chóng bùng nổ, lan truyền với tốc độ chóng mặt trên mạng xã hội.
Nhiều người tỏ ra rất bất ngờ, thương tiếc trước sự ra đi của cố diễn viên. Nhưng cũng có nhiều người cảm thấy nghi ngờ.
Dạo gần đây Duệ Ôn liên tiếp vướng vào scandal, liệu có phải là chiêu trò, một màn kịch tự biên tự diễn để lôi kéo sự chú ý?
Thế nhưng mọi nghi ngờ nhanh chóng bị dập tắt khi phía cảnh sát xác nhận tin tức này là thật!
Trong một buổi chiều mưa, dòng người qua lại hối hả tấp nập. Ai cũng mang trong mình những suy nghĩ riêng. Thành phố vẫn đó nhưng thiếu một nhịp đập. Nhịp đập của trái tim từng khát khao, từng tổn thương.
Người qua đường nào rảnh để bận tâm về nữ diễn viên có lối sống chẳng mấy tốt đẹp ấy. Thậm trí có người còn hả hê, thỏa mãn khi thấy một người yếu thế chọn cách cực đoan như vậy chỉ vì “tôi không thích cô ta”.
Tang lễ vẫn diễn ra đúng như dự kiến. Sinh thời, Ôn Duệ không được lòng đồng nghiệp, vả lại cô cũng ít bạn nên đám tang không có mấy ai.
Ngoại trừ người nhà cô thì cũng có vài người bạn trong nghề. Và cả những người không thực sự cần đến.
Sở Hàn mặc một bộ vest đen, mái tóc rối bời, gương mặt phờ phạc, mệt mỏi. Vừa từ phim trường thành phố A trở về, anh ta đã vội chạy đến đây. Hình ảnh Sở Hàn tiều tụy khiến fan hâm mộ và người qua đường không khỏi xót xa.
"Thấy thương Sở Hàn ghê. Chắc cũng mệt lắm mà vẫn đến. Anh ấy luôn tử tế với mọi người, kể cả những người không tốt với mình."
"Ủa, sao Sở Hàn lại đi viếng Duệ Ôn nhỉ? Không phải hồi trước cô ta cố tình bám lấy anh ấy để PR sao?"
"Thấy Sở Hàn đến viếng mà tức á! Duệ Ôn đó làm bao nhiêu chuyện xấu, còn từng cố tình tạo hint với anh nữa chứ. Đúng là không biết điều?"
Sở Hàn cúi đầu trước linh cữu, bàn tay siết chặt, đôi vai run lên như thể đang cố kìm nén một nỗi đau khôn xiết. Gương mặt anh ta nhợt nhạt, hốc mắt hoe đỏ, ánh mắt u buồn như chứa đựng ngàn vạn thương tiếc.
Một diễn viên tài năng đang tiếc thương cho sự ra đi của đồng nghiệp—cảnh tượng hoàn hảo đến mức không một ai có thể nghi ngờ.
Đâu ai biết chỉ ít phút sau khi rời khỏi nhà tang lễ, bóng dáng của Sở Hàn trở nên vội vã như thể không thể chịu đựng thêm dù chỉ một giây. Anh ta giật mạnh chiếc cà vạt, hất mạnh lớp áo vest đen sang một bên, gương mặt thoáng nét chán ghét.
Nước rửa tay được đổ ào ào, mùi cồn xộc lên nhưng vẫn không thể làm anh ta cảm thấy sạch sẽ. Anh ta có cảm giác bản thân vừa bước ra từ một nơi u ám, ô nhiễm, ghê tởm đến tận xương tủy. Không phải vì mưa, không phải vì cái lạnh của nhà tang lễ, mà vì sự tồn tại của Duệ Ôn—cái tên mà ngay cả khi đã chết, vẫn làm anh ta cảm thấy phiền phức.
Cửa phòng vệ sinh khẽ mở, trợ lý dè dặt ló đầu vào, hỏi:
“Anh Sở, bên ngoài vẫn còn phóng viên, có lẽ nên đi đường sau…”
Sở Hàn khẽ gật đầu rồi bước ra khỏi phòng vệ sinh với vẻ ngoài chỉnh chu.
Đôi mắt anh ta đượm vẻ mệt mỏi. Cảm giác khó chịu vừa rồi được thay thế bằng sự toan tính. Bước chân anh ta chậm rãi, có chút nặng nề, như thể vẫn còn đang chìm trong nỗi bi thương.
Trước cửa nhà tang lễ, đám phóng viên vẫn đứng chờ, những ánh đèn flash lại chớp lên khi Sở Hàn xuất hiện. Anh ta cúi đầu thật sâu, như muốn thể hiện sự kính trọng dành cho người đã khuất, rồi bước lên xe.
Cửa xe đóng lại, tấm kính đen sẫm ngăn cách anh ta với thế giới bên ngoài. Không còn ánh mắt theo dõi, Sở Hàn dựa lưng vào ghế, xoa hai bên thái dương, nhếch môi cười nhạt.
"Cuối cùng cũng xong."
Chiếc xe lăn bánh rời khỏi nhà tang lễ.
Cũng tại nơi ồn ào đó, có một người vẫn lặng lẽ dõi theo di ảnh của cô gái với nụ cười hồn nhiên năm ấy.
Anh và cô từng là bạn học. Hoặc đúng hơn, họ là hai đứa trẻ lạc lõng trong thế giới - những tâm hồn cô độc vô tình tìm thấy nhau.
Quân Vinh chưa từng biết thế nào là vòng tay cha mẹ. Họ bỏ anh đi từ khi anh còn quá nhỏ để có thể ghi nhớ gương mặt họ. Anh lớn lên bên người bà gần 80 tuổi—một bà lão gầy gò, lưng còng, cả đời chưa từng được hưởng sự nhàn hạ.
Những đứa trẻ trong xóm có cha có mẹ, được yêu thương, được cưng chiều. Chúng chạy nhảy khắp nơi, vô tư gọi bố, gọi mẹ. Nhưng với Quân Vinh, hai chữ ấy xa lạ như một giấc mơ không thể chạm tới.
Mỗi lần tan học, những đứa trẻ khác đều có người đón về, còn anh, chỉ có một mình lặng lẽ ôm cặp bước trên con đường dài. Bọn trẻ trong xóm chẳng ai muốn chơi với anh. Cha mẹ chúng bảo rằng anh trông dữ quá, lớn lên không biết sẽ trở thành người thế nào. Những lời xì xào ấy chưa bao giờ dừng lại.
"Không có bố mẹ thì làm gì có ai dạy bảo? Nhìn nó mà xem, mặt lúc nào cũng cau có, ai mà dám lại gần!"
"Bà của nó già lắm rồi, có khi vài năm nữa cũng chẳng lo được cho nó. Sau này không biết nó sẽ ra sao..."
Những lời ấy cứ vang lên mãi. Lâu dần, anh cũng chẳng còn muốn mở lời với ai.
Nhưng rồi, vào một buổi chiều rực nắng, anh gặp cô.
Duệ Ôn cũng giống anh—một đứa trẻ thiếu thốn tình cảm. Cha mẹ cô không bỏ đi, nhưng thà rằng họ không tồn tại còn hơn. Họ sống dưới một mái nhà, nhưng khoảng cách giữa họ là cả một thế giới.
Cô gái nhỏ ấy thường ngồi một mình dưới tán cây bàng trong sân trường, ánh mắt xa xăm.
Một ngày nọ, cô lặng lẽ chìa ra một viên kẹo.
"Cậu ăn không?"
Anh nhìn viên kẹo tròn nhỏ trên lòng bàn tay cô, rồi lưỡng lự nhận lấy.
Từ đó, hai đứa trẻ xa lạ bắt đầu đi cùng nhau. Không ai nói ra, nhưng trong lòng cả hai đều biết: Họ là chốn bình yên duy nhất của nhau giữa thế giới rộng lớn này.
Những năm tháng cấp ba của họ trôi qua như một giấc mơ đẹp. Những buổi sáng đi học cùng nhau, những ngày hè trốn học ngồi dưới gốc bàng cũ...
Nhưng rồi, ngày đó cũng đến.
Duệ Ôn nói cô muốn làm diễn viên, muốn theo đuổi ước mơ, muốn bước lên sân khấu và tỏa sáng.
Anh không bất ngờ. Từ lâu, anh đã biết cô không thuộc về nơi này. Nhưng dù vậy, lòng anh vẫn nặng trĩu.
Ngày cô đi, anh không đến tiễn. Hoặc có lẽ anh đã đến, nhưng lại không đủ can đảm bước ra.
Những ngày đầu, họ vẫn giữ liên lạc. Những cuộc điện thoại dài thâu đêm, những tin nhắn liên tục hỏi han nhau về cuộc sống mới. Cô kể về thành phố nhộn nhịp, về những bộ phim cô tham gia, về những con người mới cô gặp. Còn anh, vẫn chỉ kể về quán cơm nhỏ của bà, về thị trấn nhỏ bé chẳng có gì thay đổi.
Rồi công việc cuốn lấy cô. Lịch trình dày đặc, những ngày quay đến kiệt sức, những lần tranh giành vai diễn, những scandal bủa vây. Những tin nhắn dần thưa thớt, những cuộc gọi dần trở nên vội vã.
Anh vẫn luôn chờ. Dù chỉ là một tin nhắn hỏi han đơn giản. Nhưng thời gian trôi đi, cô dường như đã quên mất từng có một người luôn chờ đợi cô.
Rồi, cuộc gọi gần nhất đến vào một đêm muộn.
Giọng cô trong điện thoại nghe yếu ớt, xa lạ đến mức khiến anh cảm thấy lạ lẫm.
“Quân Vinh… tớ mệt mỏi quá.”
Anh lặng đi.
“Tớ không biết mình đang sống vì điều gì nữa.” Cô cười khẽ, nhưng trong tiếng cười ấy chỉ toàn là nỗi đau. “Có phải tớ đã sai ngay từ khi sinh ra không? Rằng mẹ tớ nói đúng. tớ là quả tạ của bà ấy?”
Anh hoảng hốt. Anh nói cô đợi anh, anh sẽ đến…
Chỉ là khi anh đến, tất cả đã quá muộn.
Căn hộ lạnh lẽo, ánh đèn phòng ngủ vẫn sáng, nhưng chủ nhân của nó đã mãi mãi rời đi.
Cô nằm đó, trong sự tĩnh lặng tuyệt đối. Không còn ánh mắt rực sáng khi nói về ước mơ, không còn nụ cười bướng bỉnh như ngày nào. Chỉ có gương mặt nhợt nhạt, đôi mi dài khẽ khép lại, như thể đang chìm vào một giấc ngủ thật sâu.
Anh lao đến, gọi tên cô đến khản giọng. Nhưng không còn ai trả lời anh nữa.
Điện thoại cô rơi trên sàn, màn hình vẫn sáng lên với cuộc gọi nhỡ từ anh.
Duệ Ôn rời đi, để lại một thế giới đầy dối trá, tổn thương và cô độc.
“Ôn à… chuyến đi cuối cùng này, hãy yên nghỉ nhé. Mọi thứ rồi sẽ qua thôi.”
"Và cả những kẻ đã làm tổn thương cậu…tôi nhất định sẽ khiến chúng trả giá!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






